Tôi Chọn Rời Đi Khi Cơn Mưa Chưa Tạnh
                                                                            AI

Tôi Chọn Rời Đi Khi Cơn Mưa Chưa Tạnh AI

Tác giả: zhihu

Bạn chưa đánh giá
10Chương
0Lượt đọc
0/5Đánh giá
Hoàn thànhTrạng thái

Giới Thiệu

Ngày công bố điểm thi đại học, thanh mai trúc mã nhắn cho tôi:

【Ngoan nhé, mưa lớn quá, mai anh mới về ăn mừng với em được.】

Tôi nóng lòng muốn chia sẻ niềm vui sắp được học cùng trường với anh.

Thế là bất chấp cơn mưa như trút, tôi bắt chuyến tàu liên vùng đến trường đại học của anh.

Rồi tôi nhìn thấy…

Anh đang che ô cho cô bạn thân của tôi giữa màn mưa.

Chiếc ô nghiêng hẳn về phía cô ấy, không để một giọt nước nào làm ướt người.

Lúc hai người lướt qua tôi, tôi nghe bạn thân khẽ hỏi:

— Đợi Tây Tây lên đại học rồi… chúng ta còn có thể như thế này nữa không?

Lộ Trạch lắc đầu.

— Không thể.

— Tây Tây sẽ nghĩ nhiều. Anh không nỡ.

01

Tôi ch//ết lặng dưới mái hiên.

Cái tên đã lẩm nhẩm suốt cả quãng đường bỗng nghẹn cứng nơi cổ họng.

Chiếc ô được hạ rất thấp, gần như che kín hơn nửa người tôi.

Cuộc trò chuyện bên cạnh vẫn tiếp tục.

— Tớ không sao đâu.

Mạnh Thư cười, giọng nghẹn ngào.

— Tây Tây là bạn thân nhất của tớ, tớ biết chừng mực mà.

— Chỉ cần cậu chịu học cùng trường với tớ là tớ đã biết ơn lắm rồi.

— Chỉ thấy có lỗi với Tây Tây… vốn dĩ cậu ấy có thể đỗ vào một trường còn tốt hơn…

Lộ Trạch ngắt lời cô ấy:

— Không liên quan đến cậu.

— Tây Tây sống khép kín, không hòa đồng, cũng chẳng được mọi người yêu quý. Để cô ấy vào Đại học Giang mới là tốt cho cô ấy.

— Đừng nghĩ nhiều nữa. Đi thôi. Mai còn phải về chúc mừng Tây Tây.

Mạnh Thư khẽ gật đầu, rồi đẩy chiếc ô về phía anh thêm một chút.

— Cậu đừng để bị ướt. Không thì Tây Tây lại giận.

Lộ Trạch không đáp.

Chỉ đưa tay kéo cô ấy vào sát dưới ô hơn.

— Cậu cũng không được để ướt. Không thì Tây Tây sẽ trách tớ không chăm sóc tốt bạn thân của cô ấy.

Hai người chen chung dưới một chiếc ô, sóng vai bước vào màn mưa.

Tiếng mưa dần lấn át cả nhịp tim.

Không một ai nhìn thấy…

Ở bên kia đường, tôi đang cầm trên tay một chiếc ô đôi giống hệt chiếc của họ.

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...