Năm Marcus năm tuổi, trại dừng lại lâu hơn thường lệ tại một vùng đất gần Digbeth, ngay sát mép khu xóm da đen. Khu này trước đây là nhà xưởng cũ, nay chỉ còn lác đác vài lều vải, quán tạm và vài cửa hàng nửa bán nửa giấu.
Brin không thích nơi này. Cậu nói mấy lần: “Chỗ này lạ lắm, dân không giống trước, toàn nhìn mình kiểu như... muốn móc túi ngược.”
Marcus nghe hết, nhưng không phản hồi.
Trong hai tuần đầu, hắn chỉ quanh quẩn trong khu trại như mọi đứa trẻ khác. Nhưng tới ngày thứ mười lăm, khi mẹ bận chăm Arthur mới sinh, và lũ trẻ lớn được kéo đi đào đất dựng lều mới, Marcus ngồi lại một mình. Không ai để ý.
Hắn đứng lên, phủi nhẹ mảnh vải bám đầu gối, rồi đi.
Không ai gọi.
Không ai cản.
Marcus ra khỏi trại – lần đầu đi một mình.
Lối đất dẫn ra khu dân cư phía nam đã có dấu giày ướt vì mưa. Marcus đi chậm, mắt nhìn thẳng, không tránh ánh mắt ai, cũng không đâm thẳng vào mặt ai. Hắn học được cách đi mà không khiến ai chú ý – một kỹ năng không ai dạy, chỉ tự rút ra từ những buổi quan sát người lớn.
Chỉ sau vài dãy, hắn tới rìa xóm đen – nơi nổi tiếng vì hai thứ: khói và tiếng cười khàn. Đó là tiếng cười của những người từng sống ở cảng, từng bơi qua dòng nước hôi thối để cướp lấy một mẩu bánh thừa.
Một quầy tạp hóa dựng từ hai thùng gỗ chồng lên nhau, tấm tôn gỉ làm mái. Trước quầy treo vài sợi dây thừng, một chuỗi dao mòn lưỡi, vài mảnh vải cũ – tất cả không có giá, chỉ có ánh mắt ngầm mặc cả.
Người đàn ông ngồi phía sau quầy là một người da đen, cơ bắp, râu cạo gọn, áo không cài hết nút, mắt nhìn ra đường nhưng không tập trung. Hắn tên là Elijah.
Marcus không biết tên ông ta, nhưng nhận ra ánh nhìn ấy: một người từng nhiều lần chờ bị đánh mà không trúng đòn nào.
Cậu dừng lại trước quầy, không nói.
Elijah không nhìn cậu ngay.
Chỉ sau một lúc, ông ta mới lên tiếng, không lớn:
“Lạc mẹ à?”
Marcus lắc đầu.
“Đi chơi?”
“Đi xem.”
Elijah bật cười, ngắn và khàn.
“Xem gì?”
“Xem những người không giống trại của tôi… sống ra sao.”
Lần này, Elijah nhìn hắn lâu hơn.
“Cậu bé nói chuyện như người lớn.”
“Không. Người lớn nói chuyện dài dòng hơn tôi.”
Elijah nheo mắt.
Marcus vẫn đứng yên, hai tay để sau lưng, mắt không đảo.
“Có thứ gì ở đây cậu muốn không?” – Elijah hỏi.
Marcus liếc nhanh một sợi dây thừng nhỏ, rồi lắc đầu.
“Tôi muốn xem người ta mua bán mà không có giá niêm yết.”
Elijah bật cười.
“Vậy cậu muốn học cách mặc cả?”
“Không. Tôi muốn biết tại sao không ai nói giá mà vẫn biết bao nhiêu là đủ.”
Elijah chống khuỷu tay lên quầy.
“Cậu từ đâu đến?”
“Trại gypsy ngoài bãi cỏ kia.”
“Đi một mình?”
“Không ai bảo phải đi cùng.”
Elijah không hỏi nữa.
Chỉ lấy từ phía sau ra một viên đá nhẵn màu nâu đỏ, đặt lên mặt quầy.
