Bàn tay bên cạnh người anh ta đang run.
Tôi đang thấy lạ, bỗng nghe anh lẩm bẩm: “Rõ ràng nói là trà hội riêng mà, các người… các người…”
Anh nhận ra ánh mắt của tôi, như thể đang cố nén gì đó, quay đầu nhìn tôi đầy lo lắng:
“Họ không báo trước với tôi. Thẩm Cách, nếu em thấy không thoải mái thì đừng cố gắng chịu đựng. Chúng ta về thôi.”
Tôi ngẩn ra một chút.
Một vài ký ức xa xăm dường như bỗng bay tới, vội vã ùa vào đầu tôi.
Hồi tôi còn nhỏ, Thẩm Kiến Hoa cũng từng dẫn tôi tham dự nhiều buổi tụ họp của giới thượng lưu.
Nhưng không hiểu tôi có tật gì, cứ đến những nơi như vậy là lại thở dồn dập, không động đậy nổi.
Vì chuyện đó, Thẩm Kiến Hoa vô cùng thất vọng về tôi, rồi chuyển sang bồi dưỡng Thẩm Tinh, con gái của người vợ hai của ông ta, xinh đẹp, cao quý như búp bê.
Lớn lên rồi, cái tật ấy của tôi cũng chưa khỏi hẳn.
Kỷ Duẫn Thời không chỉ một lần chê tôi, thậm chí còn không cho tôi xuất hiện cùng anh ta ở nơi công cộng.
Điều này cũng khiến tôi, với tư cách vị hôn thê của anh ta, gần như biến mất trước truyền thông, không ai phát hiện ra.
Nhưng bây giờ sau khi bị xe đâm, tôi dường như đã thức tỉnh ra rất nhiều năng lực khác, ví dụ như chứng xã giao siêu đỉnh.
Ngay phía trước chúng tôi, Hàn Lan trong bộ lễ phục đang nghiêng người đứng đó.
Bàn tay đeo găng trắng của bà ta khẽ vuốt qua lưng ông lão nhà họ Kỳ, liếc xéo chúng tôi, như thể đã lén rạch một nhát trên người tôi. Ngay sau đó, như thể nghe một hiệu lệnh nào đó, một người phụ nữ mặc đồ xa hoa bên cạnh bà ta với vẻ mặt đầy kinh ngạc chạy về phía Kỳ Minh Trang.
“Minh Trang!” Tôi nghe một giọng nữ vang dội.
Chỉ thấy tiểu thư xinh đẹp kia nâng ly sâm panh, dù đang chạy nhanh nhưng vẫn mang dáng vẻ thướt tha bước tới.
Tôi quan sát cô ta.
Có lẽ đây là một vị hôn thê scandal nào đó của Kỳ Minh Trang, nhưng tôi đã quá lâu không còn dính dáng tới giới thượng lưu, nên nhất thời không nhớ ra cô ta là ai.
“Minh Trang, lâu rồi không gặp.
” Giọng cô ta rất to, chào hỏi cũng vang như một ca sĩ soprano hơn là tiểu thư khuê các, “Lần trước gặp anh vẫn là ở bãi biển vàng của Maldives đấy, nhớ là anh rất thích cocktail bên bãi cát ở đó, không biết mùa hè này có muốn đi cùng nữa không?”
Tôi vốn muốn xem náo nhiệt, nhưng sắc mặt Kỳ Minh Trang tối nay lại cực kỳ khó coi, khiến tôi không khỏi lo cho tình trạng của anh.
Kim chủ không vui, người làm tôi cũng nên biết điều chút.
Tôi cười tủm tỉm nhìn cô gái ấy: “Anh ấy không đi.”
Tiểu thư xinh đẹp có chút không giữ nổi mặt mũi: “Tôi đang hỏi Minh Trang.”
“Anh ấy đã trả lời rồi, bằng sự im lặng.” Tôi vẫn cười tủm tỉm.
Cô ta không thèm để ý đến tôi, quay sang Kỳ Minh Trang cười rạng rỡ:
“Minh Trang, bộ này của em là hàng cao cấp mới ra từ show xuân, anh từng nói em mặc kiểu này rất đẹp, vậy bộ này thế nào?”
Tôi: “Đẹp, cho tôi mượn mặc thử được không?”
Tiểu thư xinh đẹp: “?”
Tôi kéo tay cô ta, mắt sáng rực: “Mặc xong tôi giặt sạch rồi trả lại cho cô, thế nào?”
Cô tiểu thư kia lập tức lộ vẻ bị xúc phạm: “Mượn? Giặt? Cô đang nói gì vậy…”
“Đồ tốt thì phải biết chia sẻ, cái đó là mẫu giáo dạy mà,” tôi không chịu buông tay, “Chị em à, hôm nay tôi ăn mặc qua loa quá, giúp tôi một chút thì đã sao?”
“Cô! Sao lại có người như cô chứ?” Cô ta hoảng hốt, ngẩng đầu nhìn thấy Kỳ Minh Trang đang lạnh nhạt nhìn Hàn Lan, sợ tới mức vội vàng chạy mất.
“Tôi không biết cô ta,” sắc mặt Kỳ Minh Trang có phần rất tệ, “Đây là do Hàn Lan tìm tới để hắt nước bẩn lên người tôi.”
Tôi lại liếc nhìn sắc mặt anh.
Mẹ kế không phải lúc nào cũng xấu, nhưng trong hào môn, có liên quan đến lợi ích thì mấy bà mẹ kế đa phần đều là kiểu nhân vật như vậy.
Giống như tôi bị đuổi khỏi nhà, cũng nhờ rất nhiều vào người vợ hai của Thẩm Kiến Hoa.
Kỳ Minh Trang trước nay vốn hỉ nộ bất hình vu sắc, một bộ dáng tổng tài bá đạo điển hình.
Nhưng hôm nay Kỳ Minh Trang giống như một ấm nước đang bị tắt tiếng, chỉ âm thầm ù ù bốc hơi.
“Chúng ta đi gặp bố anh và mẹ kế của anh à?” tôi hỏi.
“Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi.”
Nắm tay của Kỳ Minh Trang siết chặt thành quyền, gân xanh nổi lên, “Cho dù họ luôn coi thường bà ấy, cũng không thể vào đúng hôm nay… vào đúng hôm nay…”
Chaporia
Bình Luận (0)