Nhưng không ai đáp lại.
Đến khi được phát hiện, hắn đã không còn hơi thở.
Kết luận cuối cùng là bệnh lý cấp tính không rõ nguyên nhân.
Tôi nghe xong, im lặng vài giây.
Sau đó hỏi:
“Mẹ hắn biết chưa?”
Luật sư Phương nói:
“Biết rồi. Bà ta phát điên ngay trong bệnh viện.”
Mẹ chồng không ch/ế/t.
Nhưng bà ta cũng không sống tốt.
Từ ngày Cận Huy mất, bà ta lúc nào cũng ôm cây roi đã bị niêm phong trong túi chứng vật mà khóc, nói con trai bà ta bị tôi hại.
Không lâu sau, vụ án của bà ta cũng có kết quả.
Tội cố ý gây thương tích, âm mưu chiếm đoạt tài sản, cùng các tình tiết liên quan khác, đủ khiến tuổi già của bà ta không còn cơ hội an ổn.
Mạc Tiểu Lê cũng không thoát.
Người đàn ông cô ta thông đồng bị bắt.
Những vụ lừa tiền trước kia lần lượt bị khui ra.
Cô ta từng tưởng mình có thể dựa vào đàn ông để đổi đời.
Cuối cùng lại bị chính những người đàn ông ấy kéo xuống bùn.
Ngày nhận được bản án của cô ta, tôi đang chuẩn bị mở studio riêng.
Trợ lý hỏi tôi:
“Chị Hứa, chị muốn đặt tên studio là gì?”
Tôi nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ.
“Triêu Dương.”
Mặt trời ban mai.
Tôi đã đi qua một đêm rất dài.
Sau này, mỗi ngày đều phải hướng về phía sáng.
25
Một năm sau, tôi gặp lại thím Chu.
Bà ta già đi rất nhiều.
Lưng còng xuống, tóc bạc trắng, vừa nhìn thấy tôi đã muốn tránh.
Tôi gọi bà ta lại.
“Thím Chu.”
Bà ta run rẩy quay đầu.
“Hứa… cô Hứa.”
Tôi nhìn bà ta.
“Bà vẫn còn làm những nghi thức đó không?”
Bà ta vội lắc đầu.
“Không dám nữa. Không dám nữa. Sau chuyện nhà họ Cận, tôi đã đốt hết đồ rồi.”
Tôi cười nhạt.
“Đừng đốt. Giao ra.”
Bà ta sững sờ.
Tôi nói:
“Những thứ đó hại không ít phụ nữ. Tôi muốn dùng chúng làm bằng chứng, khởi kiện những người từng dùng nghi thức này gây thương tích.”
Mặt thím Chu tái mét.
“Cô muốn lật lại hết?”
Tôi nhìn bà ta.
“Đúng.”
Không chỉ nhà họ Cận.
Không chỉ tôi.
Nhiều năm như vậy, có bao nhiêu người phụ nữ bị ép chịu roi dưới danh nghĩa phong tục?
Có bao nhiêu người bị nói là không biết giữ chồng?
Có bao nhiêu vết thương bị che bằng hai chữ gia đình?
Tôi từng bò ra khỏi đó.
Bây giờ tôi muốn kéo thêm nhiều người ra.
Thím Chu nhìn tôi rất lâu, cuối cùng cúi đầu.
“Tôi giao.”
Sau đó, nhiều hồ sơ cũ lần lượt được mở lại.
Có người đã ly hôn.
Có người vẫn còn mắc kẹt trong nhà chồng.
Có người không còn sống.
Tôi thành lập một quỹ hỗ trợ pháp lý, chuyên giúp những người phụ nữ bị b/ạ/o h/à/nh gia đình dưới danh nghĩa phong tục.
Phóng viên từng hỏi tôi:
“Cô Hứa, có người nói cô làm vậy là vì oán hận quá sâu. Cô nghĩ sao?”
Tôi nhìn vào ống kính.
“Đúng, tôi có oán hận.”
“Nhưng oán hận không nhất định chỉ dùng để hủy diệt bản thân.”
“Nó cũng có thể trở thành lửa.”
“Đốt sạch những thứ thối nát vốn không nên tồn tại.”
26
Năm thứ hai sau khi ly hôn, tôi quay lại khách sạn đó.
Phòng 606 đã đổi chủ.
Hành lang được sửa sang mới, tường sơn lại màu sáng hơn.
Tôi đứng trước cửa phòng một lúc.
Không đi vào.
Ngày xưa, tôi từng ở đây nghe thấy câu nói khiến mình rơi xuống địa ngục.
Bây giờ quay lại, tôi không còn run nữa.
Tôi đặt trước cửa một bó hoa trắng nhỏ.
Không phải cho Cận Huy.
Không phải cho cuộc hôn nhân đã ch/ế/t.
Mà là cho chính tôi của năm ấy.
Người phụ nữ đứng ngoài cửa, vừa sợ vừa đau, nhưng vẫn ép mình không khóc thành tiếng.
Tôi muốn nói với cô ấy:
“Cô vất vả rồi.”
“Sau này chúng ta sẽ sống rất tốt.”
Ra khỏi khách sạn, điện thoại vang lên.
Là trợ lý.
“Chị Hứa, buổi tọa đàm chiều nay sắp bắt đầu rồi ạ.”
Tôi nhìn dòng xe trên đường, mỉm cười.
“Ừ, tôi tới ngay.”
Ánh nắng rơi xuống vai tôi.
Vết sẹo sau lưng thỉnh thoảng vẫn đau khi trời trở lạnh.
Nhưng không sao.
Nó không còn là dấu vết của khuất nhục.
Mà là huân chương của người sống sót.
Sau này, nếu có ai hỏi tôi:
“Bảy ngày chịu roi, đổi lại được gì?”
Tôi sẽ trả lời.
Đổi lại một cuộc tái sinh.
Đổi lại kẻ phản bội trả giá.
Đổi lại người cầm roi tự trói mình trong báo ứng.
Đổi lại tôi cuối cùng cũng hiểu, phụ nữ không cần chịu đau để cầu xin đàn ông quay đầu.
Nếu có người quay lưng phản bội.
Vậy cứ để hắn đi.
Nếu hắn còn muốn cầm dao quay lại.
Vậy hãy bẻ gãy tay hắn.
Rồi đứng dưới ánh mặt trời, sống tốt hơn bất kỳ lời nguyền nào.
Chaporia
Bình Luận (0)