Tôi mang bữa trưa rời khỏi lớp, bước nhanh ra khỏi dãy phòng học của mình, vừa lẩm nhẩm ngân nga một giai điệu vừa đi qua hành lang, hướng về cầu thang ngoài trời của tòa trường cũ.

Không phải vì tôi đang ngân nga mà có chuyện vui gì đặc biệt đâu.

Nếu cố nói ra lý do, thì chắc là vì hôm nay độ ẩm thấp, nhiệt độ vừa phải, thời tiết rất hợp để ngồi thư giãn ở chỗ quen thuộc.

Tôi ngồi xuống bậc cầu thang nơi mà lần trước đã từng ăn trưa với Nanase-san, rồi mở hộp cơm mang theo.

Từ đầu tuần này, Misaki-san và Nanase-san bắt đầu cùng nhau làm cơm trưa cho tôi. Dù vui thì có vui thật, nhưng nghĩ đến việc hai người bận rộn buổi sáng mà vẫn làm chung, còn tôi chẳng giúp ích gì, thì cũng thấy hơi áy náy.

“Ngồi cạnh được chứ?”

“Uoah!”

Bất ngờ có tiếng gọi, tôi giật mình thẳng người, bật ra lời nói theo phản xạ.

Ngước lên xem ai thì thấy Sunohara-san, cũng cầm hộp cơm, đang đứng đó với ánh mắt như nửa lườm tôi..

“Sunohara-san? Sao cậu lại ở đây?”

“Đâu phải tớ là ma hiện hình đâu, đừng ngạc nhiên dữ vậy chứ, nghe tổn thương đấy. Mà nè, đừng lấy câu hỏi đáp lại câu hỏi chứ.”

Thì… ở cầu thang ngoài trời của tòa trường cũ vốn chẳng ai lui tới, tự dưng bị gọi thì ai chả giật mình.

Dù miệng bảo “tổn thương” nhưng Sunohara vẫn thản nhiên, chẳng thèm chờ tôi trả lời mà ngồi ngay xuống cạnh.

“Xin lỗi. Nếu cậu muốn ăn trưa ở đây thì tớ xin đi chỗ khác đây.”

“Này, khoan, sao lại thành ra vậy?”

Bởi vì… dù cùng lớp nhưng bình thường tôi hầu như chẳng nói chuyện với Sunohara-san. Ngồi ăn trưa cùng sẽ thấy gượng gạo, hơn nữa tôi tới đây là để yên tĩnh thư giãn, mà thế này thì sao thư giãn được.

“Chỗ này đâu có rộng rãi gì, nên tớ tính chuyển sang chỗ khác thôi.”

“Chờ đã, tớ tới đây là vì muốn nói chuyện với cậu, nếu cậu đi thì toi mất.”

“Tớ… không có nhiều tiền đâu.”

“Không phải cướp tiền!”

Sunohara đáp lại nhanh nhẹn, đúng như ấn tượng về mái tóc ngắn rối nhẹ của cô.

Có vẻ đây không phải chuyện bắt nạt hay gây sự gì.

“Thế cậu muốn nói gì với tớ?”

Tôi từ bỏ ý định đổi chỗ, quyết định vừa ăn vừa nghe. Mở hộp cơm, tôi gắp một miếng xúc xích vàng ruộm bỏ vào miệng.

“Hôm qua tớ nghe từ Chloe… rằng vì chuyện mẹ cậu ấy tái hôn mà cậu sẽ trở thành anh trai kế của cậu ấy. Thật à?”

Xem ra Nanase-san cũng đã kể chuyện này cho bạn thân của mình, giống như tôi không giấu chuyện này với Kasumi hay Torishima. Mà Sunohara cũng không phải kiểu người đi rêu rao khắp nơi, chắc ổn.

“Ừ, đúng vậy. Bố tớ và mẹ Nanase-san tái hôn, thế là thành ra như thế.”

“Cùng lớp mà còn có chuyện như vậy xảy ra được ha.”

“Bản thân tớ cũng không tin nổi, nhưng sự thật là vậy thì đành chịu.”

Sunohara-san mở hộp cơm ra bắt đầu ăn.

Khác với hình ảnh thường thấy về các hộp cơm nhỏ xíu của con gái, hộp cơm của cô khá vừa vặn, đủ no.

“Sao thế? Nhìn chằm chằm bữa trưa của tớ. Có món gì cậu thích à? Muốn đổi món thì nói.”

“Không hẳn…”

“Phải rồi nhỉ. Hộp cơm đó là Chloe làm cho cậu đúng không? Nếu chuyện này lộ ra, có khi sẽ có người sẵn sàng trả đống tiền để đổi món với cậu đấy.”

Sunohara-san cười to, nhưng tôi thì chẳng cười nổi. Nói thật, với mức độ nổi tiếng của Nanase-san, chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra. Nếu ai đó biết tôi sống chung, đời học sinh bình yên của tôi chắc chấm dứt mất.

“Hộp cơm này không chỉ Nanase-san mà mẹ em ấy–Misaki-san cùng làm nữa. Nếu đúng như cậu nói có người trả tiền chỉ để có hộp cơm này, tôi cũng không cho. Thích thì cứ nói thẳng với Nanase-san, biết đâu em ấy sẽ nhận làm nếu trả tiền nguyên liệu.”

“Cậu nói vậy là biết chắc Chloe sẽ không làm rồi còn gì. Nhưng mà… nếu cậu nghĩ vậy thì tốt.”

Nhìn nụ cười tinh nghịch của Sunohara, tôi chợt nhận ra cậu ấy cũng giống Nanase-san, nét mặt thay đổi rất nhanh.

“Có thể coi là lời khen không?”

“Không hẳn, nhưng… có những người sẽ lợi dụng việc thành anh em với Chloe để làm điều xấu, thậm chí tiếp cận cậu ấy. Còn cậu thì không giống vậy.”

Nanase-san cũng từng nói yên tâm khi biết tôi trở thành anh trai của mình. Đúng là một tên vô hại mà.

“Tớ với Nanase-san là gia đình. Chuyện đó tớ sẽ không làm. Vậy cậu đến đây là để xác nhận xem tớ không có ý gì với Nanase-san à?”

“Ờ… cũng một phần vậy. Với lại, tớ và cậu học cùng lớp từ năm ngoái nhưng hầu như chưa nói chuyện bao giờ, nên tớ nghĩ đây là dịp để bắt chuyện. Cậu đang sống chung với Chloe, nên nếu tớ tới chơi mà chẳng nói chuyện gì với cậu bao giờ thì cũng kỳ lắm.”

Trước đây nếu Sunohara đến nhà, chắc tôi sẽ chui vào phòng không ra. Giờ thì có lẽ tôi cũng sẽ mời nước và bánh.

“Quả thật, nếu là người chưa từng nói chuyện thì sẽ tạo cảm giác kỳ cục. Cậu nghĩ đến mức theo tôi đến tận đây, chứng tỏ cậu rất quý Nanase-san nhỉ.”

“Tất nhiên, Chloe là bạn thân quan trọng của tớ mà…”

Nói xong, Sunohara đặt đũa xuống, cầm chai trà trên tay uống một ngụm, mắt hướng lên nhìn những đám mây đang trôi chậm trên bầu trời.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...