CÔNG CHÚA CỤC/Chương 5C. 5
20px

09

Sau khi bị dìu xuống sân khấu, miệng Tống Niệm Kiều vẫn không ngừng lải nhải.

Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy lập tức vùng khỏi tay anh hai.

Chạy đến, hai cánh tay quấn lấy cổ tôi như gấu koala.

“Thẩm Gia Tuế, cậu mau chia tay cái tên abcd hay W gì đó đi. Đá hắn luôn, chị đây sẽ dẫn cậu đi tìm trai trẻ!”

“Tớ nói cho cậu biết, đàn ông không thể tìm người quá già.”

Nói rồi, cô ấy nhảy xuống khỏi người tôi, bất ngờ quay người lại…

Chọc chọc lên mặt Tống Văn Nghiễn.

“Như anh cả tớ đây này, da cũng nhăn rồi. Hơn nữa còn là một ông già cổ hủ chẳng có chút thú vui cuộc sống nào, càng không được chọn!”

Tôi: “!!”

Tống Trạch Hiên: “!!!”

Nhìn ngọn lửa giận trong mắt Tống Văn Nghiễn sắp cháy tới trần nhà.

Tôi sợ đến mức không biết phải làm sao.

May mà Tống Trạch Hiên nhanh tay lẹ mắt, kéo người chạy mất dạng.

Tôi đang nghĩ có lẽ mình cũng nên chuồn thôi.

Không ngờ Tống Văn Nghiễn hít sâu một hơi, miễn cưỡng nở ra một nụ cười cay đắng.

Anh cong mắt nhìn tôi, giọng nói dịu dàng:

“Gia Tuế, để anh đưa em về.”

Chắc là với thân phận anh cả, anh lo tối muộn tôi về nhà một mình không an toàn.

Tôi gật đầu đồng ý.

Đây là lần đầu tiên tôi ngồi ở ghế phụ xe của Tống Văn Nghiễn.

Trong xe thoang thoảng hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo.

Tôi không khỏi có chút gò bó.

May mà với tính cách lạnh lùng của anh, chắc cũng sẽ không cố tìm chuyện để nói.

“Vừa rồi anh nghe Tống Niệm Kiều nói, em đang yêu qua mạng phải không?”

Vừa tự an ủi bản thân xong, Tống Văn Nghiễn đã bất ngờ hỏi một câu như vậy.

Đúng là mừng hụt!

Tôi lập tức ngồi ngay ngắn, đáp:

“Vâng, anh cả.”

Đầu ngón tay anh gõ lên vô lăng không theo nhịp nào cả.

Cộc cộc, cộc, cộc cộc cộc.

“Khụ… vậy bạn trai qua mạng của em đối xử với em thế nào?”

Anh lại khẽ hắng giọng, như thể chỉ thuận miệng hỏi.

Tôi thành thật trả lời:

“Anh ấy đối xử với em rất tốt. Em cũng rất thích anh ấy.”

Nói xong, tôi lại thấy hơi hối hận.

Một người cổ hủ và truyền thống như Tống Văn Nghiễn chắc sẽ không chấp nhận chuyện yêu qua mạng.

Liệu anh có nghĩ tôi là người không chín chắn, làm việc cũng không đủ vững vàng không?

Đừng mà.

Anh ấy là sếp tương lai của tôi đấy.

Tôi vừa mới được nhận vào Tập đoàn Tống thị, kỳ thực tập còn chưa kết thúc.

Thế là tôi vội bổ sung:

“Nhưng yêu qua mạng thì cuối cùng cũng phải trở về với thực tế.”

“Sau khi gặp mặt, em sẽ tiến hành đánh giá toàn diện và nghiêm ngặt.”

“Nếu để em phát hiện ngoài đời khác xa trên mạng, hàng không đúng mẫu, vậy thì em tuyệt đối không mềm lòng, nhất định sẽ đá ngay tại chỗ.”

“Đối xử với tình cảm cũng giống như đối xử với công việc, phải nghiêm túc, có nguyên tắc, quyết đoán, không nể tình! Anh thấy em nói đúng không, anh cả?”

Nghe đến đây.

Tống Văn Nghiễn bỗng ho dữ dội.

Sắc mặt vốn còn khá tốt lập tức trắng bệch.

Xong rồi xong rồi.

Có phải tôi lại nói sai gì rồi không?!

Nhưng rốt cuộc tôi nói sai câu nào chứ?

Xem ra về nhà tôi vẫn phải đọc thêm vài lần cuốn “Nghệ Thuật Giao Tiếp Nơi Công Sở”.

Suốt quãng đường còn lại.

Hai mắt Tống Văn Nghiễn đỏ hoe, không nói thêm lời nào.

Tôi càng không dám mở miệng.

Cuối cùng cũng đến nơi.

