Lnas mở mắt ra, anh lại ở trong nơi đó.

Không gian phi lý và không khí rung động với một âm thanh vo ve trầm thấp, một thứ năng lượng cổ xưa đến mức khiến tóc gáy anh dựng đứng.

Anh quay người lại, và hơi thở của anh như đông cứng trong lồng ngực.

Trước mặt anh, sừng sững trong ánh sáng lờ mờ, là những hình bóng không thể thuộc về thế giới phàm trần. Chúng cao lớn một cách phi lý, những bóng đen khổng lồ phải cao đến bốn, năm mét, đứng im lìm như những ngọn núi đá. Lnas không thể nhìn rõ khuôn mặt của chúng, ánh sáng dường như bị bẻ cong và nuốt chửng trước khi kịp chạm đến nhân dạng thật sự nhưng anh có thể cảm nhận được ánh mắt của chúng, vô số con mắt vô hình đang đổ dồn về một điểm duy nhất.

Anh dõi theo ánh nhìn của chúng.

Ở trung tâm của vòng tròn những người khổng lồ đó, một hình bóng khác đang quỳ gối, một con người. Những sợi xích không phải bằng kim loại, mà bằng ánh sáng đen kịt, tỏa ra những hoa văn ma thuật kỳ lạ, đang quấn chặt lấy tứ chi và cổ của người đó, điểm cuối của những dây xích bị che khuất trong bóng tối.

Cơ thể bị trói buộc của người lạ đó đang hướng thẳng về phía anh. Đầu họ cúi gằm, mái tóc dài che khuất khuôn mặt. 

Bỗng, tầm nhìn của Lnas bị xé toạc bởi một làn sương trắng.

Không gian xám tro biến mất, thay vào đó là một cơn bão hình ảnh và âm thanh dội thẳng vào tâm trí anh. Anh thấy những chiến trường nhuốm máu, nghe tiếng gào khóc của những thành phố bị thiêu rụi, cảm nhận nỗi thống khổ của hàng triệu sinh linh đang lầm than dưới gót giày của bạo tàn.

Và rồi, từ trong tro tàn và tuyệt vọng, một tia sáng lóe lên, một vị anh hùng.

Anh ta đứng lên, vung cao ngọn cờ của công lý, quy tụ những người còn sống sót và mang lại hy vọng. Lnas chứng kiến cuộc chiến của anh ta, sự hy sinh của anh ta, và cuối cùng, chiến thắng vinh quang của anh ta. Hòa bình được lập lại.

Nhưng rồi, hình ảnh đó tan biến.

Một thế kỷ trôi qua trong nháy mắt. Một bóng tối mới trỗi dậy. Một Anh Hùng mới lại được sinh ra. Rồi lại một Anh Hùng nữa, và nữa.

Lnas bị cuốn vào một vòng lặp lịch sử không hồi kết. Hàng chục, hàng trăm thế hệ Anh Hùng vụt qua trước mắt anh. Mỗi người mang một lý tưởng riêng, một định nghĩa riêng về công lý. Có người dùng kiếm, có người dùng phép thuật, có người dùng lòng trắc ẩn. Nhưng mục tiêu của họ luôn là một: đánh bại Ác Quỷ, giành lại bình yên cho nhân loại.

Họ luôn chiến thắng.

Và Quỷ Vương luôn được tái sinh.

Vòng lặp đó đột ngột chấm dứt. Lnas bị ném trở lại không gian chạng vạng, đầu óc quay cuồng, trái tim nặng trĩu một nỗi bi kịch vô tận.

Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi.

8 hình bóng khổng lồ đó đang nhìn thẳng vào anh.

Không còn là sự thờ ơ. Ánh mắt của chúng, dù vô hình, giờ đây chứa đựng một sự thù địch lạnh lẽo, một sự khó chịu khi bị một con kiến làm phiền.

"CÚT KHỎI ĐÂY."

Giọng nói không phát ra từ một cái miệng nào, mà dội thẳng vào linh hồn Lnas như một nhát búa. Nó không phải là một lời nói, mà là một mệnh lệnh của vũ trụ.

"NGƯƠI KHÔNG THUỘC VỀ NƠI NÀY."

"BIẾN ĐI."

"CÚT MAU!"

