20px

Cậu bé nhỏ tuổi đã mang máng lờ mờ nhận ra điều gì đó, trong đôi mắt thấp thoáng sự lo âu.

Giây tiếp theo, sự lo âu trong mắt nó bị sự kinh ngạc thay thế.

Bởi vì nó nhìn thấy ba nó, vị Hoắc tổng vốn trước nay vui buồn không lộ trên mặt, nay hốc mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt từng giọt từng giọt trượt qua khóe mắt.

Hoắc Cảnh Xuyên đang khóc.

**Chương 9**

Hoắc Cảnh Xuyên tự nhốt mình trong phòng suốt mấy ngày liền.

Anh lục tìm camera trong biệt thự, tự ngược đãi bản thân bằng cách xem đi xem lại vô số lần.

Kiều Vãn Ngọc là một người rất yêu đời. Mỗi ngày cô đều tưới hoa, làm bánh ngọt, cho mèo hoang bên ngoài ăn.

Từng ngóc ngách trong cuộc sống vì có cô mà trở nên dịu dàng hơn, biệt thự lạnh lẽo dường như cũng ngập tràn sự ấm áp trìu mến.

Trước đây Hoắc Cảnh Xuyên chưa từng quan sát kỹ cuộc sống của Kiều Vãn Ngọc như vậy.

Anh chỉ coi cô là người vợ liên hôn, yêu cầu cô ngoan ngoãn trầm tĩnh, chỉ mong muốn cùng cô “tương kính như tân”.

Thì ra từ lúc nào không hay, Kiều Vãn Ngọc đã khắc sâu vào cuộc sống của anh, trở thành dấu ấn không thể xóa nhòa trong sinh mệnh anh.

Ánh mắt Hoắc Cảnh Xuyên trầm tĩnh, dán chặt vào màn hình.

Trong camera, Kiều Vãn Ngọc bị một con mèo hoang cô thường cho ăn lao thẳng vào lòng, suýt ngã.

Cô không hề tức giận, vừa xoa đầu chú mèo hoang vừa cười: “Thích tao thế cơ à? Vậy về ở chung với tao được không?”

Kiều Vãn Ngọc thích mèo?

Hoắc Cảnh Xuyên trước nay chưa từng biết.

Nếu thích mèo, sao cô không nuôi một con? Cơ ngơi nhà họ Hoắc lớn nhường này, không đến mức không nuôi nổi một thú cưng.

Hoắc Cảnh Xuyên mường tượng dáng vẻ Kiều Vãn Ngọc ôm mèo con, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười.

Kiều Vãn Ngọc cũng giống như một chú mèo, mèo lớn nuôi mèo nhỏ, thật sự rất đáng yêu.

Giây tiếp theo, một bóng dáng nhỏ bé lao vào khung hình camera.

Là Hoắc Thần.

Nó đẩy Kiều Vãn Ngọc một cái, cô lảo đảo chân, chú mèo trong tay giật mình kêu thét lên rồi bỏ chạy.

“Đồ đàn bà chết tiệt, chỉ biết ở chung với đám súc sinh này!”

Gương mặt non nớt của Hoắc Thần tràn đầy ác ý, “Tôi đã nói với ba rồi, mèo hoang cào tôi, tôi bảo ba giết sạch hết mèo hoang quanh đây rồi!”

Sắc mặt Kiều Vãn Ngọc trắng bệch ngay lập tức.

Môi cô mấp máy: “Tại sao?”

“Không tại sao cả, thấy cô không vui là tôi thấy sướng!”

Hoắc Thần đắc ý quăng lại câu đó rồi nhảy nhót bỏ đi.

Kiều Vãn Ngọc đứng sững tại chỗ, giống như một bức tượng lạnh lẽo.

Rất lâu, rất lâu sau, cô mới lấy điện thoại ra gọi điện, nhờ người đưa toàn bộ lũ mèo hoang quanh đó đến trạm cứu hộ động vật.

Đôi mắt nãy giờ còn lấp lánh ánh sáng dường như bỗng trở nên ảm đạm. Khung cảnh ấy khiến trái tim Hoắc Cảnh Xuyên đau thắt lại qua lớp màn hình.

Anh lờ mờ nhớ ra, đúng là có chuyện này.

Hoắc Thần gào thét nói không thích mèo hoang, muốn giết sạch chúng.

Hoắc Cảnh Xuyên thuận miệng hứa bừa, chỉ là sau đó đám vệ sĩ không tìm thấy lũ mèo, nên chuyện cũng chìm vào quên lãng.

Thì ra là vậy.

Thì ra Kiều Vãn Ngọc luôn xoay quanh bọn họ cũng có những thứ mình thích, cũng có sở thích của riêng mình.

Nhưng Hoắc Thần lại luôn ức hiếp cô, con trai anh luôn bắt nạt cô.

Sao bây giờ anh mới nhận ra điều này?

Hoắc Cảnh Xuyên không thể xem tiếp được nữa, anh tắt máy tính, lê cơ thể cứng đờ bước ra ngoài cửa.

Trong phòng khách, Cố Thanh Nguyệt đang chơi cùng Hoắc Thần.

Hoắc Thần trước mặt Cố Thanh Nguyệt luôn ngoan ngoãn và hào hứng, nhưng hôm nay có vẻ khác.

Nó nhăn nhó mặt mũi, bực bội ra mặt: “Mẹ ngốc quá, chẳng dạy con làm bài tập được.”

“Cô Kiều thì cái gì cũng biết, có thể giảng cho con hiểu ngay.”

Nụ cười của Cố Thanh Nguyệt đông cứng lại trên mặt.

Ả từ nhỏ thành tích đã kém, chưa học hết cấp ba đã bước vào giới giải trí. Dù cũng làm được bài tập của Hoắc Thần, nhưng rất khó để giảng giải cặn kẽ cho nó hiểu.

Kiều Vãn Ngọc thì khác, cô là học bá được bảo lưu thạc sĩ tại đại học top đầu trong nước, giảng bài vô cùng dễ hiểu, đi vào trọng tâm.

“Thần Thần ngoan, cô Kiều của con sẽ không về nữa đâu, chúng ta đừng nhắc đến cô ta nữa được không?”

Vẻ mặt Hoắc Thần rõ ràng càng căng thẳng hơn: “Không về nữa là sao? Cô ấy đã hứa sẽ không bỏ mặc con mà.”

Đó là lần nó bị ốm sốt cao, Kiều Vãn Ngọc đã nói như vậy.

Lúc sốt mê man, nó ôm lấy Kiều Vãn Ngọc gọi “mẹ”, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Kiều Vãn Ngọc chưa từng được ôm như thế, cả người cứng đờ, hồi lâu mới ngập ngừng vỗ nhẹ lên lưng nó.

“Đừng khóc nữa…”

Hoắc Thần sốt đến mê sảng, nức nở: “Mẹ ơi, đừng bỏ con, mãi mãi ở bên con được không…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...