Lần này, cô ta thật sự hoảng rồi.
Cô ta bò về phía Tống Cảnh Hoài.
“Cảnh Hoài, không phải đâu. Đó là giả. Là Hạ Vãn hại em. Anh phải tin em, anh từng nói anh sẽ luôn tin em mà…”
Tống Cảnh Hoài nhìn cô ta, đôi mắt đỏ ngầu.
“Cô câm miệng.”
Ba chữ ấy vừa ra, nước mắt của Giang Tố Nhiên lập tức đông cứng trên mặt.
Bao năm qua, đây là lần đầu tiên Tống Cảnh Hoài dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với cô ta.
Hạ Vãn đứng trên sân khấu, bình tĩnh nhìn cảnh tượng trước mắt.
Đời trước, cô từng mong Tống Cảnh Hoài nhìn rõ bộ mặt thật của Giang Tố Nhiên.
Cô từng nghĩ, chỉ cần anh ta biết mình bị oan, nhất định sẽ hối hận.
Nhưng bây giờ, khi ngày ấy thật sự đến, cô lại không thấy vui như tưởng tượng.
Bởi vì cô đã không còn cần sự hối hận của anh ta nữa.
Chương 8
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên ngoài biệt thự.
Luật sư Trần đi vào cùng vài người mặc đồng phục.
Viện trưởng Lưu bị dẫn tới từ cửa sau, mặt mũi xám ngoét.
Trợ lý Chu Minh cũng bị khống chế.
Vừa nhìn thấy Tống Cảnh Hoài, Chu Minh lập tức hoảng loạn.
“Tống tổng, cứu tôi! Năm đó mọi chuyện đều là anh bảo tôi làm, tôi chỉ nghe lệnh thôi!”
Một câu này, khiến sắc mặt Tống Cảnh Hoài hoàn toàn mất đi huyết sắc.
Tất cả ánh mắt trong sảnh tiệc lập tức đổ dồn về phía anh ta.
Tống lão gia giận đến run lên.
“Nghiệt súc!”
Tống Cảnh Hoài siết chặt nắm tay.
“Chu Minh, cậu biết mình đang nói gì không?”
Chu Minh đã sợ đến mức không còn đường lui.
Anh ta hét lên:
“Tôi biết! Tôi biết hết! Năm đó anh bảo tôi liên hệ với người của cô Giang, dựng hiện trường b/ ắ/ t c/ ó/ c, sau đó đưa chứng cứ giả tới trước mặt anh để anh có lý do nh/ ố/ t cô Hạ vào viện. Anh còn nói chỉ cần cô Hạ chịu l/ y h/ ô/ n thì thả người, nếu cô ấy không chịu thì cứ để cô ấy ở đó đến khi chịu mới thôi!”
Cả sảnh ồ lên.
Tống Cảnh Hoài nhìn Hạ Vãn.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Một người hoảng loạn.
Một người bình tĩnh.
Hạ Vãn nhìn anh ta giống như nhìn một người xa lạ.
“Tống Cảnh Hoài, anh còn gì muốn nói không?”
Anh ta há miệng.
Rất lâu sau mới khàn giọng:
“Hạ Vãn, chuyện năm đó… tôi chỉ muốn l/ y h/ ô/ n.”
Hạ Vãn cười.
“Chỉ muốn l/ y h/ ô/ n?”
Cô bước từng bước xuống sân khấu.
“Anh muốn l/ y h/ ô/ n, nên có thể bịa ra tội danh cho tôi.”
“Anh muốn l/ y h/ ô/ n, nên có thể nh/ ố/ t tôi vào nơi đó ba năm.”
“Anh muốn l/ y h/ ô/ n, nên có thể để bố mẹ tôi tìm con gái trong tuyệt vọng.”
“Anh muốn l/ y h/ ô/ n, nên có thể hủy hoại danh dự, sức khỏe và cả cuộc đời của tôi.”
Cô dừng trước mặt Tống Cảnh Hoài.
“Tống Cảnh Hoài, câu ‘chỉ muốn l/ y h/ ô/ n’ của anh đắt quá. Tôi trả không nổi.”
Tống Cảnh Hoài nhìn cô.
Trong đầu anh ta bỗng hiện lên dáng vẻ Hạ Vãn ngày xưa.
Cô mặc váy đỏ chạy đến trước mặt anh, đôi mắt sáng như sao.
“Tống Cảnh Hoài, em thích anh.”
Cô cẩn thận đặt hộp cơm lên bàn làm việc của anh.
“Em tự làm đó, anh ăn thử một miếng thôi được không?”
Cô đứng dưới mưa chờ anh cả đêm.
“Em chỉ muốn giải thích với anh, em thật sự không làm chuyện đó.”
Cô đứng sau cánh cửa sắt của bệ/ n/ h vi/ ệ/ n t/ â/ m th/ ầ/ n, nước mắt đầy mặt.
“Tống Cảnh Hoài, anh tin em một lần được không?”
Khi đó, anh đã làm gì?
Anh quay lưng rời đi.
Không hề do dự.
Tống Cảnh Hoài bỗng cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt.
Anh vươn tay muốn chạm vào Hạ Vãn.
“Hạ Vãn…”
Nhưng Hạ Vãn lùi lại.
Một khoảng cách rất nhỏ.
Lại giống như ranh giới cả đời không thể vượt qua.
Cảnh sát tiến lên.
“Tống Cảnh Hoài, Giang Tố Nhiên, Chu Minh, Lưu Trường Hải, các người liên quan đến vụ việc giam giữ trái phép, làm giả hồ sơ bệnh án, vu khống và nhiều hành vi khác. Mời đi theo chúng tôi để phối hợp điều tra.”
Giang Tố Nhiên lập tức gào lên.
“Không! Tôi không đi! Cảnh Hoài, cứu em! Anh cứu em đi!”
Tống Cảnh Hoài không nhìn cô ta.
Anh chỉ nhìn Hạ Vãn.
“Hạ Vãn, em đã biết từ trước?”
Hạ Vãn nhìn anh ta rất lâu.
“Đúng.”
“Vậy vì sao em không nói với anh?”
Nghe câu này, Hạ Vãn thật sự cười thành tiếng.
Cô hỏi lại:
“Tôi từng nói ít sao?”
Tống Cảnh Hoài cứng đờ.
Đúng vậy.
Cô từng nói vô số lần.
Cô nói cô không làm.
Cô nói Giang Tố Nhiên có vấn đề.
Cô nói cô bị oan.
Nhưng anh chưa từng tin.
Bây giờ anh lại hỏi vì sao cô không nói.
Trên đời này còn có chuyện nào nực cười hơn không?
Chaporia
Bình Luận (0)