Từng mệnh lệnh, từ 8 nguồn khác nhau, chồng chéo lên nhau, vang vọng trong đầu anh, suýt nữa làm tâm trí anh vỡ nát. Cùng lúc đó, một cơn cuồng phong vô hình nổi lên từ hư không, không phải gió, mà là một bức tường áp lực thuần túy, cố gắng nghiền nát và đẩy anh đi. Lnas gồng cứng người, hai chân như muốn trượt về phía sau, đưa tay lên che chắn, cố gắng chống lại cơn thịnh nộ không rõ nguồn gốc.

Giữa cơn bão âm thanh và áp lực đang cố xé nát tâm trí anh, một giọng nói khác len lỏi vào.

"...lại đây..."

Nó yếu ớt, gần như bị át đi, nhưng lại rõ ràng một cách kỳ lạ. Lnas nheo mắt, nhìn xuyên qua cơn cuồng phong vô hình. Người đang bị xiềng xích dưới đất. Đầu họ vẫn cúi gằm, nhưng anh biết chắc giọng nói đó phát ra từ họ.

"...lại gần... nhanh lên..."

Lnas mím chặt môi đến bật máu. Phớt lờ những mệnh lệnh đinh tai nhức óc gào thét rằng anh phải cút đi, anh dồn sức vào đôi chân, bắt đầu bước tới.

Mỗi bước đi là một cuộc tra tấn.

Cơn gió áp lực không chỉ đẩy lùi, nó đang cố gắng nghiền nát anh. Bước đầu tiên, anh cảm thấy như đang lội qua một dòng sông bùn đặc quánh. Bước thứ năm, lồng ngực anh như bị một tảng đá đè lên, khiến anh khó thở. Bước thứ mười, gió không còn vô hình nữa. Nó trở nên sắc như dao cạo.

XOẸT!

Một vết cắt sâu hoắm xuất hiện trên má anh. Rồi một vết khác trên cánh tay. Quần áo anh bị xé toạc thành từng mảnh. Làn da của anh bắt đầu bị lóc ra từng mảng nhỏ, máu tươi túa ra và ngay lập tức bị cơn gió hung tàn thổi bay đi như một làn sương đỏ.

Cơn đau rát bỏng, như bị hàng ngàn lưỡi dao lam cùng lúc cứa vào da thịt, lan truyền khắp cơ thể. Lnas nghiến chặt răng, một tiếng gầm gừ bật ra từ cổ họng. Anh không lùi bước. Anh cúi thấp người hơn nữa, dùng cả cơ thể để chống lại cơn thịnh nộ của không gian, từng bước, từng bước một, tiến về phía người tù đang chờ đợi.

Cuối cùng, sau một cuộc hành trình tưởng chừng như vô tận, anh đã tới.

Toàn thân đẫm máu và rách nát, Lnas đứng loạng choạng trước mặt người tù. Anh vươn cánh tay run rẩy, những ngón tay của anh chạm vào bờ vai lạnh lẽo của họ.

Và rồi, người đó ngẩng đầu lên.

Lnas sững người. Anh nhận ra gương mặt đó. Đó là vị Anh Hùng cuối cùng mà anh đã thấy trong huyễn cảnh, người chiến thắng Ác Quỷ, người mang lại hòa bình. Nhưng giờ đây, gương mặt đó đã mất hết sức sống, làn da xám xịt như tro tàn, không một nét biểu cảm. Chỉ có đôi mắt. Đôi mắt đó không còn là của một anh hùng. Nó là hai vòng xoáy của sự trống rỗng và một nỗi tuyệt vọng đã lên men qua hàng thiên niên kỷ, và chúng đang nhìn thẳng vào linh hồn Lnas.

Khoảnh khắc ánh mắt họ giao nhau, thế giới lại vỡ tan.

Tầm nhìn của Lnas trắng xóa, và anh bị ném vào một nhà hát của cái chết. Nhưng lần này, anh không phải là khán giả. Anh là nạn nhân.

Anh cảm thấy ngọn lửa xanh ma quái thiêu rụi da thịt mình.

Anh cảm thấy lưỡi kiếm của chính mình đâm xuyên qua tim.

Anh cảm thấy sự sống bị rút cạn khỏi cơ thể, để lại một cái xác khô quắt...

