Mặt trời vừa lặn hẳn sau dãy Trường Sơn, để lại bầu trời một màu cam rực rỡ pha lẫn chút tím thẫm của hoàng hôn.
Làng nhỏ dưới chân núi bắt đầu lên đèn, những ngọn lửa từ bếp củi trong các ngôi nhà tranh bập bùng sáng, tỏa ra mùi khói thoang thoảng hòa cùng hương lúa chín từ cánh đồng xa xa.
Tiếng trẻ con chạy nhảy ngoài sân đình, tiếng mấy bà cô ngồi trước hiên nhà buôn chuyện, và tiếng gà trống gáy muộn vang lên lác đác, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình quen thuộc mà Tuấn đã lớn lên từ nhỏ.
Nhưng hôm nay, gã thợ săn lắm mồm này không còn tâm trí để tận hưởng cái không khí ấy như mọi ngày.
Tay anh sờ túi áo, cảm nhận viên ngọc xanh lục ấm dần lên qua lớp vải rách, lòng thì vừa phấn khích vừa lo lắng vì những chuyện kỳ lạ xảy ra từ sáng đến giờ.
Tuấn bước vào nhà, đôi chân còn bám đầy đất rừng, cái áo ướt nhẹp giờ đã khô được một nửa nhưng vẫn bốc mùi ẩm mốc.
Ngôi nhà tranh nhỏ của anh nằm cuối xóm, mái lợp lá cọ đã ngả màu xám vì mưa nắng, bên trong chỉ có vài món đồ đơn sơ: cái bàn gỗ mộc, mấy cái ghế tre cũ kỹ, và một cái giường nhỏ kê sát vách nơi mẹ anh hay nằm nghỉ.
Mẹ Tuấn – bà Năm – là một người phụ nữ gầy gò, tóc đã điểm bạc, nhưng đôi mắt vẫn sáng và cái miệng thì sắc bén không thua gì dao cạo.
Bà đang ngồi bên bếp lửa, tay cầm cái muôi gỗ khuấy nồi cháo loãng, nghe tiếng bước chân thì ngẩng lên, giọng càu nhàu ngay lập tức:
“Thằng Tuấn, mày đi đâu từ sáng đến giờ mà giờ mới mò về? Nhà hết thịt khô cả tuần rồi, mày không săn được gì thì đừng có mà ăn cháo với muối, tao không nuôi báo cô thằng con lười!”
Tuấn cười hề hề, gãi đầu bước vào, giọng điệu tỉnh bơ như mọi lần:
“Mẹ ơi, đừng mắng con mà, con đi săn cả ngày, mệt muốn chết đây này! Mà hôm nay con không mang thịt về, nhưng con có cái này hay hơn, mẹ xem đi, bảo đảm mẹ hết mắng liền!”
Anh ngồi xuống cái ghế tre đối diện mẹ, tay rút viên ngọc ra khỏi túi áo, giơ lên trước ánh lửa.
Viên ngọc xanh lục lấp lánh, ánh sáng từ nó phản chiếu lên vách nhà tranh, tạo thành những vệt sáng mờ ảo như ánh trăng rằm rơi xuống trần gian.
Bà Năm trợn mắt, cái muôi gỗ trên tay suýt rơi xuống đất, miệng há hốc:
“Trời ơi, cái gì đây? Ngọc hả? Mày lấy đâu ra thứ này, đừng nói mày đi ăn trộm nhà ai nha, tao không có tiền đền đâu!”
Tuấn cười lớn, vỗ đùi cái đét, giọng đắc ý: “Ăn trộm gì mà ăn trộm! Con nhặt được trong rừng, trong cái hang sau thác nước ấy. Mẹ không tin thì nghe con kể nha, chuyện này ly kỳ lắm, kể xong mẹ kiểu gì cũng khen con là anh hùng!”
Bà Năm nhíu mày, đặt cái muôi xuống, tay chống hông nhìn Tuấn, giọng nghi ngờ: “Nhặt được? Mày mà nhặt được thứ đẹp thế này thì tao là tiên nữ! Kể đi, nhưng đừng bịa chuyện như mọi lần, tao không tin đâu!”
