Đằng sau vương miệng/Chapter 30: Giết một lời bằng lời nói khácChapter 30: Giết một lời bằng lời nói khác
20px

Tin đồn là nước lũ: chặn thì nó trào, im thì nó ngấm.

Muốn sống sót trong trận ngập, không ai tát được từng giọt. Marcus biết. Muốn lật ngược tình thế, hắn cần một trận sóng khác – đủ lớn để nhấn chìm tiếng cũ, và đủ mơ hồ để không ai dám bơi vào giữa dòng.

Ngày thứ ba kể từ khi Iska bị người ta “tìm nói lại sự thật”, Marcus giao cho Dane một mảnh dây đen, buộc ba nút dọc sống lưng, không có ký hiệu.

“Đem cái này đến cho bà già bán dây thừng góc chợ. Không được để ai thấy em đưa.”

“Còn nếu họ thấy thì sao?” – Dane hỏi.

“Thì em phải trông như thể em không biết em đang cầm gì.”

Dane đi.

Hai ngày sau, người bán dây thừng bắt đầu rỉ tai khách quen:

“Nghe bảo có người trong nhóm buôn đang dựng chuyện để phá thế lực mới nổi lên.”

Không nói rõ ai. Không chỉ rõ thế lực nào. Nhưng trong mắt dân buôn, "người mới nổi" chính là Marcus – hay đúng hơn, những người đang bắt đầu nói thay Marcus.

Và khi ai đó phá một "lực mới", họ tự mặc định mình thuộc về "phe cũ".

Brin nghe được chuyện đó khi đi lấy da ngựa cho lều.

“Có người nói rằng… có ‘phe cũ’ đang cố dựng chuyện để kéo người khác xuống.”

Marcus không hỏi ai nói.

Hắn chỉ hỏi:

“Người nghe nó thì nghĩ gì?”

Brin đáp: “Sợ. Vì không biết mình đang đứng ở đâu.”

Marcus gật.

“Vậy thì chúng ta thắng rồi.

Tối hôm đó, Marcus làm một việc lạ: hắn đến lều của bà già bán khoai – người từng né tránh hắn lúc đầu – và đặt trước cửa một củ khoai nóng, gói cẩn thận bằng khăn lụa.

Không kèm lời.

Không biểu tượng.

Sáng hôm sau, bà bán khoai lại mở hàng.

Và câu đầu tiên bà nói với khách là:

“Dạo này chợ yên lặng ghê. Có vẻ ai cũng sợ nói bậy rồi.”

Marcus đi ngang qua, không dừng. Nhưng trong túi hắn là ba viên đá cuội, xếp theo thứ tự: đá nhẵn – đá sứt – đá lăn.

Mỗi viên tượng trưng cho một điều:

Người biết giữ miệng.

Người từng nói sai.

Người đang lan truyền lại lời chưa biết đúng sai.

Ai cũng có thể bị nhầm là người thứ ba.

Và đó là lý do không ai dám nói nữa.

Vào cuối tuần đó, Elijah tìm đến Marcus, ngồi xuống chậm rãi.

“Chuyện lắng rồi.”

“Chưa,” Marcus đáp.

“Elijah cười khẽ: “Mày muốn kết thúc kiểu gì?”

Marcus trầm giọng:

“Không muốn kết thúc. Tao muốn lời đồn đó… sống, nhưng sống trong lồng.”

“Lồng nào?”

“Lồng mà chính kẻ bắt đầu nó không dám mở ra lần nữa.”

Elijah gật.

“Vậy là xong rồi.”

Marcus lắc đầu.

“Không. Giờ mới bắt đầu.”

Rồi hắn thì thầm:

“Muốn ai im lặng lâu dài, không cần khiến họ sợ.Chỉ cần khiến họ tin rằng… nói ra là tự khai mình đang đứng ở đâu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...