Hàng trăm cái chết. Hàng trăm lần bị phản bội, bị nguyền rủa, bị hy sinh. Anh không chỉ thấy chúng, anh trải nghiệm chúng. Nỗi đau, sự kinh hoàng và sự thật phũ phàng dội thẳng vào tâm trí anh. 

Những cái chết đó không chỉ lướt qua tâm trí Lnas như những hình ảnh.

Mỗi cái chết là một dấu ấn được khắc sâu vào từng tế bào, từng thớ thịt, từng kinh mạch của linh hồn anh. Nỗi đau, sự phản bội, sự tuyệt vọng của hàng trăm Anh Hùng giờ đây cô đọng lại, chảy trong huyết quản anh như một liều thuốc độc.

Và rồi, cái chết cuối cùng.

Anh thấy mình trong bộ giáp sáng loáng của vị Anh Hùng cuối cùng, thanh kiếm vẫn còn trong tay. Nhưng kẻ thù của anh không phải là một con quỷ. Anh đang đứng trước những hình bóng khổng lồ, sừng sững, cao đến hàng chục mét. Chúng là gì? những vị thần? những con quỷ cổ xưa mạnh mẽ? hay một thế lực tà ác nào đó? Lnas không thể biết. Và anh thấy kết cục của mình không phải một cái chết vinh quang, mà là sự đày ải vĩnh viễn, bị xiềng xích trong sự cô độc, trở thành một biểu tượng im lặng cho một vòng lặp không bao giờ kết thúc.

Lnas bị ném trở lại thực tại.

Trong khoảnh khắc đó, anh là tất cả bọn họ. Anh là tổng hòa của hàng trăm linh hồn đã bị nghiền nát, mang trong mình gánh nặng của hàng trăm bi kịch. Anh cảm thấy như mình đã sống và đã chết hàng trăm kiếp người chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Linh hồn anh giờ đây già cỗi và rách nát như một cuốn biên niên sử bị nguyền rủa.

Khi Lnas đang chìm trong gánh nặng của hàng trăm kiếp người, một tiếng thì thầm yếu ớt, vỡ nát vang lên bên tai anh.

"Tất cả... là dối trá..."

Đó là lời cuối cùng của vị Anh Hùng. Gương mặt xám xịt của anh ta nứt ra, và cả cơ thể tan thành bụi tro, để lộ ra khoảng không trống rỗng. Những sợi xích ánh sáng đen kịt mất đi vật chủ, rơi loảng xoảng xuống nền đất vô hình với một âm thanh sắc lẻm, rồi cũng tan biến vào hư vô. Chỉ còn lại lời nói đó, lơ lửng trong tâm trí Lnas, một hạt giống hoài nghi vừa được gieo vào mảnh đất linh hồn đã tan nát của anh. 

Ngay khi linh hồn của vị Anh Hùng cuối cùng tan thành tro bụi, một thứ gì đó đã ở lại.

Từ tâm điểm của nơi anh ta vừa quỳ gối, một ánh sáng đỏ thẫm bắt đầu le lói, ngày càng rực rỡ. Một viên ngọc hình giọt lệ, đỏ như máu tươi, từ từ bay lên từ hư vô. Nó không phải là một vật thể lạnh lẽo, nó đập nhẹ, như một trái tim vừa bị moi ra khỏi lồng ngực.

Viên ngọc bay về phía Lnas, và khi nó đến gần, một vầng hào quang ấm áp, màu huyết dụ tỏa ra, bao bọc lấy anh. Thứ áp lực vô hình đang xé nát da thịt anh, đột ngột bị chặn lại. Giống như một tảng đá sừng sững giữa dòng thác lũ, vầng hào quang đó đứng vững, che chở cho anh khỏi cơn thịnh nộ.

"Lnas, ngươi phải mạnh mẽ hơn. Gánh lấy di sản này là định mệnh của ngươi. Nhưng cứu rỗi thế giới này hay không đó sẽ là lựa chọn của ngươi." Giữa không gian hỗn loạn của tâm trí, giọng nói của Viên Ngọc vang lên, không còn là lời phán xét mà là một lời giao phó trang trọng. Nó từ từ bay lên, ánh sáng đỏ thẫm giờ đây rực cháy như một trái tim sống, và chậm rãi áp vào ngực Lnas, ngay vị trí trái tim anh.