Tuấn gật đầu, bắt đầu kể lại câu chuyện từ sáng – từ lúc anh lạc vào hang, thấy viên ngọc, nghe giọng nói kỳ lạ, đến lúc linh khí tràn vào người.
Anh kể say sưa, tay múa may, giọng lúc trầm lúc bổng, thêm mắm thêm muối cho hấp dẫn:
“Rồi cái giọng đó bảo con là ‘kẻ hữu duyên’, ‘Thiên Mệnh’ gì gì đó, nghe oai vãi! Con tưởng ma nhập, suýt chạy luôn, nhưng linh khí nó mát lạnh, làm con khỏe hẳn ra, như uống rượu gạo của mẹ vậy!”
Bà Năm nghe mà mắt tròn xoe, lúc đầu còn lắc đầu không tin, nhưng khi Tuấn kể đến đoạn linh khí và giọng nói, bà khựng lại, tay run run chỉ vào viên ngọc:
“Mày… mày nói thật hả? Giọng nói trong đầu, linh khí gì đó… đừng nói mày bị ma ám nha, tao phải đi gọi thầy cúng ngay!”
Tuấn giật mình, vội xua tay:
“Mẹ ơi, không phải ma! Con khỏe lắm, mẹ nhìn con nè, đẹp trai thế này ma nào dám ám! Chắc là thần tiên gì đó, con trúng số rồi, mẹ đừng lo!”
Bà Năm lườm anh một cái, nhưng mắt vẫn dán vào viên ngọc, giọng nhỏ lại:
“Thần tiên hay ma quỷ thì tao không biết, nhưng thứ này đẹp quá, mày cất kỹ đi, đừng để ai thấy, không là làng xôn xao, mấy thằng mất dạy trong xóm nó cướp mất!”
Tuấn gật đầu, nhét viên ngọc vào túi, nhưng trong lòng gã đã có kế hoạch khác.
“Cất thì cất, nhưng con phải khoe chút xíu, không là uổng! Mẹ cứ yên tâm, con khéo léo lắm, ai mà cướp nổi!”
Bà Năm hừ nhẹ, quay lại khuấy nồi cháo, giọng càu nhàu:
“Khéo léo cái gì, mày mà khoe là cả làng biết, rồi rắc rối tới, đừng trách tao không nhắc!”
Tuấn cười hề hề, không đáp, nhưng trong đầu đã tưởng tượng cảnh mình cầm viên ngọc ra sân đình, kể chuyện cho cả làng nghe, đặc biệt là mấy cô gái trẻ, kiểu gì cũng có người mê gã.
Đêm đó, sau khi ăn xong bát cháo loãng với ít muối, Tuấn nằm trên cái giường tre, tay sờ viên ngọc, mắt nhìn lên mái nhà tranh.
Gã cảm thấy cơ thể mình khác lạ – không mệt mỏi như mọi ngày sau khi đi săn, mà ngược lại, tràn đầy sức sống, như có luồng khí vô hình chảy trong người.
“Chắc cái linh khí đó thật sự làm mình khỏe hơn rồi. Đạo Trời gì gì đó, nghe oai phết, không biết có giúp mình tán gái được không!”
Tuấn lẩm bẩm, cười khẩy, rồi chìm vào giấc ngủ, mơ thấy mình đứng giữa rừng, viên ngọc sáng rực, xung quanh là đám con gái làng vây lấy, mắt long lanh ngưỡng mộ.
Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló dạng, Tuấn đã dậy sớm, mặc cái áo lành lặn nhất – dù vẫn là áo cũ vá chằng vá đụp – rồi cầm cây cung ra sân đình.
Gã không định đi săn, mà muốn “thử nghiệm” viên ngọc một chút, tiện thể khoe với đám bạn trong làng.
Sân đình buổi sáng đông vui, mấy thằng trai làng tụ tập đánh đáo, mấy cô gái thì ngồi giặt đồ bên giếng, vừa làm vừa cười nói rôm rả.
Tuấn bước tới, vỗ vai thằng Tèo – một gã thấp lùn, da đen nhẻm, nhưng nhanh nhẹn nhất đám – giọng điệu đắc ý:
“Tèo, hôm nay mày thua tao rồi, tao có thứ này hay hơn đống đáo của mày!”
