Chiếc xe ngựa nhà Shelby dừng lại ở ngoại ô Digbeth, nơi giáp ranh giữa lò mổ ngựa cũ và một nhà kho bỏ hoang của trại chăn nuôi. Đó là khu đất ít người lui tới, nhưng lại đủ gần các sòng bạc di động. Arthur Sr. bảo rằng chỗ đó "có phong thủy". Thật ra, chỉ vì mấy chủ nợ ít mò tới.
Marcus ngồi trên bậc gỗ trước xe, hai chân buông xuống, đầu cúi, mắt nhìn vào vết máu khô đã loang thấm vào đất. Đó là nơi con bò già bị giết cách đây một tuần. Người ta dùng rìu cùn, chém bốn lần mới đứt cổ. Đêm đó, Marcus không ngủ. Cậu không khóc. Sáng ra, Mary thấy cậu ngồi nguyên ở chỗ này, từ chạng vạng cho tới hửng đông.
Arthur Sr. trở về vào lúc chiều muộn, theo sau là mùi rượu và mồ hôi, như mọi ngày. Mặt ông đỏ gay, đôi mắt hằn tia máu và lưỡi thì lắp bắp. Nhưng điều khiến Mary nổi giận là chiếc ví da trong tay ông – ví không phải của ông.
Bà không hỏi lấy ở đâu. Arthur đã quá quen với kiểu nhìn của vợ – thứ im lặng không cần lời, như cục than sắp nguội vẫn có thể làm phỏng tay.
"Anh lại nợ thêm?" Mary hỏi khẽ, nhưng Marcus đã nghe thấy.
Cậu nhìn lên.
Arthur phì cười, nhét ví vào túi áo khoác, rồi ngồi phịch xuống bậc xe bên cạnh Marcus, cánh tay choàng qua vai con như thể khoe chiến lợi phẩm.
"Cha không nợ," ông nói, giọng vẫn còn ngà. "Cha chỉ... lấy lại những gì người khác chưa kịp tiêu thôi."
Marcus không phản ứng. Cậu chỉ nhìn bàn tay cha – bàn tay vừa đặt lên vai mình, vừa run, vừa bẩn, vừa giấu dao sau lưng bằng giọng cười nhẹ.
Arthur nhìn con trai một lúc. Lần đầu tiên trong nhiều ngày, ông ta im. Không nói nhảm. Không đùa cợt. Không gắt gỏng. Có gì đó trong mắt thằng bé khiến ông không dám nói dối thêm.
Một tiếng. Rồi thêm một tiếng nữa.
Cuối cùng Arthur lên tiếng, khàn đặc:
"Con không giống cha."
Không phải lời khen. Không phải than vãn. Chỉ là sự thật, buột miệng thốt ra, nghe như ai đó vừa cào lên mặt gương đã bụi.
Mary đứng phía sau tấm rèm, tay đặt lên ngực, lặng lẽ theo dõi hai cha con.
Marcus không gật đầu. Cũng không lắc. Cậu quay mặt đi, nhìn về phía nhà kho. Một cánh cửa sắt gỉ mở ra, bên trong tối om, gió lùa qua khe rách phát ra âm thanh như tiếng người thì thầm.
Đó là lần đầu Marcus nghe thấy lời nói dối.
Không phải lời cha cậu nói với mẹ.
Mà là lời cha cậu nói với chính mình.
"Cha chỉ lấy lại những gì người khác chưa kịp tiêu thôi."
Câu đó lặp đi lặp lại trong đầu Marcus, không như một câu nói, mà như một công thức. Một phép biện hộ. Một tấm mặt nạ.
Và Marcus nhận ra: người lớn tồn tại bằng cách làm cho người khác tin vào những điều họ không tin. Không cần đúng. Chỉ cần hợp lý.
Tối hôm đó, cậu tự ngồi lại ở bậc thềm, ôm một thanh gỗ ngắn, vẽ những đường kẻ lên mặt đất. Mary không gọi vào ăn. Arthur không hỏi cậu làm gì. Cả hai dường như đều cảm thấy, nếu chạm vào cái khoảnh khắc ấy, thì điều gì đó sẽ vỡ ra – và không thể dán lại.
Marcus vẽ đến khi trời sẩm tối, rồi mới đứng dậy, phủi tay, bước vào xe.
Cậu không nói gì.
Nhưng đêm đó, Mary mơ thấy một bàn tay nhỏ đặt lên miệng bà, ngăn không cho bà gọi tên con. Không siết, không đè. Chỉ đặt hờ, mà khiến bà nghẹt thở.
Sáng ra, Marcus vẫn ngủ, nhưng trên đất còn vết than vẽ hình con dao găm bị gãy làm đôi, ngay dưới chỗ Arthur ngồi tối qua.
Mary quét đi. Không vì sợ ai thấy.
Mà vì chính bà không dám nhìn thêm lần nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)