Viên đá không chỉ thấm vào. Nó xâm chiếm. Một luồng năng lượng nóng bỏng như dung nham tràn vào lồng ngực Lnas, đốt cháy mọi nỗi đau, hàn gắn mọi vết thương và đánh bật linh hồn anh trở về với thực tại trong một cú giật mạnh.

_________________

Con quái vật gầm gừ một cách khoái trá. Mùi sự sống của con mồi đã lụi tàn. Đã đến lúc kết thúc trò chơi. Nó giơ cao móng vuốt sắc như dao cạo, sẵn sàng giáng một đòn cuối cùng để nghiền nát hộp sọ của Lnas.

Ngay khoảnh khắc móng vuốt vung xuống.

Đôi mắt của Lnas mở bừng.

Chúng không còn là đôi mắt của một kẻ sắp chết. Chúng rực cháy một ngọn lửa đỏ thẫm, phản chiếu lại ánh mắt của chính con quái vật. Không một chút hoảng loạn, không một cử động thừa. Anh lăn người sang một bên với một tốc độ mà chính anh cũng không thể tin được. Móng vuốt của con sói đập xuống nền đất, tạo ra một hố nhỏ.

Anh không chỉ né. Anh bật dậy. Sức mạnh đang cuộn trào trong huyết quản, một cảm giác sống động đến điên cuồng. Mọi tế bào trong cơ thể anh đang gào thét.

Con sói vồ hụt, nó gầm lên một tiếng tức giận và bối rối. Con mồi yếu ớt của nó đã biến đi đâu? Nó quay phắt lại và lao tới, một quả tên lửa bằng lông lá và cơ bắp.

Nhưng Lnas đã ở đó chờ đợi.

Anh ngay lập tức né sang bên, khiến con quái vật mất thăng bằng, con quái vật khổng lồ không thể dừng lại.

Nó đâm sầm vào cây cột chống đỡ của căn nhà gỗ mục nát. 

RẦM!

Cú va chạm làm rung chuyển căn nhà. Nhà gỗ mục nát rên rỉ lên một tiếng cuối cùng rồi sụp đổ hoàn toàn, chôn vùi con quái vật dưới hàng tấn gỗ mục và bụi đất.

Sự im lặng bao trùm.

Khi lớp bụi dần lắng xuống, hé lộ một đống đổ nát hoang tàn, một bàn tay nhuốm máu vươn lên, đẩy một thanh xà nhà nặng trịch sang một bên. Lnas từ từ bò ra khỏi đống gỗ gãy. Anh không vội vã. Anh ung dung đứng thẳng dậy, sừng sững giữa sự hoang tàn. Ánh nắng mặt trời buổi sớm xuyên qua lớp bụi, chiếu rọi lên thân hình anh, làm lớp máu đang dần khô trên người anh ánh lên một màu đỏ sẫm như sắt gỉ. Anh không còn là con mồi. Anh là một bóng ma phục hận vừa trỗi dậy từ nấm mồ.

Từ giữa đống đổ nát, một cái đầu đầy máu và đất cát ngóc lên. Con sói bị kẹt cứng dưới hàng trăm kilogram gỗ, không thể thoát ra ngay lập tức. Thấy Lnas vẫn còn sống, sự sợ hãi của nó biến thành cơn thịnh nộ bất lực. Nó nhe hàm răng nanh, gầm gừ và sủa inh ỏi, một sự phô trương sức mạnh cuối cùng đầy thảm hại.

Lnas chỉ nhìn xuống nó, ánh mắt lạnh lẽo, không một chút cảm xúc. Đó là cái nhìn của một kẻ hành quyết nhìn một tên tội đồ đã bị kết án.

Anh thong thả bước đi trên đống gỗ lởm chởm, tiếng bước chân của anh là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng. Anh cúi xuống, nhặt lấy một mảnh ván gãy có đầu nhọn hoắt như một ngọn giáo thô sơ. Rồi, anh từ từ tiến lại gần.

Đồng tử của con sói co rút lại.

