Bắt đầu bằng một ánh nhìn.
Không phải cái nhìn trực diện, mà là thứ liếc ngang đầy cảnh giác, nhanh đến mức nếu Marcus không ngồi yên, hắn đã không bắt kịp. Người phụ nữ đó bán khoai nướng, trạc năm mươi, hay đeo khăn lông sặc sỡ. Trước đây mỗi lần Marcus ghé qua, bà đều cười, mời một củ miễn phí. Nhưng hôm nay, bà nhìn hắn rồi quay mặt đi, cười gượng với khách khác, tay bóp chặt mép túi vải, như thể chỉ cần ai nói to lên một câu, bà sẽ quẳng tất cả xuống đất mà chạy.
Marcus không nói gì. Không mua khoai. Chỉ đứng lại lâu thêm vài giây, đủ để bà ta bối rối.
“Có tin đồn gì à?” – Marcus hỏi Elijah vào chiều hôm đó, khi cả hai ngồi sau chòi thuốc, nơi ít người lui tới.
Elijah phì khói thuốc, nhíu mày.
“Mày nghe rồi?”
Marcus gật.
“Nghe gì?”
“Không phải bằng tai. Bằng ánh mắt.”
Elijah nheo mắt một lúc, rồi lẩm bẩm: “Ừ, tin đi thật rồi.”
“Người ta đồn gì?”
“Rằng có một thằng bé gypsy, lúc nào cũng đi loanh quanh mà không ai biết nó làm gì, nhưng bất cứ ai làm việc với nó, vài tuần sau đều gặp chuyện.”
Marcus im lặng. Gió thổi qua khe gỗ sau lưng, mang theo mùi bụi lò và da ngựa cũ.
“Người ta nói tên tao à?” – hắn hỏi.
Elijah lắc đầu.
“Không. Chỉ gọi là 'thằng nhóc gypsy không nói to bao giờ'.”
“Thế là đủ rồi.” – Marcus nói nhỏ.
Hắn biết. Những lời đồn hay nhất không bao giờ chỉ đích danh. Chính vì vậy, ai cũng nghĩ nó đang nói về người mình đang nghĩ đến.
Tối đó, Marcus không về lều mẹ. Hắn ngồi sau xe ngựa bỏ không cạnh rìa trại, tay cầm thanh củi gãy, khắc lên mặt đất ba đường song song.
Dane đến. Không nói. Hắn ngồi cạnh, mang theo một túi vải.
“Có người hỏi tao.” – Dane nói khẽ, mắt nhìn xa xăm.
Marcus quay đầu: “Hỏi gì?”
“Hỏi mày là ai.”
“Mày nói gì?”
“Tao hỏi lại: anh cần tôi trả lời gì?”
Marcus khẽ cười. Một nụ cười nhẹ, không vui.
“Và mày nghĩ tao là ai?”
Dane im. Rồi đáp: “Là người không cần ai hiểu, nhưng luôn cần người khác tin.”
Marcus gật.
“Vậy từ giờ, nếu ai hỏi em... Mày nói gì?”
“Em nói: tôi không biết. Nhưng tôi tin.”
Sáng hôm sau, Marcus sai Brin đến khu hàng da. Dặn không được hỏi, không được trả lời. Chỉ đứng một chỗ suốt nửa giờ, rồi quay về.
Brin cau mặt: “Làm gì?”
“Thử xem ai bước lùi khi thấy mày.” – Marcus đáp.
Brin làm theo.
Khi quay lại, cậu nói: “Ba người tránh mặt. Một người chửi thầm.”
“Lời chửi gì?”
“‘Không biết nó có nghe thấy không, nhưng tao không dám nói gần nó đâu’.”
Marcus gật.
“Vậy là sợ rồi.”
Brin nhìn hắn, trầm giọng: “Thật sự có chuyện gì đang xảy ra à?”
“Có. Hệ thống đang phản ứng lại.”
Brin nhíu mày: “Hệ thống gì?”
“Hệ thống tin đồn.” – Marcus nói. “Tao tung tin, họ nghe, họ sợ. Bây giờ, một ai đó tung tin về tao, tao không phản ứng. Vậy nên họ bắt đầu nghi: phải chăng chính tao đang thử xem hệ thống có hoạt động ngược lại không.”
Brin cau mặt. “Tức là… mày đang để họ tự bắn vào nhau?”
Marcus lắc đầu: “Chưa. Nhưng tao đang để họ tin rằng… nếu họ nói sai, người bị bắn sẽ không phải là tao, mà là người truyền tin sai.”
Buổi trưa hôm đó, tại khu chợ phía bắc, một người bán rượu kể lại rằng:
“Cái thằng bé đó… không ai biết nó làm gì, nhưng người nào gần nó đều tự dưng biến mất khỏi phiên sau.”
Tin lan ra nhanh hơn Marcus tưởng. Có lẽ vì những người từng làm việc với hắn như Iska hay Elijah, đều có thời gian vắng mặt bất thường để tránh rắc rối. Giờ đây, chính khoảng trống đó được dùng làm bằng chứng.
Marcus không phủ nhận.
Không xác nhận.
Hắn chỉ gửi Dane đi đặt một sợi dây trắng buộc lỏng trước sạp của bà bán khoai.
Không ai thấy ai buộc.
Nhưng bà ta ngày hôm sau… không mở hàng nữa.
Người ta đồn rằng bà bị “cảnh báo”. Nhưng ai cảnh báo thì chẳng ai biết.
Marcus ngồi trong bóng râm, không nói.
Chỉ thì thầm với chính mình:
“Người gieo tin không cần thanh minh. Việc duy nhất phải làm… là giữ im lặng lâu hơn kẻ tung tin.”
Chaporia
Bình Luận (0)