Người đàn ông u ám lắc đầu: “Biệt giam mới là tra tấn nhất.”
“Một người bị nhốt trong căn phòng chưa đến một mét vuông, bốn phía là tường, không âm thanh, không cảnh vật, không ai nói chuyện, loại đả kích tinh thần này mới hợp với hắn.”
Người mặt sẹo hứng thú: “Này, anh bạn, anh làm nghề gì vậy? Nghe có vẻ có học thật.”
Người đàn ông u ám nói: “Trước đây, tôi là bác sĩ.”
14
Vì chuyện của mèo trắng, anh cảnh ngục quyết định mỗi ngày đều đưa năm đứa mèo chúng tôi đi kiểm tra toàn thân, chỉ cần có một chút bị thương, người nhận nuôi sẽ bị phạt.
Thời gian kiểm tra mỗi ngày liền biến thành giờ buôn chuyện của năm con mèo chúng tôi.
Mèo con cũng thích hóng hớt mà!
Mèo mướp cảm thấy mình thông minh nhất, lần nào cũng phải là đứa mở miệng trước, còn luôn tỏ ra cao thâm khó đoán.
“Các cậu biết người thông minh nhất trong nhà tù này là ai không?” nó ngẩng đầu hỏi.
Bốn con mèo chúng tôi đều không muốn để ý nó, chắc chắn lại tự khoe mình rồi.
“Là bác sĩ!” nó nói, ánh mắt nhìn về phía tôi.
“Tôi nghe chủ tôi nói, bác sĩ rất giỏi, sau khi ra tù, anh ta định đi theo bác sĩ.”
Bác sĩ chính là người đàn ông u ám.
“Tại sao?” tôi hỏi.
“Mèo cam, ngày nào cậu cũng chỉ biết ăn!” mèo mướp nói.
Tôi nhảy tới bên nó, vung một tát, thân hình gầy nhỏ của nó bị tôi đánh bay sang một bên: “Tôi tên là Kiều Kiều! Không phải mèo cam.”
Mèo mướp kiên cường bò dậy: “Tôi nghe chủ nói rồi, bác sĩ từng làm rất nhiều ca phẫu thuật, cứu rất nhiều người.”
“Các cậu biết bác sĩ vào tù thế nào không?”
Bốn con mèo dựng tai lên nhìn nó, tôi liếm móng, ra hiệu nó đừng vòng vo, không thì ăn đòn.
“Anh ta giết người.”
“Bởi vì anh ta trông thanh tú xinh đẹp…” mèo mướp dừng lại, “dù tôi cũng không hiểu thẩm mỹ của loài người, nhưng chủ mặt sẹo của tôi nói bác sĩ rất đẹp.”
“Anh ta bị một người đàn ông cưỡng hiếp.”
“Cái gì? Cái gì? Cái gì? Cái gì?” bốn con mèo đồng loạt trừng to mắt.
“Người đàn ông đó rất cao rất khỏe, bác sĩ không đánh lại, nên bị bắt nạt.”
“Bác sĩ báo cảnh sát, nhưng cảnh sát nói chưa từng có đàn ông bị làm chuyện đó, không thể lập án.”
“Tại sao? Tại sao? Tại sao? Tại sao?”
“Ngốc à, hình như là luật gì đó! Nói cũng không hiểu đâu, tóm lại bác sĩ rất tức giận, đâm người kia 36 nhát, nhát nào cũng tránh chỗ hiểm, cuối cùng giám định là thương tích nhẹ.”
“36 nhát?”
“Dao to lắm sao?”
“Thương tích nhẹ là gì?”
“Wow, anh bác sĩ ngầu quá!”
Câu cuối là tôi nói.
Kiểm tra xong, anh cảnh ngục còn tặng mỗi con mèo một lượt massage toàn thân, tôi thoải mái đến mức ngủ thiếp đi.
15
Rạng sáng, tôi mơ mơ màng màng mở mắt, nghe người đàn ông râu quai nón nói với người đàn ông u ám: “Tôi muốn nhờ cậu sau khi ra tù nhận nuôi Kiều Kiều.”
Người đàn ông u ám không nói gì, rất lâu sau mới đáp: “Kiều Kiều không nỡ rời anh.”
Người đàn ông râu quai nón nói: “Trong tù quá nguy hiểm, tôi không muốn để Kiều Kiều ở môi trường này, tôi nhờ cậu, bên ngoài tôi có một khoản tiền.”
“Tôi không cần tiền của anh, nếu Kiều Kiều đồng ý, tôi cũng rất sẵn lòng nhận nuôi nó.”
Tôi lại nhắm mắt lại, chắc chắn là đang nằm mơ, bố râu quai nón của tôi sao có thể không cần tôi chứ, anh ấy thích tôi như vậy mà.