Lần đầu tiên trong đời, nó cảm thấy một thứ cảm xúc mà nó luôn gieo rắc cho kẻ khác: sợ hãi. Con mồi hấp hối, yếu đuối của nó đã biến mất. Đứng trước mặt nó bây giờ là một thứ gì đó hoàn toàn khác. Cái bóng của Lnas đổ dài, che khuất ánh mặt trời, biến anh thành một hình nhân đen kịt, khổng lồ. Con sói không còn nhìn thấy một con người. Nó nhìn thấy một kẻ phán xét.

Tiếng gầm gừ tắt lịm, thay vào đó là một tiếng rên rỉ ư ử, một âm thanh của sự sợ hãi. Kẻ săn mồi tối thượng của khu rừng giờ đây chỉ còn là một con thú bị dồn vào chân tường.

Lnas giơ cao ngọn giáo gỗ. Dưới ánh mặt trời, đôi mắt anh rực lên một màu đỏ thẫm. Đó không còn là màu của sức mạnh tái sinh, đó là màu của sự hận thù thuần túy. Mọi cơn đau, mọi sự nhục nhã, mọi sự bất lực mà con quái vật này đã gây ra cho anh cô đọng lại thành một ý định duy nhất: giết. Anh sẽ đâm xuyên qua hộp sọ nó, sẽ tận hưởng khoảnh khắc cuối cùng khi ánh sáng vụt tắt trong con mắt còn lại của nó.

Cánh tay anh vung xuống, một đòn kết liễu không thể ngăn cản.

Nhưng rồi, một âm thanh khác xen vào.

Không phải tiếng rên rỉ của con sói mẹ. Mà là một tiếng sủa non nớt, a ẳng, đầy lo lắng.

Lnas khựng lại, cánh tay anh đông cứng giữa không trung, mũi giáo chỉ còn cách đầu con sói vài inch. Anh quay đầu.

Ở rìa khu rừng, một đàn sói con nhỏ bé, lông xù, đang rụt rè bước ra khỏi bụi rậm. Chúng không hung dữ. Chúng chỉ đang đi tìm mẹ. Thấy con người lạ mặt, chúng sủa lên inh ỏi, những tiếng sủa yếu ớt, vừa sợ hãi vừa tò mò.

Con sói mẹ bị kẹt dưới đống đổ nát ngẩng đầu lên. Nó không gầm gừ với Lnas nữa. Nó nhìn về phía đàn con, và rên lên một tiếng ư ử đầy tuyệt vọng. Một lời cảnh báo. Một lời van xin câm lặng, cầu cho chúng hãy chạy đi.

Lnas đứng chết lặng.

Ngọn giáo gỗ trong tay anh bỗng trở nên nặng trĩu. Cơn khát máu đang sôi sục trong huyết quản anh đột nhiên xung đột dữ dội với một thứ gì đó khác một hình ảnh từ một kiếp trước xa xôi. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ cô nhi viện, những đứa trẻ mồ côi khác đang cười đùa, sự ấm áp duy nhất anh từng biết.

Giết nó, và những đứa con của nó sẽ chết đói, chúng sẽ trở thành những đứa trẻ mồ côi giống như anh đã từng.

Sự trả thù có đáng giá đến thế không?

Anh nghiến chặt răng, những đường gân nổi lên trên cánh tay. Mong muốn được đâm xuống, được thỏa mãn cơn thịnh nộ vẫn còn đó, gào thét trong tâm trí anh. Nhưng bàn tay anh không thể cử động. Lần đầu tiên, ý chí của một sát thủ lại thua cuộc trước một mảnh ký ức mong manh.

Với một tiếng gầm phẫn nộ, một tiếng gầm hướng vào chính sự do dự của bản thân, Lnas vứt mạnh ngọn giáo gỗ sang một bên. Nó cắm phập xuống đất.

Anh không nói một lời. Anh lặng lẽ quay người, trèo xuống khỏi đống đổ nát, và lê bước rời đi.

Nhưng anh chỉ đi được vài bước.

Cơn thịnh nộ vừa rồi đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của anh. Mặc dù Viên Ngọc đã cầm máu các vết thương, nhưng cơ thể anh đã đạt đến giới hạn tuyệt đối. Thế giới trước mắt anh tối sầm lại, anh đổ gục xuống nền đất mềm, và bất tỉnh.

