Ta gấp tấu chương lại.
“Nếu bệ hạ muốn tuyển, thần thiếp tất nhiên làm theo.”
Tiêu Hoài Cảnh nhìn ta.
“Nàng muốn ta tuyển sao?”
“Không muốn.”
Ta nói rất thẳng.
Ngược lại hắn cười.
“Vậy thì không tuyển.”
Ngày hôm sau trên triều hội, hắn công khai bác bỏ tấu chương tuyển tú.
“Trẫm đã có hoàng hậu.”
“Hậu cung không thiếu người.”
Ngôn quan quỳ đầy đất.
Có người nói tổ chế không thể phế.
Có người nói hoàng hậu chưa có con, quốc bản chưa vững.
Tiêu Hoài Cảnh chỉ hỏi một câu:
“Tổ tông có quy củ nào viết rằng hoàng đế nhất định phải nạp phi không?”
Cả triều yên lặng.
Về sau lời này truyền đến tai ta, khi đó ta đang chọn chỉ vàng trên phượng bào cho mình.
Thanh Nhị hưng phấn đến mức mắt sáng lên.
“Nương nương, bệ hạ thật sự đặt người trên đầu quả tim.”
Ta sờ tấm chỉ vàng kia.
“Có lẽ vậy.”
Thanh Nhị không hiểu.
“Nương nương không vui sao?”
Tất nhiên ta vui.
Có người bằng lòng thay ta chặn áp lực cả triều, vì sao ta lại không vui?
Chỉ là ta sẽ không vì niềm vui này mà giao cả trái tim mình ra.
Phượng vị phải nắm trong tay mình.
Lòng người có thể nhìn, có thể vui, có thể tin ba phần.
Nhưng không thể đặt cược hết.
14
Khi Cố Hành lại vào cung, nàng ta đã là Đoan vương phi.
Nàng ta tiều tụy hơn kiếp trước rất nhiều.
Kiếp trước vào lúc này, nàng ta đã là quý phi.
Tiêu Thừa Diệp cho nàng ta cung điện tốt nhất, cho nàng ta trân châu tiến cống từ Nam Hải, cho nàng ta cả giỏ vải đầu tiên mỗi năm.
Nàng ta được sủng đến mức người người ghé mắt.
Cũng bị hại đến mức đêm đêm khó ngủ.
Đời này, nàng ta an toàn hơn nhiều.
Không ai hao hết tâm tư hạ độc một chính phi của vương gia thất thế.
Nhưng trông nàng ta cũng không vui vẻ.
Nàng ta ngồi bên dưới ta, ngón tay siết chặt khăn.
“Hoàng hậu nương nương.”
“Gần đây Đoan vương mới nạp một vị trắc phi.”
Ta chậm rãi uống trà.
“Bổn cung có nghe nói.”
Vị trắc phi kia xuất thân không cao, là vũ cơ Đoan vương mang về từ Giang Nam.
Vòng eo mềm mại, tính tình ngây thơ đáng yêu.
Gần đây Tiêu Thừa Diệp rất sủng nàng ta.
Hốc mắt Cố Hành đỏ lên.
“Trước kia điện hạ từng nói, đời này chỉ yêu một mình ta.”
Ta nhìn nàng ta, suýt nữa bật cười.
Kiếp trước khi nàng ta làm quý phi, chẳng lẽ không biết Tiêu Thừa Diệp còn có hoàng hậu, còn có phi tần, còn có vô số nữ nhân không thể không thu vào cung sao?
Chỉ vì khi đó Tiêu Thừa Diệp thiên vị nàng ta, nàng ta liền cảm thấy mình thắng.
Bây giờ sự thiên vị rơi lên người khác, cuối cùng nàng ta mới thấy đau.
Ta hỏi:
“Đoan vương phi muốn bổn cung làm thế nào?”
Cố Hành nghẹn ngào.
“Nương nương và vương gia rốt cuộc cũng có tình nghĩa cũ, có thể khuyên nhủ ngài ấy không?”
Ta đặt chén trà xuống.
“Bổn cung và Đoan vương không có tình nghĩa cũ.”
Sắc mặt nàng ta trắng bệch.
Ta nhàn nhạt nói:
“Nếu Đoan vương phi cảm thấy ấm ức, có thể về phủ nói với Đoan vương.”
“Nếu Đoan vương không nghe, ngươi hãy nghĩ cách để bản thân sống tốt hơn.”
“Đến cầu bổn cung là con đường vô dụng nhất.”
Cố Hành ngơ ngác nhìn ta.
Ta bỗng nhớ đến kiếp trước.
Khi nàng ta bệnh nặng, Tiêu Thừa Diệp canh bên giường nàng ta.
Chaporia
Bình Luận (0)