Sau khi cảm ơn Tống Văn Nghiễn, vừa xuống xe tôi đã lấy điện thoại ra nhắn cho W:

【Cục cưng, em kể anh nghe! Ban nãy em suýt bị dọa chết rồi!】

【Ông anh cả của bạn thân em ấy, thật sự vừa hung dữ vừa đáng sợ!】

10

Tôi vốn tưởng W sẽ hỏi tôi có chuyện gì, nghe tôi than thở xong rồi dịu dàng dỗ dành tôi.

Nhưng anh chẳng hỏi gì cả, chỉ trả lời một câu:

【Bé cưng, xin lỗi em, là anh không tốt.】

Khó hiểu thật.

Anh xin lỗi cái gì chứ?

Vài giây sau, anh lại gửi thêm một tin nhắn:

【Bé cưng, buổi gặp mặt của chúng ta vào tuần sau có thể tạm hủy được không?】

Thì ra là chuyện này.

Tôi tỏ ý thông cảm, dù sao ai cũng có lúc bận không thể sắp xếp được.

Như vậy thì tuần sau tôi sẽ tập trung chuẩn bị cho việc đi làm.

Chúng tôi lại trò chuyện thêm vài chuyện khác rồi chúc nhau ngủ ngon.

Ngày hôm sau, tôi ngủ đến khi tự tỉnh rồi nhắn cho Tống Niệm Kiều:

【Kiều Kiều, cậu sao rồi? Tỉnh rượu chưa?】

Bên kia gửi lại một sticker cô gái mạnh mẽ khóc ròng.

Ngay sau đó là một đoạn ghi âm dài sáu mươi giây.

“Gia Tuế, sáng nay còn chưa đến bảy giờ, tớ vẫn còn đang mơ thì anh cả đã lôi tớ dậy khỏi giường, phạt tớ dọn vệ sinh cả căn biệt thự năm tầng. Trời ơi, đúng là coi tớ như trâu ngựa luôn! Anh ấy còn cưỡng chế thu lại sợi dây chuyền sapphire của tớ. Hu hu hu, tối qua có phải tớ đắc tội với anh ấy rồi không?”

Tôi nghĩ một lúc rồi vừa buồn cười vừa đáp:

“Đúng vậy, cậu nói anh ấy già, còn bảo anh ấy là ông già cổ hủ chẳng có chút thú vui cuộc sống.”

Tống Niệm Kiều đầy vẻ bất bình.

“Hừ, tớ nói toàn sự thật mà. Anh ấy không thích thì thôi, chấp nhận chút khuyết điểm của bản thân khó đến thế sao?”

Nửa câu sau cô ấy cố tình nói rất to.

Ở đầu bên kia mơ hồ vang lên tiếng quát của Tống Văn Nghiễn:

“Tống Niệm Kiều, lau sàn xong chưa?”

Theo như tôi biết, mấy ngày sau đó Tống Niệm Kiều sống chẳng dễ chịu chút nào.

Tống Văn Nghiễn cắt thẻ ngân hàng của cô ấy, còn phạt cô ấy ở nhà chép kinh.

Tống Niệm Kiều bình luận về chuyện này:

“Tớ nói anh ấy là ông già cổ hủ đâu có sai. Phạt thì phạt, còn bày ra toàn cách của người thời cổ.”

Tôi chỉ đành an ủi cô ấy:

“Không sao đâu, đợi đến lúc đi làm rồi, thấy cậu vất vả, chắc anh ấy sẽ không phạt nữa.”

Thời gian nhanh chóng đến ngày nhận việc.

Để che giấu thân phận thiên kim nhà họ Tống, Tống Niệm Kiều cố ý bảo tài xế đưa cô ấy đến ga tàu điện ngầm gần công ty nhất, rồi cùng tôi đi tàu điện đến công ty.

Khi hai chúng tôi đến văn phòng tổng giám đốc, trên bàn làm việc của Tống Văn Nghiễn đã chất đầy tài liệu lớn nhỏ.

Tống Niệm Kiều rất tinh ý bước lên trước, kẹp giọng nói:

“Tổng… Tổng giám đốc Tống, những tài liệu này có cần tôi sắp xếp giúp ngài không?”

Tống Văn Nghiễn đang cúi đầu xử lý công việc, ngẩng mắt nhìn cô ấy một cái rồi thản nhiên đáp:

“Không cần.”

“Vâng…”

Tống Niệm Kiều đang định lui xuống thì bị gọi lại.

“Đợi đã.”

“Có tôi! Xin hỏi Tổng giám đốc Tống còn dặn dò gì?”

Chỉ thấy Tống Văn Nghiễn đặt điện thoại xuống, mỉm cười ngẩng đầu lên, chậm rãi nói từng chữ:

“Cô bị điều chuyển công tác.”

Tôi: “?”

Tống Niệm Kiều: “??”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...