Từ phía xa, trên ngọn của một cây cổ thụ cao vút nhìn xuống ngôi làng hoang tàn, một bóng người đã chứng kiến tất cả.

Hắn đứng bất động giữa những tán lá, im lặng như một con chim săn mồi. Ánh mắt hắn quét qua đống đổ nát, qua con sói mẹ đang cố gắng thoát ra, và dừng lại thật lâu trên thân hình gục ngã của Lnas. Không có sự ngạc nhiên, không có sự thương hại, chỉ có sự phân tích lạnh lùng.

Sau một hồi quan sát, không một tiếng động, hắn lùi lại vào bóng râm của tán lá và biến mất. Như thể hắn chưa bao giờ ở đó.

_________________

Một giọt nước lạnh lẽo nhỏ xuống má, kéo Lnas ra khỏi vực thẳm của sự vô thức.

Lnas giật mình tỉnh dậy. Anh đang ở đâu? Một cái hang đá ẩm ướt, không khí mang theo mùi đất và lông thú. Anh cố chống tay để ngồi dậy, và đó là lúc anh cảm nhận được nó.

Một sự ướt át, ấm áp trên bàn tay phải.

Anh nhìn xuống. Một con sói con, nhỏ bé và lông xù, đang rụt rè liếm láp những ngón tay của anh. Nó không có vẻ gì là hung dữ, chỉ tò mò.

Nhưng hình ảnh đó ngay lập tức gợi lại một ký ức kinh hoàng. Anh quay phắt đầu sang trái.

Trống rỗng.

Không có gì ở đó cả, chỉ có một mỏm vai cụt đã ngừng chảy máu. Cơn đau âm ỉ vẫn còn đó. Mọi chuyện không phải là một cơn ác mộng. Anh đã thực sự mất một cánh tay.

Một tiếng cười khan, chua chát bật ra từ cổ họng anh. "Chết tiệt," anh nói, giọng nói vỡ vụn vì bất lực. "Mày đã biến mình thành một kẻ tàn phế rồi, Lnas ạ."

Nghe tiếng động, con sói con giật mình, cảnh giác lùi lại và gầm gừ khe khẽ. Ngay lập tức, những tiếng sủa non nớt, a ẳng vang lên từ một góc tối của hang. Một đàn sói con khác đang co rúm lại, nhìn anh với ánh mắt vừa sợ hãi vừa tò mò.

"Tại sao mình lại ở đây? Tại sao chúng không ăn thịt mình?" Lnas tự hỏi.

Câu hỏi của anh được trả lời ngay sau đó.

Một bóng đen khổng lồ che khuất toàn bộ ánh sáng từ cửa hang. Không khí trong hang đột nhiên trở nên nặng nề. Con quái vật đó. Nó đã trở về.

Con sói mẹ từ từ bước vào. Một bên mắt của nó đã nhắm tịt lại, chỉ còn là một vết sẹo gớm ghiếc. Nó không gầm gừ, nó chỉ im lặng bước vào, trong miệng ngậm xác một con hươu nhỏ. Con mắt còn lại của nó nhìn thẳng vào Lnas, một cái nhìn không còn sự hung tợn của kẻ đi săn, mà là một thứ gì đó phức tạp hơn, một sự đánh giá lạnh lùng mà anh không thể nào đọc được.

Nó bước qua Lnas như thể anh chỉ là một tảng đá vô hại trong hang. Nó thả con hươu xuống, và ngay lập tức, đàn sói con ùa vào, tranh nhau xâu xé bữa ăn.

Sau khi chắc chắn đàn con đã có thức ăn, con sói mẹ quay lại. Nó ngồi xuống, giữ một khoảng cách, và quan sát Lnas, sự thù địch đã hoàn toàn biến mất. giờ đây, trong mắt nó, Lnas không còn là con mồi cần phải giết, cũng không phải là kẻ thù cần phải dè chừng. Anh chỉ là một sinh vật khác đang tồn tại trong lãnh địa của nó. Một sinh vật tàn phế, đã tha mạng cho nó, và vì thế, không còn là một mối đe dọa nữa.

Nó ngước đầu lên, tru một tiếng hú ngắn, không phải tiếng hú gọi bầy hay thị uy, mà là một âm thanh mang tính thông báo.

