Nhà họ Lưu vốn đã để mắt đến gia sản nhà Linh Linh. Bố của Lưu Khả Y trước đây hay hợp tác với nhà họ Phó, nhờ nghe ngóng mà biết được chuyện của chú Lưu, bèn nảy sinh tà niệm. Ông ta xúi con gái cố ý tiếp cận Phó Cảnh Thâm, mạo danh con gái chú Lưu. Nhờ cùng họ Lưu lại đặc biệt đổi tên, Phó Cảnh Thâm mới tin sái cổ.

Từng bước giăng bẫy, không chỉ Lưu Khả Y muốn có được Phó Cảnh Thâm, mà nhà họ Lưu còn muốn mượn chuyện này để bòn rút lợi ích từ cả nhà Linh Linh và nhà họ Phó. Đúng là lớp lớp mưu mô, âm mưu kinh người. Tôi suýt thì muốn vỗ tay khen ngợi.

Nhưng chuyện khác còn khiến tôi kinh ngạc hơn, đó là đoạn ghi âm cuộc trò chuyện giữa Lưu Khả Y và cô bạn kia.

Lưu Khả Y: *“Mày bảo nếu tao sai người bỏ thuốc vào rượu của Phó Cảnh Thâm, lần này tao có tiếp cận được anh ta không?”*

Bạn: *“Chắc chắn được, thuốc này xịn lắm, lại phát huy tác dụng chậm. Tầm hơn nửa tiếng sau khi Phó Cảnh Thâm về khách sạn mới có phản ứng, lúc đó mày cứ lén lẻn vào phòng anh ta, tao không tin anh ta giữ mình được. Như thế thì mày sẽ không bao giờ phải đi tiếp rượu các sếp để kiếm vai diễn nữa!”*

Lưu Khả Y hít sâu một hơi, nghe có vẻ rất rung động.

Cô bạn lại nói: *“Mày chỉ cần làm là xong, số phòng của anh ta mày biết rồi mà.”*

Lưu Khả Y quyết định: *“Được, vậy mày đi mua thuốc cho tao.”*

Bạn cô ta lập tức phản đối: *“Không được, tao hiến kế cho mày rồi, việc phạm pháp này đừng bắt tao làm chứ?”*

Lưu Khả Y hừ lạnh: *“Thế thì tao sẽ nói cho bạn trai mày biết chuyện mày bắt cá hai tay, sau lưng còn chê anh ta xấu, nếu không vì tiền mày đã chuồn từ đời nào rồi!”*

Từ đoạn ghi âm có thể thấy, bạn của Lưu Khả Y bị cô ta đe dọa hết cách lại uất ức, hèn gì bây giờ đột nhiên ra mặt đập cô ta. Chắc là thấy thời cơ chín muồi, nhân tiện báo thù năm xưa.

Chỉ là tôi không ngờ, cái đêm mà chính bản thân tôi cũng không giải thích nổi ấy lại là như vậy.

Bên dưới còn rất nhiều tin nhắn Lưu Khả Y vì tranh giành tài nguyên mà ngủ với các sếp lớn, tôi không có tâm trạng xem thêm, lướt thẳng xuống cuối cùng.

Bạn của Lưu Khả Y đã viết một đoạn rất chân thành.

*“Tại đây, tôi xin chính thức gửi lời xin lỗi đến Hứa Ninh Chi. Xin lỗi, là do tôi đã bày ra ý đồ ngu ngốc, lại bị cô ta ép buộc làm chuyện này. Lưu Khả Y đã bỏ thuốc vào rượu của Phó Cảnh Thâm, còn tôi đã đút lót nhân viên khách sạn để lấy thẻ phòng của anh ấy.

Chỉ là tôi lấy nhầm thẻ phòng của cô, cứ thế âm thầm khiến cô phải mang tiếng xấu suốt bao năm qua.”*

Nếu không có tôi, vẫn là Lưu Khả Y vào căn phòng đó, sự việc hoàn toàn không có kết cục như ngày hôm nay. Sáng hôm đó phóng viên vây kín cửa khách sạn, bạn của Lưu Khả Y mới biết cô ta nhầm to rồi. Lưu Khả Y đợi trong phòng trống cả đêm không có ai đến, còn bọn nhà báo thì tóm được tôi và Phó Cảnh Thâm.

Âm mưu không thể để lộ, nếu không sẽ bị Phó Cảnh Thâm chỉnh chết, cả giới giải trí cũng không có chỗ dung thân cho Lưu Khả Y. Thế là họ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, trơ mắt nhìn tôi và Phó Cảnh Thâm ngủ với nhau một đêm do nhầm lẫn.

Những hành vi được liệt kê trong bài viết này đã cấu thành tội phạm, Lưu Khả Y đối mặt với nguy cơ bị nhiều bên khởi kiện. Bài tố cáo thống trị top hot search rất lâu, dư luận về tôi bắt đầu đảo chiều ngoạn mục. Những tiếng chửi bới biến mất không dấu vết, thay vào đó là những lời bênh vực bất bình.

*“Tuy Hứa Ninh Chi nhờ vụ này mới được gả cho Phó Cảnh Thâm, nhưng cô ấy không hề tính toán sắp đặt, chuyện này vốn là do Lưu Khả Y, cô ấy cũng là nạn nhân mà.”*

*“Bây giờ cô ấy ly hôn với Phó Cảnh Thâm rồi, mấy năm qua chúng ta chê bai mắng chửi cô ấy thế nào, cô ấy cũng chưa từng giở trò quậy phá, so ra không biết tốt hơn Lưu Khả Y gấp bao nhiêu lần.”*

*“May mà hồi đó Phó Cảnh Thâm không lấy Lưu Khả Y, nếu không để cô ta dẫm lên nhà họ Phó từng bước leo lên, những sự thật này sẽ bị vùi lấp triệt để, không ai nhìn thấu được bộ mặt thật của cô ta.”*

Tôi lướt đọc bình luận, bắt đầu thấy thú vị. Có người còn kêu gọi những kẻ từng chửi tôi hãy viết thư xin lỗi viết tay, đặc biệt là đám anti-fan đã chế giễu tôi không xứng làm thiếu phu nhân suốt hơn nửa năm qua, bọn họ bị ăn chửi đến mức xóa sạch tài khoản.

“Trên đời này vẫn còn nhiều người tốt nhỉ.” Tôi gọi điện cho Linh Linh cảm thán, “Cũng nên để Lưu Khả Y nếm mùi bạo lực mạng đi.”

“Hừ, cô ta tự làm tự chịu, nếu cô ta không nhịn được mà tìm thẳng đến chúng ta mạo danh con gái chú tao, bộ mặt thật của cô ta sẽ không bị lật tẩy nhanh thế đâu.” Linh Linh cười hả hê trong điện thoại, nhưng rồi giọng lại chuyển sang dè dặt: “Nhưng có một chuyện chắc cậu chưa biết, nhân viên của tao ở Phó thị kể, hai ngày nay tâm lý Phó Cảnh Thâm sụp đổ rồi, có vẻ suy sụp lắm.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...