Trước đây vị nhị thiếu này vẫn luôn mờ nhạt như người vô hình, vậy mà mấy năm trước đột nhiên được thăng thẳng vào ban giám đốc.

Cùng lúc đó, thái tử đời trước Kỳ Minh Thần bỗng bị lão gia nhà họ Kỳ kéo khỏi vị trí người thừa kế, lý do không rõ.

Nhìn như vậy thì thực lực của vị này không thể xem thường.

Nhưng sao tôi cứ có cảm giác đã từng gặp anh ta rồi?

“Trước hết, tôi xin được một lần nữa nói lời xin lỗi với cô, cô Thẩm Cách.” Anh ta cúi đầu, lời lẽ thành khẩn, “Kỳ Hinh quản giáo không nghiêm, tính tình bướng bỉnh, tôi, với tư cách là anh trai cô ấy, có trách nhiệm không thể chối bỏ.”

Tôi nhấp thử một ngụm cà phê, rất đắng. “Anh dễ nói chuyện hơn bọn họ nhiều, anh Kỳ.”

Anh ta bình tĩnh hỏi: “Sao cô lại nói vậy?”

“Anh hiểu chuyện, không đùn đẩy trách nhiệm.” Tôi đặt cốc cà phê xuống, “Ít nhất trong hai tháng từ sau vụ tai nạn đến giờ, chỉ có anh là người nói với tôi hai chữ ‘xin lỗi’.”

Anh ta áy náy cười: “Em gái tôi thực sự quá không hiểu chuyện. Nói ra thì, nó cũng không phải người có năng lực hành vi dân sự hoàn toàn, nó có một số… vấn đề về tâm thần.”

À, là bị điên rồi. Nhưng không sao, tôi sẽ điên hơn. Một lát nữa tôi sẽ cho anh ta mở mang tầm mắt.

Tôi gật đầu: “Những chuyện này tôi đã hiểu rồi. Anh Kỳ cũng muốn tôi ký giấy thông cảm, đúng không?”

“Đúng.” Giọng anh ta vẫn mang theo áy náy, “Bất kể thế nào, Kỳ Hinh cũng là em gái tôi, là con gái của cha tôi. Nếu nó ngồi tù, Ưng Giang ít nhiều gì cũng sẽ bị ảnh hưởng. Tôi là người làm ăn, những việc làm tổn hại hình tượng doanh nghiệp, tôi không thể không cố gắng tránh hết mức. Không biết cô Thẩm đối với yêu cầu bồi thường…”

“Anh Kỳ, anh là giám đốc của Tập đoàn Ưng Giang?” Tôi cân nhắc lời lẽ, chuẩn bị mở màn chặt chém.

Anh ta có vẻ hơi bất ngờ: “Không sai?”

“Tôi muốn cổ phần.” Tôi nhấp một ngụm cà phê, nhìn Kỳ Minh Trang suýt nữa phun cả cà phê ra ngoài.

Anh ta trấn tĩnh lại, nhìn tôi: “Cổ phần?”

“Đúng, cổ phần.” Tôi cười tủm tỉm, “Không giấu gì anh, sau vụ tai nạn này, vị hôn phu tôi mất rồi, việc làm cũng mất rồi, tôi đang thiếu tiền đến mức đầu cũng muốn nổ.

Ưng Giang không phải do nhà họ Kỳ nắm toàn bộ, lại còn có cổ đông khác nữa. Anh Kỳ, anh có thể rỉ ra cho tôi một chút từ kẽ tay, tôi cầm phiếu cơm rồi đi, tuyệt đối không dây vào chuyện của em gái anh nữa.”

Tôi tính toán nghe rào rào trong đầu: Tập đoàn Ưng Giang đang lên như diều gặp gió, dù chỉ rớt cho tôi vài phần nghìn cổ phần thôi, tiền chia hằng năm cũng đủ để tôi sống no ấm.

Nếu anh ta không chịu nhả, tôi tiện thể đòi thêm chút tiền bồi thường cũng được.

Tóm lại là Kỳ Hinh nợ tôi trước, khó khăn lắm mới túm được con heo vàng này, hôm nay không moi được anh ta một trăm vạn thì đừng hòng đuổi tôi đi.

Kỳ Minh Trang cúi đầu nghĩ rất lâu.

Một lúc sau, anh ta đột nhiên ngẩng lên, nhìn tôi chằm chằm: “Thẩm Cách, đây là thứ em muốn?”

Tôi bị anh ta nhìn đến gai người: “Kỳ tổng, anh đừng hiểu lầm, tôi là người rất dễ nói chuyện. Nếu anh thấy khó xử, đổi cổ phần thành tiền mặt cho tôi thì cũng…”

“Trực tiếp cho em là không thể, nhưng tôi có một cách khác.” Ánh mắt anh ta rời đi, chậm rãi chuyển sang chiếc bình hoa trang trí trên bàn.

“Ừm… nghe thử xem?” Tôi mơ hồ chẳng hiểu gì, nghi ngờ nhìn anh ta.

Chỉ thấy Kỳ Minh Trang nhanh như chớp rút bông hồng trong bình hoa ra, đột ngột giơ tới trước mặt tôi: “Thẩm Cách, cưới tôi nhé.”

Tôi: ?

Hoa hồng: ?

Nhân viên phục vụ đi ngang qua: ?!?!?!?

Chuyện gì vậy, tổng tài bá đạo cũng phát điên rồi à?

……

“Hiểu Mạn, cậu đừng không tin, tớ thật sự là nữ chính ngôn tình ngược, còn là kiểu sắp hắc hóa, vả mặt nam phụ nữa.”

Tôi ôm điện thoại nói không ngừng nghỉ, “Hơn nữa nam phụ si tình không phải bác sĩ Cao bạn học cũ của cậu, mà là anh rể tương lai của Kỷ Duẫn Thời, thái tử gia kiêm đại cổ đông của Tập đoàn Ưng Giang, Kỳ Minh Trang.”

Tôi càng nói càng phấn khích, nằm trên giường giãy qua giãy lại như con giun: “Cậu nhìn đội hình này đi! Mô-típ nam chính tiêu chuẩn của tiểu thuyết Mary Sue, âm thầm che chở nữ chính đã lâu, cuối cùng khi nữ chính bị tra nam bỏ rơi, anh ta quyết tâm bất chấp tất cả bảo vệ bên cạnh cô ấy…”

“Cậu đang nói gì vậy Thẩm Cách? Bình tĩnh lại đi!” Ninh Hiểu Mạn ở đầu dây bên kia hét lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...