Và Lnas hiểu ra.

Vị trí an toàn trong hang đá này, anh không phải tự mình lết về đây. Chính con quái vật đã suýt nữa giết chết anh, kẻ mà anh đã tha mạng, lại là kẻ đã kéo anh về đây. Một sự trao đổi câm lặng, một mạng đổi một mạng.

Lnas thở dài, một cái thở dài không còn sự cay đắng, mà là một sự chấp nhận mệt mỏi. "Loài thú như các ngươi," anh lẩm bẩm, "đôi khi còn tình cảm hơn cả con người."

Cơn hận thù đã nguội lạnh, chỉ còn lại một sự thấu hiểu trần trụi. Nó không tấn công anh vì sự độc ác, nó tấn công vì bản năng. Bản năng của một kẻ săn mồi, bản năng của một người mẹ phải nuôi sống đàn con. Và anh, trong khoảnh khắc đó, đã lựa chọn phá vỡ vòng lặp của sự trả thù.

Lnas từ từ đứng dậy. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng anh phớt lờ nó. Anh khập khiễng tiến lại gần con sói mẹ.

Ngay lập tức, con quái vật gồng mình. Một tiếng gầm gừ trầm thấp rung lên trong cổ họng nó, để lộ hàm răng nanh. Nó không tấn công, nhưng đó là một lời cảnh báo rõ ràng.

Lnas không dừng lại. Anh không còn sợ nó nữa. Anh nhìn thẳng vào con mắt còn lại của nó, và trong ánh mắt đó, anh không thấy kẻ thù, mà chỉ thấy một sinh vật khác đang cố gắng sinh tồn, giống như anh.

Anh chậm rãi vươn cánh tay còn lành lặn của mình ra. Không phải một cử động đe dọa. Chỉ là một sự tiếp cận đơn thuần. Rồi, anh nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên khuôn mặt của con sói, ngay trên vết sẹo gớm ghiếc nơi con mắt của nó đã từng ở đó.

Cơ bắp của con sói mẹ căng cứng như đá, bộ lông xù lên, sẵn sàng cho một cuộc chiến. Nhưng rồi, nó cảm nhận được cái chạm đó. Không có sự thù địch, không có sự sợ hãi. Chỉ có một sự xoa dịu kỳ lạ, một sự đồng cảm không lời. Nó không hiểu tại sao kẻ đã lấy đi con mắt của nó lại làm điều này, nhưng nó hiểu rằng, đây không phải là một mối đe dọa.

Sự căng thẳng từ từ rời khỏi cơ thể nó. Tiếng gầm gừ tắt lịm, thay vào đó là một âm thanh ư ử, khẽ khàng trong cổ họng. Một âm thanh của sự bối rối, nhưng cũng là một sự chấp nhận miễn cưỡng. Kẻ thù không đội trời chung của nó, giờ đây, lại đang an ủi nó.

Sau một lúc, con sói mẹ nhẹ nhàng rụt đầu khỏi bàn tay của Lnas. Nó khịt mũi, rồi từ từ rướn người tới.

Với một sự dịu dàng không thể ngờ tới từ một sinh vật to lớn như vậy, nó bắt đầu dùng lưỡi liếm đến mỏm vai cụt lủn, rách nát của anh, cái lưỡi của nó gần như muốn liếm cả cơ thể anh vậy. Nước bọt của nó mang theo hơi ấm, một nỗ lực vụng về nhưng chân thành để làm sạch vết thương, để chữa lành cho kẻ thù cũ theo cách duy nhất mà bản năng mách bảo nó.

Lnas bị liếm bật ngửa ra, anh bật cười "Cảm ơn mày," anh thì thầm, giọng khàn đi. "Nhưng nó đi thật rồi. Không mọc lại được đâu."

Anh nhẹ nhàng lùi lại một chút. Không phải vì sợ hãi, mà là để cho cả hai một khoảng lặng. Cơn thịnh nộ đã tan biến. Sự trả thù đã bị lãng quên. Giờ đây, trong cái hang đá ẩm ướt này, chỉ còn lại hai sinh vật tàn phế, một mất đi con mắt, một mất đi cánh tay, đang chia sẻ một sự thấu hiểu câm lặng vượt lên trên cả ngôn ngữ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...