Lần nữa tỉnh lại, Tiểu Thiện đã thấy mình đang nằm trên chiếc cầu gỗ nhỏ cạnh bờ hồ, y phục trên người vẫn khô ráo, mọi thứ khiến cho cô bé tưởng rằng mình vừa bị ảo giác vậy.
- Kỳ lạ, rõ ràng lúc nãy mình đã chết đuối mà, còn cả cặp mắt kia nữa, mọi thứ vô cùng chân thực, không lẽ mình vì quá mệt mà ngất đi sao?
Chợt một thứ gì đó rơi từ trên trời xuống cạnh bên Tiểu Thiện làm cô bé giật nảy, nhìn kỹ lại hoá ra là một con cá còn sống, nó giãy đành đạch, nước văng đầy ra xung quanh. Tiểu Thiện còn chưa kịp định thần, thì một con lại tiếp tục một con nữa cứ như theo lượt mà rơi xuống, chẳng mấy chốc đã lên tới vài chục con.
- Nhiều cá quá! Sao bọn chúng lại bay từ trên trời xuống vậy nhỉ?
Đây là lần đầu tiên Tiểu Thiện nhìn thấy cảnh tượng như vậy, đầu óc của một đứa trẻ mới năm sáu tuổi thì nghĩ sâu xa được gì chứ, cô bé còn đang tưởng mấy con cá đó sống ở trên trời kia kìa.
Khúc khích!
Âm thanh rất nhỏ nhưng như văng vẳng bên tai Tiểu Thiện, trông thấy dáng vẻ ngơ ngác đáng yêu của cô bé, âm thanh này ngày càng xuất hiện với tần suất nhiều hơn.
- Là ai?
Tiểu Thiện có vẻ như đã hoảng sợ rồi, vội huơ tay cầm lấy một thanh gỗ nhỏ bên cạnh, dùng hết sự can đảm của mình đứng dậy chĩa thẳng về phía trước, ánh mắt vô cùng kiên định. Cô bé đi được đến tận đây là vì muốn tìm được thuốc cứu mẹ, chỉ cần điều đó, dù phải trả bất cứ giá nào nàng cũng không quan tâm.
Đoá hoa sen ngũ sắc trong đầm vẫn đang đung đưa, ánh sáng nhu hoà tản phát ra xung quanh hồ, cảnh vật mờ mờ ảo ảo, vô cùng huyễn lệ. Tiểu Thiện hít một hơi thật sâu, lần nữa quyết tâm phải hái bằng được đoá Linh thảo này.
Đôi chân nhỏ bé bắt đầu từng bước đi xuống nước, vừa mới chạm tới mặt hồ, Tiểu Thiện liền có thể cảm nhận rõ ràng dường như có thứ gì đó rất to lớn vừa lướt qua ngay dưới chân mình, cô bé nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng trấn an bản thân tiếp tục tiến tới.
Càng lại gần đoá hoa sen, ánh sáng của nó càng rực rỡ, cặp mắt to tròn xinh đẹp của Tiểu Thiện cứ như bị mê hoặc nhìn về phía hướng sáng ấy, bỗng cô bé trông thấy một thứ gì đó quen thuộc.
Dưới quang mang lập loè của hoa sen cộng thêm ánh trăng trên bầu trời rộng lớn, chút ánh sáng ít ỏi đó rốt cuộc đã cho Tiểu Thiền thấy được, thứ kỳ lạ mà cô bé cảm nhận ban đầu chân chính là thứ gì.
Một đứa trẻ với cặp mắt màu vàng kim, trên đầu có sừng nhỏ, khuôn mặt có một vết ấn kí không thể nhìn rõ, thân hình nhỏ bé không khác gì Tiểu Thiện là mấy, tóc của nó hơi dài, ánh lên màu bạch kim, nhìn kiểu nào cũng chẳng phải nhân loại.
