Đi bộ khoảng 10 phút.
"Giỡn à. Giỡn à. Giỡn à."
Không thể nào. Không thể nào. Vừa nghĩ vậy vừa nhìn tấm biển từ xa, nhưng cô ấy dừng lại ngay đây.
"Đến nơi rồi. Chỗ làm của em~."
"Thôi ngừng giỡn đi chị?"
"Em đâu có giỡn?"
"Thôi ngừng giỡn được không?"
"Em nói thật mà?"
"...........Thật á?"
"Thật mà~."
"Đây là một trong những công ty game top đầu Nhật Bản mà? Sản xuất hàng loạt game nổi tiếng. À, cả trò Tako Shooter kia nữa!"
"Đúng rồi đó~"
"Đúng cái gì chứ..."
"Ơ, à, anh không biết nhỉ?"
"Không biết đúng không?"
"Em là cựu sinh viên Đại học Tokyo đấy."
"Hả?"
"Em học Đông Đại đó." ①
"Xạo..."
"Từng lọt top 10 toàn quốc trong kỳ thi thử nữa đó~"
"Xạo quá..."
"Tôi không muốn hiểu… tôi không muốn hiểu, không muốn hiểu, không muốn hiểu, không muốn hiểu! Tôi không muốn hiểu, không muốn hiểu chút nào! Không muốn hiểu! Không muốn hiểu! Không muốn hiểu! Không muốn hiểu! Không muốn hiểu! Không muốn hiểu mà…!"
"Vì sao chứ? Anh hiểu mà, đúng không?"
"Tại vì… tại vì á! Một người gì đâu mà tự ý mò đến trường đại học người ta, rồi bám theo cho bằng được, bắt người ta hẹn hò, còn cố tình khoe ngực dụ dỗ nữa! Rồi thì còn bắt họ phải làm tình rồi sinh con.
Đã thế còn lẻn vào nhà người ta mà không xin phép!! Một người như vậy thì làm sao mà gọi là
'ưu tú'
được chứ!!"
"Với lại em thuộc dạng tiểu thư đấy. Học đủ thứ: piano, violin, trumpet, guitar, cả trống nữa. Giờ vẫn chơi được hết nhé~!"
"Xạo..."
"À mà, em là trưởng nhóm debug của công ty này. Nghĩa là người đứng đầu, sếp đấy! Anh hiểu chưa?"
"Nên em hơi kém trong chuyện tình cảm~."
"Không phải 'hơi' ! Không phải dạng 'kém' ! Chị là đứa dị hợm!"
Chaporia
Bình Luận (0)