Kiều Vãn Ngọc thản nhiên đón lấy ánh mắt của anh: “Mẹ kế thì sao? Tôi chẳng phải cũng từng làm mẹ kế cho Hoắc Thần rồi đó thôi?”
“Tôi yêu anh ấy, tôi sẵn lòng làm bất cứ chuyện gì.”
Sắc mặt Hoắc Cảnh Xuyên càng thêm đen tối: “Em yêu hắn ta?”
Sao em có thể yêu hắn ta?
Chẳng phải em đã thích anh mười năm sao?
Mới có mấy tháng ngắn ngủi, sao em có thể yêu người khác?
Mọi câu chất vấn đều nghẹn lại trong cổ họng Hoắc Cảnh Xuyên, chen lấn muốn bật ra, nhưng lại khiến anh chẳng thốt nên lời.
“Reng reng reng.”
Lần này là chuông điện thoại của anh kêu.
Anh tiện tay bấm nút nghe, giọng nói của Cố Thanh Nguyệt vang lên trong phòng.
Cô ta say khướt: “Cảnh Xuyên, em biết lỗi rồi, anh đến đón em được không…”
“Tối quá, em sợ lắm…”
Hoắc Cảnh Xuyên sực tỉnh, vội vã tắt máy, nhìn về phía Kiều Vãn Ngọc.
“Vãn Ngọc, em nghe anh giải thích, anh và Cố Thanh Nguyệt không còn liên lạc nữa.”
“Anh không biết tại sao cô ta lại gọi điện cho anh…”
Kiều Vãn Ngọc chẳng buồn nghe anh giải thích, ngược lại còn nghĩ ra một cách rất hay để tiễn khách.
Cô khẽ cười: “Hoắc Cảnh Xuyên, nhắc mới nhớ, Cố Thanh Nguyệt mới là đầu sỏ khiến chúng ta đi đến bước đường này.”
“Con của em là do cô ta hại chết…”
“Thay vì xin lỗi em, chi bằng anh khiến cô ta phải trả giá một chút đi?”
Cố Thanh Nguyệt là người mà Hoắc Cảnh Xuyên để tâm nhất, nói vậy chắc cũng đủ chọc tức anh ta để anh ta bỏ đi rồi nhỉ?
Quả nhiên Hoắc Cảnh Xuyên nín thinh, cúi đầu, tay siết chặt điện thoại, các đốt ngón tay trắng bệch.
Kiều Vãn Ngọc hài lòng: “Nếu không làm được thì mời anh…”
“Được, anh hứa với em.”
**Chương 23**
Rất nhanh sau đó, nữ minh tinh đang nổi Cố Thanh Nguyệt dính bê bối.
Trốn thuế, mắc bệnh ngôi sao,bị ép tiếp rượu…
Từng bức ảnh phản cảm được tung ra, đều là bằng chứng thép.
Danh tiếng của ả lao dốc không phanh, số tiền kiếm được bao năm qua đều mang đi đền bù hết, chỉ đành chuyển khỏi căn biệt thự nguy nga tráng lệ, đến chen chúc ở trong một căn nhà cấp bốn cùng với những người khác.
Thỉnh thoảng ả còn gặp phải đám fan quá khích ném trứng thối.
Có truyền thông chụp được cảnh ả tiều tụy xông vào tòa nhà tập đoàn Hoắc thị, gào thét đòi gặp Hoắc Cảnh Xuyên, nói mình là mẹ của Hoắc Thần.
Hoắc Cảnh Xuyên không gặp ả, chỉ sai người lôi ả đi.
Trong đoạn video, Hoắc Thần đứng sau lưng đám vệ sĩ, lẳng lặng nhìn Cố Thanh Nguyệt.
Trong mắt nó có sự quyến luyến và không đành lòng, nhưng cuối cùng nó vẫn không lao ra bảo vệ mẹ mình.
Khi biết chuyện, Kiều Vãn Ngọc chỉ thấy thật khó tin.
Hoắc Cảnh Xuyên chẳng phải coi Cố Thanh Nguyệt như bảo bối sao? Hoắc Thần chẳng phải rất thích mẹ nó sao? Lại có thể để Cố Thanh Nguyệt rơi vào thảm cảnh như vậy?
Nhưng Cố Thanh Nguyệt cũng đáng đời, những chuyện đó đều do ả tự làm, bây giờ chỉ là bị bóc phốt ra thôi.
Kiều Vãn Ngọc đặt điện thoại xuống, không muốn nghĩ ngợi về mấy chuyện này nữa.
Nhưng Kiều phu nhân lại bước vào phòng cô, nét mặt tiều tụy.
“Vãn Ngọc, con đi mau đi, quay lại trường học tiếp. Đi chuyến bay đêm nay…”
Tim Kiều Vãn Ngọc hẫng một nhịp, cô nhận ra có chuyện chẳng lành, liền nắm lấy tay mẹ: “Chuyện gì vậy mẹ?”
“Hoắc Cảnh Xuyên điên rồi.”
Kiều phu nhân thở dài, “Cậu ta đòi cắt đứt mọi hợp tác với nhà họ Kiều, đúng là chiêu trò tự làm tổn thương mình 10 phần thì hại đối thủ 8 phần… Nhưng cậu ta bất chấp tất cả.”
“Con cứ ở lại đây, không biết chừng cậu ta sẽ làm ra chuyện gì nữa, thôi thì ra nước ngoài tránh mặt đi.”
Kiều Vãn Ngọc thắt ruột thắt gan.
Cô kiên nhẫn an ủi Kiều phu nhân, khuyên bà đi ngủ, sau đó liền gọi điện thoại cho Hoắc Cảnh Xuyên.
“Hoắc Cảnh Xuyên, anh điên rồi sao? Nhà họ Hoắc đi đến ngày hôm nay đâu dễ dàng gì, anh định hủy hoại tất cả à?”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, truyền đến một tiếng cười khẽ.
Giọng Hoắc Cảnh Xuyên trầm khàn: “Vãn Ngọc, anh không quan tâm.”
“Nhà họ Hoắc anh đều không để ý, anh còn quan tâm cái gì?”
“Anh quan tâm em.”
Kiều Vãn Ngọc nghẹn lời.
Câu này nếu nói sớm mấy tháng, Kiều Vãn Ngọc nhất định sẽ cảm động đến rơi nước mắt, quên hết mọi uất ức trong quá khứ mà tiếp tục sống bên Hoắc Cảnh Xuyên.
Nhưng bây giờ, quá muộn rồi, tất cả đều đã quá muộn.
Kiều Vãn Ngọc hít sâu một hơi: “Nói thẳng đi, anh muốn làm gì? Thế nào anh mới buông tha cho nhà họ Kiều?”
Nhà họ Kiều cũng được coi là hào môn lâu đời, nhưng so với thế lực khổng lồ như nhà họ Hoắc thì vẫn không bằng.
Sự điên rồ của Hoắc Cảnh Xuyên cùng lắm chỉ làm nhà họ Hoắc tổn thương nguyên khí, nhưng đối với nhà họ Kiều, đó có thể là tai họa diệt vong.
Chaporia
Bình Luận (0)