Tèo nhíu mày, nhìn Tuấn từ đầu đến chân, giọng châm chọc:
“Thứ gì? Lại con thỏ còi mày săn được hả? Đừng khoe nữa, tao chán nghe mày bịa chuyện rồi!”
Tuấn cười lớn, rút viên ngọc ra khỏi túi, giơ lên trước mặt Tèo và đám trai làng đang tò mò nhìn theo.
“Nhìn đi, ngọc thật nè! Tao nhặt được trong rừng, đẹp hơn cả vàng, mày có mơ cũng không thấy!”
Cả đám ồ lên, mắt tròn xoe, mấy thằng nhảy lại gần, tay định sờ nhưng Tuấn nhanh chóng giật lại:
“Ê, nhìn thôi, đừng đụng, của tao đó!”
Tèo trợn mắt, giọng nghi ngờ:
“Ngọc gì mà đẹp vậy? Mày nhặt thật hay ăn trộm? Nói thật đi, không tao mách mẹ mày!”
Tuấn lườm Tèo, giọng gắt:
“Ăn trộm cái đầu mày! Tao nhặt trong hang sau thác, còn có giọng nói bảo tao là ‘kẻ hữu duyên’, linh khí tràn vào người tao nữa, oai vãi!”
Đám trai làng nghe xong thì phá lên cười, Tèo ôm bụng, giọng chế giễu:
“Linh khí? Mày uống rượu gạo của mẹ mày say rồi mơ hả? Kể chuyện bịa mà mặt mày tỉnh bơ ghê!”
Tuấn bực mình, định cãi lại, nhưng đúng lúc đó, viên ngọc trong tay anh rung lên, một luồng khí mát lạnh tràn ra, cuốn lấy anh trước mặt cả đám.
Tuấn giật mình, hét lên:
“Mẹ ơi, lại nữa!” Cả đám im bặt, mắt trợn tròn nhìn Tuấn lơ lửng cách mặt đất một tấc, linh khí xanh nhạt bao quanh người gã như một lớp sương mỏng.
Tèo ngã ngồi ra đất, tay chỉ vào Tuấn, giọng run run:
“Mày… mày thành tiên thật hả? Tao tin rồi, đừng làm tao sợ!”
Luồng khí tan đi, Tuấn hạ xuống đất, thở hổn hển, nhưng mặt thì đắc ý:
“Thấy chưa? Tao nói thật mà, tụi mày đừng có nghi anh hùng nữa!”
Đám trai làng xôn xao, mấy thằng thì ngưỡng mộ, mấy thằng thì sợ hãi, nhưng tất cả đều nhìn Tuấn bằng ánh mắt khác lạ.
Tin tức nhanh chóng lan ra, từ sân đình đến giếng làng, rồi đến cả mấy bà cô đang ngồi buôn chuyện trước nhà.
Chỉ trong một buổi sáng, cả làng đã biết chuyện Tuấn nhặt được viên ngọc kỳ lạ, và gã thợ săn lắm mồm giờ thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Đến trưa, khi Tuấn đang ngồi dưới gốc đa đầu làng, nhấm nháp miếng bánh đa mẹ đưa, Linh xuất hiện, tay ôm cái giỏ thảo dược, mặt hầm hầm bước tới.
“Anh Tuấn, anh làm cái gì mà cả làng xôn xao vậy? Tôi bảo anh đừng kể lung tung mà, giờ thì sao? Mấy bà cô còn bảo anh bị ma nhập, định gọi thầy cúng đó!”
Tuấn cười hề hề, gãi đầu:
“Tại tụi thằng Tèo không tin, anh phải chứng minh chút xíu thôi! Mà em đừng lo, anh xử lý được, ai dám nói anh bị ma, anh bắn tên cho chạy hết!”
Linh lườm anh, giọng bực:
“Xử lý cái gì? Giờ cả làng đồn anh thành tiên, mấy thằng mất dạy trong xóm chắc đang tính cướp viên ngọc đó! Anh ngu thật hay giả ngu vậy?”
