
Giới Thiệu
Ngày Phó Hàn Xuyên khiến tôi ngã khỏi cầu thang, cũng là lúc tôi nhận ra mình đã mất tất cả. Khi ấy, tôi đang mang tha/i.
Bàn tay anh ta đặt lên vai tôi, lạnh lùng và dứt khoát, như thể chỉ muốn gạt bỏ một thứ chướng mắt. Cơ thể tôi mất thăng bằng, lăn dọc theo từng bậc cầu thang. Theo bản năng, tôi ôm chặt lấy bụng.
Đó hoàn toàn là phản xạ.
Bởi ngay cả tôi cũng chưa biết trong bụng mình đã có một sinh mệnh nhỏ.
“Lâm Vãn, Thanh Vi trở về rồi.”
Phó Hàn Xuyên đứng trên đầu cầu thang, giọng nói lạnh lẽo.
“Đến lúc cô nên nhường chỗ.”
Đầu tôi va mạnh vào mép bậc thang, trước mắt tối sầm. Cơn đau nhói ở bụng dưới còn khiến tôi hoảng hốt hơn cả cú va vừa rồi.
Bên cạnh anh ta là Thẩm Thanh Vi.
Cô ta mặc váy trắng, dáng vẻ mong manh yếu đuối, khẽ kéo tay áo Phó Hàn Xuyên.
“Hàn Xuyên, đừng như vậy… Dù sao cô Lâm cũng đã ở bên anh ba năm.”
“Chỉ là thế thân.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)