Nó cứ thế lơ lửng trên bầu trời, phía sau là ánh trăng sáng vằng vặc, Tiểu Thiện nhìn thấy nó, nó cũng đang chăm chú nhìn cô, biểu tình có chút vui vẻ.
- Ngươi... ngươi là ai?
Tiểu Thiện ngơ ngác hỏi, mặc dù cô bé đã biết chắc chắn đứa trẻ đang bay lơ lửng trước mặt mình không phải là người rồi, nhưng dường như nó cũng không có ác ý với cô. Xem ra, mấy con cá lúc trước là do nó ném xuống đấy, cả tiếng cười khúc khích khi nãy cũng vậy, đây là đang trêu chọc mình sao?
Đứa trẻ kì lạ ấy không đáp lại, chỉ chớp mắt một cái đã dịch chuyển từ trên cao xuống đối diện sát với khuôn mặt của Tiểu Thiện, bốn mắt nhìn nhau trong khoảng cách gần như vậy khiến khuôn mặt cô bé không khỏi sững sờ.
Mặc dù nói nó chẳng phải nhân loại, nhưng khuôn mặt này cũng đáng yêu quá rồi, nhất là đôi mắt ấy. Tiểu Thiện dường như trong phút chốc cũng bị hút hồn bởi cặp hoàng kim đồng của đứa trẻ, giật mình hoảng sợ liền lùi về sau, hai tay giơ thanh gỗ lên chĩa về phía trước, bộ dạng vô cùng cảnh giác.
- Ngươi muốn làm gì...?
Đứa trẻ trông thấy cảnh này, khoé miệng giật giật, dường như đang nén cười. Nó đưa tay chỉ chỉ về phía đống cá, sau đó lại đưa lên miệng làm động tác ăn uống, sau đó thì xoa xoa bụng mình, điệu bộ vô cùng thành thục đáng yêu.
Tiểu Thiện bắt đầu có chút hoang mang, không phải mọi người trong làng đều nói yêu quái đều vô cùng hung dữ đáng sợ ư? Sao con tiểu yêu này lại khác như thế, nó là đang sợ ta đói sao?
Cô bé bất đắc dĩ nhìn đống cá còn đang giãy giụa trên đất, bụng cô cũng réo lên từng cơn. Cả ngày rồi Tiểu Thiện chưa ăn gì, sáng nay trước khi đi còn mấy củ khoai cô bé cũng đã luộc lên xong để bên cạnh giường cho mẹ, bây giờ quả thật rất đói. Có điều...
- Thật... thật cám ơn ngươi! Nhưng mà... ta không ăn được cá sống!
Đứa trẻ nghe Tiểu Thiện nói, khuôn mặt biểu lộ suy nghĩ, sau đó nhanh chóng bay đi. Chỉ lát sau, Tiểu Thiện đã thấy nó cầm về một con Hoả Kê trên tay.
Hỏa Kê là một chủng loài dã thú phân bố ở khu vực rừng núi gần thôn của Tiểu Thiện, thân hình như gà trống, bộ lông bóng bẩy đỏ rực, có khả năng phóng ra lửa. Mặc dù không quá mạnh nhưng nó cũng được xem là loài cực kì nguy hiểm, đã có vài lần trong thôn bị cháy, nguyên nhân chủ yếu đều do bọn chúng lén vào trong trộm thóc.
Ngay khi cô bé còn chưa hiểu nó muốn làm gì, thì đứa trẻ đã há miệng cắn một cái thật mạnh vào chân con Hoả Kê đó làm nó đau đớn thét lên một tiếng, lập tức một đoàn cầu lửa phóng ra từ miệng nó, bay thẳng đến vị trí của mấy con cá trên mặt đất kia.
Tiểu Thiện ngơ ngác nhìn một màn này, cái... cái trình độ nhóm lửa này cũng quá bá đạo rồi đi.
Chaporia
Bình Luận (0)