Anh bỗng cảm thấy sợ hãi.
Một nỗi sợ muộn màng lan ra từ đáy lòng.
Anh nhận ra, Hạ Vãn thật sự không cần anh nữa.
Không phải giận dỗi.
Không phải lấy lùi làm tiến.
Cũng không phải muốn anh quay đầu.
Cô thật sự, hoàn toàn, triệt để, không cần anh nữa.
Chương 10
Một tháng sau, ngày nhận giấy l/ y h/ ô/ n đến.
Trời hôm đó rất đẹp.
Ánh nắng đầu thu trong vắt, gió thổi qua khiến lá cây bên đường khẽ lay động.
Hạ Vãn mặc áo sơ mi trắng và quần dài màu be.
Tóc cô cắt ngắn hơn trước, gương mặt vẫn còn gầy nhưng ánh mắt đã có sức sống.
Kỷ Nghiên lái xe đưa cô đến Cục Dân chính.
Vừa xuống xe, Hạ Vãn đã nhìn thấy Tống Cảnh Hoài.
Anh ta đứng dưới bậc thang, mặc bộ vest đen.
So với một tháng trước, anh ta gầy đi rõ rệt.
Thấy cô, anh bước tới.
“Hạ Vãn.”
Hạ Vãn gật đầu.
“Đi thôi.”
Tống Cảnh Hoài không nhúc nhích.
“Hôm nay… nhất định phải làm sao?”
Hạ Vãn nhìn anh ta.
“Anh hỏi câu này không thấy buồn cười à?”
Tống Cảnh Hoài mím môi.
“Anh biết anh sai rồi.”
Hạ Vãn im lặng.
Anh ta nói tiếp, giọng khàn đặc:
“Anh không cầu em lập tức tha thứ cho anh. Anh chỉ muốn một cơ hội bù đắp.”
Hạ Vãn nhìn anh ta rất lâu.
Sau đó cô hỏi:
“Tống Cảnh Hoài, anh từng thấy người bị rơi xuống vực sâu rồi, còn muốn quay lại cảm ơn người đã đẩy mình xuống chưa?”
Sắc mặt anh ta trắng bệch.
“Hạ Vãn…”
“Tôi không cần anh bù đắp.”
Cô nói rất nhẹ.
“Tôi càng không cần anh yêu tôi.”
Tống Cảnh Hoài cúi đầu, mắt đỏ lên.
“Nhưng anh…”
“Anh yêu tôi rồi?”
Hạ Vãn cười nhạt.
Tống Cảnh Hoài cứng họng.
Cô nhìn anh, ánh mắt không hận, cũng không đau.
Chỉ còn một khoảng trống mênh mông.
“Tống Cảnh Hoài, anh không yêu tôi. Anh chỉ không chấp nhận được việc người từng yêu anh như mạng bỗng nhiên không cần anh nữa.”
“Anh không phải hối hận vì đã tổn thương tôi.”
“Anh chỉ hối hận vì phát hiện mình yêu nhầm một kẻ dối trá, còn người từng toàn tâm toàn ý với anh đã đi mất rồi.”
Từng câu, từng chữ, đều xé rách lớp vỏ thâm tình muộn màng của Tống Cảnh Hoài.
Anh muốn phản bác.
Nhưng không nói được.
Bởi vì ngay cả chính anh cũng không phân biệt nổi.
Thứ anh đang đau đớn bây giờ, rốt cuộc là tình yêu, hay chỉ là sự không cam tâm.
Hạ Vãn đi lướt qua anh.
“Vào thôi. Tôi không muốn lãng phí thêm thời gian.”
Thủ tục rất nhanh.
Hai cuốn giấy l/ y h/ ô/ n được đặt xuống trước mặt.
Hạ Vãn cầm lấy cuốn của mình.
Nhìn nó vài giây.
Đời trước, cô từng dùng cả mạng để giữ cuộc hôn nhân này.
Đời này, cô dùng chính tay mình kết thúc nó.
Không có tiếng sấm.
Không có trời long đất lở.
Chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm chậm rãi lan ra từ lồng ngực.
Từ nay về sau, Hạ Vãn và Tống Cảnh Hoài không còn quan hệ gì nữa.
Tống Cảnh Hoài đứng sau lưng cô.
“Hạ Vãn, sau này em định đi đâu?”
Hạ Vãn bước xuống bậc thang.
“Ra nước ngoài học tiếp.”
Đó là con đường cô từng bỏ lỡ.
Cũng là cuộc đời cô vốn nên có.
Tống Cảnh Hoài hỏi:
“Còn quay về không?”
Hạ Vãn không quay đầu.
“Có lẽ.”
“Anh có thể chờ em không?”
Lần này, Hạ Vãn dừng bước.
Cô quay lại nhìn anh.
Gió thổi qua mái tóc ngắn bên má cô.
Cô bình tĩnh nói:
“Không cần.”
Ba chữ.
Chặt đứt chút hy vọng cuối cùng của Tống Cảnh Hoài.
Anh đứng trên bậc thang, trơ mắt nhìn Hạ Vãn lên xe của Kỷ Nghiên.
Chiếc xe nhanh chóng rời đi.
Giống như cô bước ra khỏi cuộc đời anh.
Không quay đầu nữa.
Chương 11
Sau khi Hạ Vãn rời đi, Tống Cảnh Hoài bắt đầu thật sự nếm được mùi vị mất hết tất cả.
Tống thị bị nhà họ Hạ rút vốn.
Các khoản hợp tác lớn đồng loạt đình chỉ.
Tống lão gia tuyên bố trước hội đồng quản trị, tạm thời cách chức Tống Cảnh Hoài.
Người từng là thiên chi kiêu tử cao cao tại thượng, trong một đêm trở thành trò cười của cả thành phố.
Nhưng thứ khiến Tống Cảnh Hoài sụp đổ hơn cả không phải sự nghiệp.
Mà là những chứng cứ sau đó được cảnh sát công bố.
Ba năm trong bệ/ n/ h vi/ ệ/ n t/ â/ m th/ ầ/ n, Hạ Vãn từng nhiều lần xin được liên hệ với người nhà.
Tất cả đều bị bác bỏ.
Lý do là người giám hộ không đồng ý.
Mà người giám hộ trên giấy tờ chính là Tống Cảnh Hoài.
Có một đoạn ghi chép trong hồ sơ điều trị.
“Bệnh nhân nhiều lần khẳng định bản thân không có bệnh, yêu cầu gặp luật sư và người thân. Người nhà yêu cầu tiếp tục quan sát, không cho phép tiếp xúc bên ngoài.”
Chaporia
Bình Luận (0)