
Giới Thiệu
Đêm khuya, Phó Cảnh Thâm trở về.
Nhìn thấy tôi ngồi bên bàn thức ăn, động tác mở cửa của anh khựng lại, khuôn mặt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Tôi đã nói là đừng đợi, không cần nấu cơm cho tôi cơ mà.”
“Dạ dày anh không tốt, em sợ anh không ăn sẽ khó chịu.” Tôi cười, chạy tới đón lấy chiếc áo vest của anh, rồi nép vào người ôm eo anh như chim nhỏ, “Hôm nay anh về trễ quá, em nhớ anh lắm.”
Mùi bạc hà nhè nhẹ đặc trưng của Phó Cảnh Thâm vấn vít quanh chóp mũi, tôi nhịn không được cọ cọ vào vai anh.
Phó Cảnh Thâm không biến sắc, nhíu mày, đẩy tay tôi ra rồi thay giày: “Tối nay tôi không có hứng ăn, cô nấu tôi cũng không ăn đâu.”
Lời còn chưa dứt, anh bắt đầu đánh giá tôi.
“Cô mặc cái quái gì thế này?”
“Anh thích không?”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)