20px

Các thành viên hội đồng quản trị đều có mặt.

Những người từng đứng về phe Giang Hạo, từng gọi tôi là “bà Giang” với vẻ khách sáo xa cách, hôm nay đều ngồi ngay ngắn, không ai dám nói chuyện lớn tiếng.

Tin tức đêm qua đã lan khắp thành phố.

Video tám thứ tiếng của tôi đứng đầu bảng tìm kiếm.

Các đoạn ghi âm, sao kê và thông báo từ ban pháp chế được truyền thông tài chính phân tích suốt đêm.

Cổ đông nhỏ lẻ phẫn nộ.

Đối tác quốc tế yêu cầu lời giải thích.

Cơ quan quản lý gửi văn bản yêu cầu Lâm thị làm rõ các giao dịch bất thường.

Cả tòa nhà công ty bị phóng viên vây kín.

Nhưng lạ thay, giá cổ phiếu không giảm mạnh như Giang Hạo dự đoán.

Bởi ngay trong đêm, ba đối tác quốc tế lớn đồng loạt đăng tuyên bố.

Họ công nhận Lâm Vãn Tinh là đại diện hợp pháp của cổ phần sáng lập.

Đồng thời khẳng định sẽ tiếp tục hợp tác với Lâm thị dưới sự điều hành minh bạch của ban quản trị mới.

Trong đó có Tập đoàn Kuroda của Nhật.

Tập đoàn Delacroix của Pháp.

Và Quỹ đầu tư Adler của Đức.

Ba cái tên này vừa xuất hiện, toàn bộ thị trường lập tức im lặng.

Bởi bất kỳ người nào trong giới cũng biết, ba bên đó nổi tiếng khắt khe.

Nếu họ dám công khai đứng về phía tôi, nghĩa là tình hình không đơn giản là scandal gia đình.

Mà là một cuộc thanh lọc quyền lực đã được chuẩn bị rất lâu.

Tôi bước vào phòng họp lúc chín giờ đúng.

Tất cả mọi người đồng loạt đứng dậy.

Tôi mặc một bộ vest trắng.

Tóc búi gọn sau gáy.

Không trang sức cầu kỳ.

Chỉ có chiếc ghim cài áo hình ngôi sao nhỏ mà mẹ tôi để lại.

Năm đó, mẹ đặt tên tôi là Vãn Tinh.

Bà nói, sao đêm không cần tranh sáng với mặt trời.

Nó chỉ cần xuất hiện đúng lúc, bầu trời sẽ tự biết vị trí của nó.

Tôi ngồi xuống ghế chủ tọa.

“Bắt đầu đi.”

Luật sư Trần đứng dậy, công bố từng tài liệu.

Quyền quản trị của Giang Hạo bị đình chỉ.

Các giao dịch liên quan đến Anna bị đưa vào diện điều tra nội bộ.

Toàn bộ dự án có rủi ro chuyển giao dữ liệu ra nước ngoài bị tạm khóa.

Những nhân sự thân tín của Giang Hạo trong bộ phận tài chính, pháp chế và đầu tư đều bị yêu cầu bàn giao quyền hạn ngay trong ngày.

Một cổ đông họ Vương đứng dậy.

Ông ta trước kia là người ủng hộ Giang Hạo mạnh nhất.

“Chủ tịch Lâm.”

Ông ta cố giữ giọng ổn định.

“Dù sao Giang tổng cũng điều hành công ty nhiều năm, bây giờ đột ngột xử lý như vậy, bên ngoài e là sẽ cho rằng nội bộ Lâm thị tranh quyền.”

Tôi nhìn ông ta.

“Vương đổng nói rất đúng.”

Ông ta vừa thở phào, tôi đã đẩy một tập tài liệu đến trước mặt.

“Cho nên phần của ông cũng xử lý luôn hôm nay.”

Mặt Vương đổng lập tức cứng lại.

Tần Duyệt bật máy chiếu.

Trên màn hình hiện ra dòng tiền giữa công ty con của nhà họ Vương và dự án Đông Âu do Anna đứng tên.

Cùng với đó là các email qua lại, bản hợp đồng giả, hóa đơn nâng khống.

Cả phòng họp xôn xao.

Vương đổng vỗ bàn đứng dậy.

“Cô vu khống!”

Tôi thậm chí không đổi sắc mặt.

“Vậy mời ông giải thích vì sao con trai ông lại nhận mười bảy triệu tiền tư vấn từ tài khoản của Anna.”

“Và vì sao ba ngày trước, ông gửi email cho Giang Hạo, nhắc anh ta mau chóng hoàn tất chuyển quyền dữ liệu trước khi tôi phát hiện.”

Tôi dừng lại.

Ánh mắt đảo qua toàn bộ phòng họp.

“Tôi biết trong số các vị ở đây, có người cảm thấy một người phụ nữ rời công ty mười năm, bây giờ quay lại đòi quyền quản trị là chuyện nực cười.”

“Không sao.”

“Tôi không cần các vị tin tôi.”

“Tôi chỉ cần chứng cứ biết nói.”

Tôi giơ tay.

Tần Duyệt lập tức phát tài liệu cho từng người.

“Trong hai tiếng tới, ai chủ động khai báo giao dịch bất thường, công ty sẽ xem xét giảm nhẹ trách nhiệm nội bộ.”

“Sau hai tiếng, mọi tài liệu còn lại sẽ được chuyển thẳng cho cơ quan chức năng và luật sư.”

“Tôi không có thời gian chơi trò nể mặt.”

“Lâm thị là tâm huyết của bố mẹ tôi.”

“Không phải kho tiền riêng của bất kỳ ai.”

Cả phòng im phăng phắc.

Không ai dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Đúng lúc ấy, cửa phòng họp bị đẩy mạnh ra.

Giang Hạo xuất hiện.

Anh ta vẫn mặc bộ đồ tối qua, chỉ thay áo sơ mi.

Cằm lún phún râu.

Mắt đầy tơ máu.

Vẻ lịch lãm thường ngày đã biến mất không còn dấu vết.

Bảo vệ định ngăn lại.

Tôi giơ tay.

“Để anh ta vào.”

Giang Hạo nhìn tôi ngồi ở vị trí chủ tọa.

Vị trí vốn dĩ mười năm qua anh ta xem như của mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...