Đã một tuần kể từ khi người đàn ông gầy bị nhốt biệt giam, hắn điên rồi.
Khi nhìn người khác, ánh mắt đầy mệt mỏi, đối diện với người ta lại như chim sợ cành cong.
Nhưng không ai thương hại hắn.
16
Sáng hôm đó, trong tù có người mới vào, là một người đàn ông trông rất bình thường, nhưng tôi đột nhiên dựng hết lông lên, người này thật đáng ghét, mùi của hắn khiến tôi cực kỳ khó chịu.
Phản ứng còn dữ dội hơn tôi là người đàn ông râu quai nón, anh ta bật dậy, như một con sư tử nổi giận, suýt nữa lao tới xé nát người kia.
“Anh Tráng Tráng, bình tĩnh.” người đàn ông u ám kéo tay áo anh ta.
Anh cảnh ngục đẩy người kia lên trước: “Làm quen người mới, đây là kẻ buôn người, từng buôn bán hơn ba trăm phụ nữ và trẻ em, mọi người nhớ ‘chăm sóc’ cho tốt.”
Mấy chữ cuối, anh nghiến răng nói.
Cả nhà ăn, mấy trăm ánh mắt dán chặt lên tên buôn người.
Mọi người vừa cắn màn thầu, tên buôn người đã sợ đến mức ngồi phịch xuống đất.
Anh cảnh ngục quay đầu rời đi.
Người đàn ông râu quai nón sải bước tới, túm cổ sau hắn, cười dữ tợn: “Còn nhận ra tôi không?”
Tên buôn người run lẩy bẩy.
Tôi “meo——” một tiếng, vung móng cào lên mặt hắn, hắn kêu thảm rồi quỳ sụp xuống.
“Meo! Meo! Meo!”
Không hiểu vì sao, tôi cực kỳ căm ghét tên buôn người này, hận không thể lột da rút xương hắn.
Người đàn ông u ám đi tới, bế tôi lên: “Ngoan Kiều Kiều, đừng cào hắn, cẩn thận bị lây bệnh.”
Anh ta rửa móng cho tôi, ôm vào lòng vuốt lông.
Những gì xảy ra sau đó trong nhà ăn tôi không biết nữa, vì tôi bị người đàn ông u ám đưa ra ngoài canh gió.
“Kiều Kiều, em biết không? Những người trong nhà tù này đều không phải người tốt, bao gồm cả anh, đều không phải người tốt.”
Tôi dùng đầu tròn cọ cọ anh ta.
“Nhưng có bao nhiêu người bị cuộc sống ép buộc, lại có bao nhiêu người sinh ra đã xấu xa?”
“Anh bị phạt ba năm, ra tù là 33 tuổi, anh có tri thức, có tay nghề, có tiền, còn có tương lai, nhưng anh Tráng Tráng thì không còn tương lai nữa.”
Tôi chui ra khỏi lòng anh ta: “Meo?”
Người đàn ông u ám sờ trán tôi, vui mừng: “Kiều Kiều, em thật sự nghe hiểu anh nói đúng không?”
Không phải chuyện hiển nhiên sao? Mèo vốn rất thông minh.
“Anh Tráng Tráng trước đây là vận động viên, rất có thành tích, anh ấy có một cô con gái, nói ra thì trùng tên với em, cũng tên là Kiều Kiều.”
Qua lời kể của người đàn ông u ám, tôi mới biết câu chuyện của người đàn ông râu quai nón.
17
Anh ta là một vận động viên bóng rổ, cao lớn khỏe mạnh, gia đình hòa thuận, vợ hiền con ngoan.
Tất cả dừng lại vào một ngày, cô con gái mười ba tuổi biến mất.
Ngay trên đường tan học.
Con bé di truyền từ anh ta, cao ráo, mới mười ba đã hơn một mét bảy, nhưng vẫn còn nét ngây thơ của trẻ con.
Chính trên con đường tan học đó, bị bắt cóc.
Hôm đó anh ta đang thi đấu xa nhà, vợ thì nằm viện làm tiểu phẫu phụ khoa, cô con gái vỗ ngực nói: “Mẹ yên tâm, con cao như vậy, khỏe như vậy! Kẻ xấu đến một con đánh một, đến hai con đánh cả đôi.”
Người vợ cười: “Được được, vậy hôm nay mẹ nghỉ ngơi, xem con có tự về nhà được không.”
Trường cách nhà chưa đến một cây số, đi bộ vài phút là tới.
Chỉ một đoạn đường như vậy, mà con bé biến mất.
Khi anh ta từ nơi khác trở về, vợ đã hấp hối, bà cầu xin: “Nhất định phải tìm được Kiều Kiều, nhất định phải tìm thấy con bé.”
Chaporia
Bình Luận (0)