Tuấn định cãi lại, nhưng đúng lúc đó, một bóng dáng khác xuất hiện từ xa – Ngọc, cô gái tu sĩ trẻ tuổi từ làng bên, nổi tiếng với vẻ đẹp nóng bỏng và tính cách bướng bỉnh.
Ngọc mặc áo dài nâu sờn, tóc buộc cao, đôi mắt sắc lẹm nhìn Tuấn từ đầu đến chân, giọng lạnh lùng:
“Nghe nói anh nhặt được bảo vật trong rừng? Đưa tôi xem, nếu là thật, tôi giúp anh giữ, nếu là giả, tôi đốt luôn cho đỡ rắc rối!”
Tuấn trợn mắt, tay che túi áo, giọng hốt hoảng:
“Đưa gì mà đưa! Của tao, em là ai mà đòi xem?”
Linh chen vào, giọng cảnh báo:
“Cô ấy là Ngọc, tu sĩ từ làng bên, biết nhiều về bảo vật, anh đừng đùa với cô ấy!”
Ngọc bước tới gần, tay chống hông, giọng châm chọc:
“Gã thợ săn lắm mồm mà cả vùng này đồn đại hả? Nhìn cũng thường thôi, không giống kẻ hữu duyên gì cả!”
Tuấn bực mình, đứng dậy, vỗ ngực: “Thường cái gì? Tao đẹp trai nhất làng, viên ngọc chọn tao là đúng rồi! Em không tin thì để tao chứng minh!”
Anh rút viên ngọc ra, định khoe thêm lần nữa, nhưng Ngọc nhanh như cắt, giật lấy viên ngọc từ tay anh, giọng đắc ý:
“Để tôi xem, đừng có mà khoe khoang!”
Tuấn hét lên, nhảy tới đòi lại:
“Trả đây, đồ cướp! Tao không cho mà!”
Linh đứng giữa, tay dang ra can, giọng hoảng:
“Hai người đừng đánh nhau, làng mà thấy là toi!” Nhưng Tuấn và Ngọc chẳng ai chịu nhường, gã thì nhảy nhót đòi lại viên ngọc, còn Ngọc thì giơ cao, mắt lườm Tuấn đầy thách thức.
Đúng lúc đó, viên ngọc lại sáng rực, luồng khí tràn ra, cuốn lấy cả ba người. Tuấn, Linh, và Ngọc cùng lơ lửng giữa không trung, trước ánh mắt kinh ngạc của đám đông đang tụ tập quanh gốc đa.
Giọng nói trầm trầm vang lên lần nữa: “Đạo Trời đã chọn, kẻ hữu duyên dẫn lối, đồng hành cùng định mệnh.”
Luồng khí tan đi, cả ba rơi xuống đất, Tuấn ôm mông kêu đau, Linh thì ngã ngồi ôm giỏ, còn Ngọc thì trợn mắt nhìn viên ngọc trong tay, giọng run run:
“Cái gì vậy? Nó… nó nói thật?”
Tuấn giật lại viên ngọc, giọng đắc ý:
“Thấy chưa? Tao là kẻ hữu duyên, tụi em đừng có nghi nữa! Mà em là Ngọc hả? Đẹp phết, nhưng đừng cướp đồ của anh nữa nha!”
Ngọc lườm anh, mặt đỏ lên vì tức, nhưng không cãi lại, chỉ hừ nhẹ:
“Đồ lắm mồm! Tôi sẽ theo dõi anh, đừng hòng giữ bảo vật một mình!”
Linh thở dài, nhìn Tuấn, giọng ngao ngán: “Tôi nói rồi, anh mà khoe là rắc rối to. Giờ thêm cô Ngọc nữa, anh tự lo đi!”
Tuấn cười hề hề, tay sờ viên ngọc, giọng tỉnh bơ:
“Lo gì, có hai em xinh đẹp bên anh, anh hùng kiểu gì chẳng có mỹ nhân! Đạo Trời này vui phết!”
Nhưng trong lòng gã, một cảm giác bất an bắt đầu nhen nhóm – viên ngọc không chỉ là bảo vật, mà còn là khởi đầu của những rắc rối mà gã thợ săn lắm mồm này chưa từng tưởng tượng nổi.
Chaporia
Bình Luận (0)