“Ừ. Dù sao cũng là tôi bỏ tiền mua.”

Tống Cảnh Hoài: “…”

Cô đóng hộp lại, ném vào túi.

“Tôi sẽ bán đi. Được bao nhiêu tính bấy nhiêu.”

Tống Cảnh Hoài tức đến bật cười.

“Hạ Vãn, cô thiếu tiền đến mức đó?”

Hạ Vãn nhìn anh ta bằng ánh mắt khó hiểu.

“Tiền của tôi, tại sao phải bỏ lại cho anh?”

Không khí lập tức nghẹn lại.

Tống Cảnh Hoài chưa từng thấy Hạ Vãn như vậy.

Cô không còn xem bất kỳ thứ gì liên quan đến anh là kỷ niệm.

Ngay cả nhẫn cưới, cô cũng có thể nói bán là bán.

Rõ ràng đây là điều anh ta muốn.

Nhưng khi cô thật sự buông tay sạch sẽ, anh ta lại cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Tối đó, Hạ Vãn mặc một chiếc váy đen đơn giản đến bữa tiệc.

Ba năm không xuất hiện trong giới thượng lưu, rất nhiều người gần như không nhận ra cô.

Ngày xưa, Hạ Vãn kiêu ngạo, xinh đẹp, nóng nảy, yêu Tống Cảnh Hoài đến mức cả giới đều biết.

Bây giờ cô gầy đi rất nhiều, nhưng khí chất lại lạnh lẽo trong trẻo hơn trước.

Cô vừa xuất hiện, tiếng xì xào lập tức vang lên khắp nơi.

“Đó là Hạ Vãn sao?”

“Không phải nói cô ta bị đ/ i/ ê/ n à?”

“Nghe nói mới được thả ra khỏi bệ/ n/ h vi/ ệ/ n t/ â/ m th/ ầ/ n.”

“Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Nhà họ Hạ cũng đến rồi kìa.”

Hạ Vãn nghe thấy hết.

Nhưng cô không để tâm.

Kỷ Nghiên khoác tay cô, cười lạnh.

“Đám người này đúng là rảnh.”

Hạ Vãn bình tĩnh nói:

“Không sao. Tối nay bọn họ sẽ có chuyện khác để bàn.”

Kỷ Nghiên nhìn cô.

“Bà chuẩn bị rồi?”

Hạ Vãn gật đầu.

Cách đó không xa, Tống Cảnh Hoài đi cùng Giang Tố Nhiên bước vào.

Giang Tố Nhiên mặc váy trắng, dịu dàng yếu ớt như một đóa hoa nhỏ.

Vừa nhìn thấy Hạ Vãn, cô ta lập tức đi tới.

“Chị Hạ, hôm nay chị đẹp lắm.”

Hạ Vãn nâng ly nước trái cây.

“Cảm ơn. Cô cũng diễn rất ổn.”

Nụ cười của Giang Tố Nhiên cứng lại.

“Chị Hạ vẫn còn hiểu lầm em sao?”

Hạ Vãn nhìn cô ta.

“Không hiểu lầm. Tôi hiểu cô rất rõ.”

Giang Tố Nhiên còn muốn nói gì đó, nhưng Tống lão gia đã được người đẩy ra.

Ông ngồi trên xe lăn, ánh mắt đảo qua Hạ Vãn, rồi lạnh lùng nhìn Tống Cảnh Hoài.

“Cảnh Hoài, con đưa cô Giang đến đây làm gì?”

Tống Cảnh Hoài nói:

“Ông nội, Tố Nhiên là khách của con.

Tống lão gia đập mạnh tay lên tay vịn.

“Hồ đồ! Cháu dâu nhà họ Tống còn đứng ở đây, con đưa người phụ nữ khác đến tiệc nhà họ Tống, còn ra thể thống gì?”

Giang Tố Nhiên lập tức đỏ mắt.

“Ông Tống, cháu xin lỗi. Cháu không nên đến…”

Nếu là trước đây, Hạ Vãn nhất định sẽ thấy hả hê khi Tống lão gia mắng Giang Tố Nhiên.

Nhưng bây giờ cô chỉ thấy nhạt nhẽo.

Tống lão gia không phải bênh cô.

Ông chỉ đang bảo vệ mặt mũi nhà họ Tống.

Quả nhiên, giây tiếp theo, ông quay sang Hạ Vãn.

“Vãn Vãn, ông biết con chịu ấm ức. Nhưng vợ chồng nào chẳng có lúc cãi nhau. Chỉ cần con ngoan ngoãn ở nhà họ Tống, ông nhất định sẽ bắt Cảnh Hoài bồi thường cho con.”

Cả sảnh yên lặng.

Tất cả mọi người đều nhìn Hạ Vãn.

Họ cho rằng Hạ Vãn sẽ cảm động.

Dù sao cô từng yêu Tống Cảnh Hoài đến mức mất hết tôn nghiêm.

Chỉ cần nhà họ Tống cho cô một bậc thang, cô nhất định sẽ lập tức bước xuống.

Nhưng Hạ Vãn chỉ cười.

“Ông Tống, ông hiểu lầm rồi.”

Tống lão gia cau mày.

Hạ Vãn đặt ly xuống, từng chữ rõ ràng:

“Tôi không cần Tống Cảnh Hoài bồi thường tình cảm. Tôi chỉ cần nhà họ Tống trả nợ.”

Sắc mặt Tống lão gia lập tức thay đổi.

“Con nói gì?”

Cùng lúc đó, màn hình lớn giữa sảnh tiệc bỗng sáng lên.

Một đoạn tài liệu được chiếu lên.

Đầu tiên là thỏa thuận liên hôn năm đó giữa nhà họ Hạ và nhà họ Tống.

Điều khoản thứ ba ghi rất rõ.

Nếu bên nhà họ Tống đơn phương phá vỡ hôn nhân, có hành vi ngoại tình, ngược đãi, giam giữ trái pháp luật hoặc tổn hại danh dự của Hạ Vãn, nhà họ Hạ có quyền thu hồi toàn bộ khoản đầu tư, đồng thời yêu cầu bồi thường gấp ba lần.

Sảnh tiệc lập tức ồ lên.

Tống lão gia trợn mắt.

Tống Cảnh Hoài sắc mặt trắng bệch.

Anh ta gần như nghiến răng gọi:

“Hạ Vãn!”

Hạ Vãn nhìn anh ta, ánh mắt bình tĩnh.

“Đừng vội. Vẫn còn.”

Màn hình chuyển sang phần tiếp theo.

Là hồ sơ nhập viện của Hạ Vãn ba năm trước.

Trên đó có chữ ký của Tống Cảnh Hoài.

Có chữ ký của viện trưởng Lưu.

Có dòng chẩn đoán bệnh t/ â/ m th/ ầ/ n giả tạo.

Và phần người làm chứng bị cố ý che đi nhiều năm.

Chữ ký bên dưới hiện lên rõ ràng.

Giang Tố Nhiên.

Tiếng ồn trong sảnh như bị ai bóp nghẹt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...