“Đây là thứ người ta từng dùng để đổi lấy một con dao.”
“Bây giờ thì sao?”
“Bây giờ chẳng ai lấy nó. Nhưng vẫn giữ.”
Marcus nhìn viên đá, rồi nói chậm:
“Vì nó từng có giá trị… nên ai cũng sợ người khác biết mình không cần nữa.”
Elijah ngồi im một lúc.
Rồi ông ta gật.
“Cậu bé, hôm nay cậu không cần mua gì cả. Nhưng lần sau, nếu quay lại, cậu phải kể tôi nghe một điều không ai ở đây biết.”
Marcus gật.
Không cười. Không cảm ơn.
Chỉ quay người, bước về.
Trên đường trở lại trại, hắn nhặt một cành cây khô, gọt dần thành một cái móc – không để làm gì, chỉ để tay không trống khi suy nghĩ.
Hắn nghĩ: “Người ta sống bằng thứ mình giấu, không phải thứ mình nói.”
Và đó là lý do hắn cần quay lại.
Không phải để mua gì.
Mà để bắt đầu học cách giữ giá trị mà không ai biết nó đang được bán.
Ba ngày sau, Marcus quay lại.
Không báo trước. Không chọn đúng giờ như lần đầu, cũng chẳng mặc lại chiếc áo bố cũ. Hắn thay bằng một chiếc áo khoác nhẹ hơn, có vết vá vai, và đội chiếc mũ lưỡi trai cũ tìm được trong đống vải vụn sau lều. Không phải để làm dáng – mà để xem liệu người bán hàng có nhận ra mình là thằng bé từng đến lần trước hay không.
Elijah vẫn ngồi sau quầy.
Trông không khác, nhưng lần này đang lau con dao ngắn bằng mảnh vải thô, động tác chậm rãi. Trên bàn, mấy món đồ treo bằng dây thừng đã đổi chỗ. Một chiếc khóa đồng cũ và vài miếng vải vụn mới xuất hiện.
Marcus bước tới, đứng yên. Không nói gì trước.
Elijah ngẩng đầu lên, nhìn một thoáng.
"Quay lại rồi à?"
Marcus gật đầu.
"Tôi từng bảo: nếu quay lại thì cậu phải kể tôi một điều không ai ở đây biết."
"Tôi nhớ. Nhưng trước khi kể, tôi muốn đưa ông một vật. Cứ giữ nó ba ngày."
Elijah nhướn mày: "Trao đổi à?"
"Không. Đây không phải đổi. Chỉ là thử. Nếu ông giữ nó, tức là ông thấy nó có giá trị. Nếu ông vứt – thì tôi sẽ kể điều tôi biết."
Marcus rút từ túi ra một viên đá tròn, mặt hơi lõm, có vết trầy nhỏ như đầu ngón tay bấm vào.
"Thứ này ở trại tôi dùng để xoá ký hiệu khắc sai. Không sắc, không quý, nhưng tay quen thì cầm là biết."
Elijah cầm viên đá, lật qua lật lại.
"Chà. Một viên đá mà lại có tác dụng như tẩy mực?"
"Không tẩy sạch. Nhưng làm người khắc nhớ chỗ sai. Đó mới là quan trọng."
Elijah gật, nhẹ.
"Và nếu tôi vứt nó thì sao?"
"Thì ông vừa bỏ một cơ hội được biết điều ông chưa từng nghe."
Elijah cười.
"Cậu nói chuyện như ông già vậy."
Marcus đáp gọn: "Vì tôi nghe ông già nói nhiều rồi. Giờ đến lượt tôi thử xem người lớn học được gì."
Elijah đặt viên đá xuống bàn.
"Ba ngày. Tôi giữ. Nhưng nếu không thấy giá trị – tôi trả bằng im lặng."
Marcus gật, quay đi. Không cảm ơn.
Chiều hôm đó, Brin thấy Marcus trở về tay trắng.
"Lại không mang gì về?"
"Mang về được thứ mà không ai thấy.
"
"Thứ gì?"
Marcus nhặt một miếng vỏ cây rơi gần bếp lửa, đưa lên trước mắt Brin.
"Cái này."
"Cái gì? Vỏ chết."
"Đúng. Nhưng nếu tao nói mảnh vỏ này từng bọc một khúc gỗ cháy dở suýt làm Arthur bỏng thì sao?"
Brin ngớ người. Nhớ lại. Mắt chuyển từ ngạc nhiên sang e dè.
Marcus nói tiếp:
"Vật vô giá trị – chỉ cần gắn với một ký ức có thật – sẽ khiến người ta do dự trước khi vứt nó."
Brin gãi đầu: "Mày chơi tao à?"
"Không. Tao đang dạy mày cách gắn câu chuyện vào đồ vật. Cũng như tao vừa làm với ông bán hàng kia."
"Làm sao?"
Marcus chỉ tay về hướng chợ:
"Tao đưa ông ta một viên đá. Không phải để đổi. Chỉ để giữ. Ba ngày nữa, nếu ông ta còn giữ, tao sẽ kể cho ông ấy một thứ đáng giá hơn hòn đá gấp mười lần."
"Nếu không giữ?"
"Tao cũng sẽ kể. Nhưng là một câu chuyện khác – đủ để ông ta nhớ tao là ai."
Brin cười: "Mày rảnh thật."
Marcus không cười. Hắn nhìn ra rìa trại, nơi ánh hoàng hôn tràn xuống mặt đất lởm chởm đá vụn.
"Muốn người ta nhớ mình, đừng đợi tới lúc có giá trị. Hãy để họ nợ một điều họ không chắc là vô nghĩa."
Brin nhìn Marcus thêm vài giây. Rồi lặng lẽ bước về lều.
Trong tay cậu vẫn là mảnh vỏ cây. Không biết ném đi từ lúc nào nữa.
Ba ngày sau, Marcus quay lại.
Không đúng giờ như lần trước. Không có lý do cụ thể. Nhưng hắn chọn một thời điểm mà hắn biết: trời sẽ vừa tạnh mưa.
Elijah là người ghét ướt. Marcus biết điều đó. Trong ba lần quan sát lén gần quầy hàng, cậu nhận ra: cứ sau một trận mưa, Elijah luôn lau từng món đồ trước khi xếp lại, rồi ngồi đó với vẻ mặt cáu kỉnh như muốn giết con mèo nào đó vừa tè vào dép ông.
Marcus muốn đến đúng lúc Elijah mất kiên nhẫn – đó là lúc con người dễ mở lời nhất.
Quầy hàng hôm đó vắng. Cơn mưa nhẹ vừa đủ khiến bụi đất mềm ra như bột nhão, bám theo gót giày. Marcus đi chậm, tay đút túi, mắt đảo qua từng sạp lều tạm, những mảnh vải treo run rẩy trên dây thừng giăng qua hai trụ gỗ lỏng lẻo. Gió mang theo mùi than nửa cháy, vải mốc và rượu trắng pha nước.
Elijah ngồi thụp sau quầy, đang lau một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Không ngẩng lên khi Marcus bước tới.
Cậu đứng yên. Không gõ quầy. Không nói.
Phải đến khi Marcus nghiêng người, đặt nhẹ một viên sỏi khác cạnh mép bàn – lần này là viên đá tròn, màu xám nhạt, có một lỗ tự nhiên ở giữa – Elijah mới liếc mắt lên.
“Không phải đá cũ.” – ông nói.
“Đúng.” – Marcus gật. “Cái kia ông còn giữ không?”
Elijah lôi từ túi áo ra viên đá lần trước. Còn nguyên.
“Không ai lấy. Cũng không ai hỏi.”
“Thế ông có giữ vì giá trị của nó không?” – Marcus hỏi.
Elijah nhếch miệng, đặt viên đá xuống quầy, cạnh viên mới.
“Giá trị của nó là gì?”
“Là nó từng vô giá trị.”
Elijah bật cười, lần này không ngắn. Ông đẩy cả hai viên đá về phía Marcus.
“Lần này mày mang gì tới đổi câu chuyện?”
Marcus đặt một miếng gỗ mỏng, mặt khắc ba đường thẳng – giống như khung cửa – nhưng có một chấm đen nhỏ nằm giữa.
“Elijah hỏi: “Là gì đây?”
“Là hình ảnh của một đứa trẻ ngồi sau cửa nhà, nhìn ra ngoài.”
“Có thật không?”
“Không. Nhưng ông nghĩ có, thì nó sẽ thành thật.”
Elijah nheo mắt.
Marcus tiếp:
“Người ta tin vào điều có hình dáng. Không cần biết có thật hay không. Nếu tôi khắc một cánh cửa, họ sẽ thấy một căn nhà. Nếu tôi thêm một dấu chấm, họ sẽ thấy ai đó đang chờ.”
Elijah cầm tấm gỗ, ngón cái miết nhẹ lên vết khắc.
“Và tôi đổi gì để lấy nó?”
“Không đổi.” – Marcus đáp. “Tôi tặng. Nhưng đổi lại, lần tới tôi đến, ông phải cho tôi đặt một món đồ bất kỳ lên quầy. Nếu người khác muốn lấy, ông không được ngăn.”
“Và nếu người đó lấy?”
“Thì món đồ đó thuộc về họ.”
“Còn nếu họ không lấy?”
“Thì nó vẫn nằm đó. Và trở thành thứ khiến người sau phải hỏi: tại sao không ai lấy?”
Elijah gật, lặng lẽ.
“Được. Nhưng chỉ một lần. Không lặp lại.”
Marcus gật.
“Không bao giờ lặp lại điều khiến người khác mất cảnh giác.”
Elijah cười khẽ.
“Cậu là thằng nhóc duy nhất khiến tao thấy mình sắp bị lừa mà vẫn muốn xem tiếp.”
Trên đường về, Marcus không đi thẳng.
Hắn rẽ sang lối đất dẫn vào khu vựa bỏ hoang – nơi lũ trẻ gypsy thường chơi đùa. Ở đó, Dane đang ngồi một mình. Mắt nhìn xuống đất, tay vẽ vạch bằng một cành cây gãy.
Marcus tiến lại, đứng sau lưng.
“Em vẽ gì thế?”
Dane không quay lại. Nhưng trả lời:
“Lối đi.”
“Dẫn đến đâu?”
“Chỗ không có ai theo dõi.”
Marcus ngồi xuống cạnh cậu.
“Cho anh một đường.”
Dane khẽ lia gậy, kéo thêm một nhánh tách ra khỏi đường chính, cong vòng, chạm vào gốc cây.
“Đây là chỗ em nghĩ anh hay ngồi.”
Marcus gật.
“Và nếu có người tìm đường này?”
Dane cười nhẹ, không âm thanh.
“Không ai tìm đường mà không biết tên nó.”
Marcus im một lúc, rồi móc từ túi ra viên đá tròn có lỗ ở giữa.
“Giữ lấy. Nếu ai hỏi, bảo là anh tìm thấy nó dưới gốc cây.”
“Và nếu họ không tin?”
“Thì họ sẽ bắt đầu đi tìm gốc cây.”
Khi về tới trại, Marcus đưa cho mẹ một nhánh củi khô nhỏ, giả vờ mới nhặt được.
Mary nhìn, không nói gì. Chỉ gật đầu rồi bỏ thêm vào đống củi đang nhóm lửa.
Marcus ngồi xuống bên cạnh Arthur, lúc đó đang khóc vì ngứa răng. Hắn đưa ngón tay cho em cắn – không phải để dỗ, mà để xem lực cắn của đứa trẻ yếu đến mức nào.
Khi Arthur ngừng khóc, Marcus rút tay về. Vết cắn không hằn, nhưng đủ để hắn nhớ rằng: thứ nhỏ bé nhất vẫn có thể để lại dấu… nếu người ta không né.
Và từ hôm đó, hắn bắt đầu gieo dấu trên từng viên đá tưởng như vô nghĩa.
Không phải để xây thành.
Mà để xem ai dám nhặt lên đầu tiên.
Chaporia
Bình Luận (0)