Phó Cảnh Thâm lắc đầu: “Cháu sẽ cho chú thấy thái độ của cháu và gia đình cháu. Thật ra mẹ cháu cũng rất hối hận, trước đây có nhiều thành kiến với Chi Chi, bây giờ chúng cháu đều rất mong cô ấy quay về.”

“Gương vỡ lại lành được sao? Dù có sửa chữa thì vẫn còn vết nứt, cái đạo lý đơn giản này chắc không cần tôi phải dạy cậu chứ?” Giọng bố tôi trầm xuống. Ông đứng dậy: “Tôi nhắc lại một lần nữa, nếu Chi Chi không muốn quay đầu, dù con bé có nghe lời tôi đến đâu, tôi cũng không can thiệp. Cậu vẫn nên về đi.”

Ánh mắt Phó Cảnh Thâm hoàn toàn ảm đạm, quay lưng lặng lẽ rời đi.

Lòng tôi phức tạp, đứng ngây ra tại chỗ rất lâu. Bất chợt nhớ lại ngày thứ ba sau khi Phó Cảnh Thâm cưới tôi. Cô dâu về thăm nhà ngoại, anh đi cùng tôi gặp bố. Anh tỏ thái độ vô cùng lạnh nhạt, trịnh trọng cam đoan với bố tôi:

“Tôi sẽ không bao giờ yêu con gái chú. Bây giờ tôi đã cưới cô ấy như cô ấy mong muốn, hy vọng cô ấy ở nhà tôi đừng giở trò gì nữa, nếu không tôi cũng không chiều đâu.”

Lúc đó bố tức đến mức sắp nổi điên, nhưng bị tôi cố gắng đè xuống. Vì tôi, bố đã phải nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác. Còn bây giờ, Phó Cảnh Thâm lại thay đổi thái độ 180 độ, chưa kể là quá nực cười.

Bố bước đến cạnh tôi từ lúc nào không hay, lo lắng hỏi: “Con không sao chứ?”

Tôi hoàn hồn cười với ông: “Không sao đâu bố. Sau này Phó Cảnh Thâm có đến nữa, bố đừng gặp anh ta.”

Bố hiểu ý tôi, ngàn vạn lời nói chất chứa bao nỗi âu lo chỉ hóa thành một tiếng thở dài.

Cứ thế, Phó Cảnh Thâm lại im hơi lặng tiếng được vài ngày. Tôi không chạm mặt anh nữa, cùng Linh Linh một lòng chuyên tâm nghiên cứu cách kiếm tiền, bận tối mắt tối mũi.

Tuy nhiên, cảnh đẹp chẳng tày gang, một cuộc điện thoại của Phó Cảnh Thâm lại gọi tới, bảo rằng ở nhà họ Phó có đồ của tôi, bảo tôi đến lấy. Tôi không muốn đi, không muốn gặp người nhà họ Phó. Nhưng anh nói rất quả quyết, như thể nếu tôi không đi thì sẽ bỏ lỡ món đồ gì quan trọng lắm.

Hết cách, tôi đành nhờ Linh Linh đi cùng.

Đến nhà họ Phó, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần đối mặt với sự mỉa mai châm chọc của mẹ Phó. Thế nhưng khi cánh cửa mở ra, bà ấy lại mỉm cười với tôi.

Bà dè dặt nói: “Chi Chi đến rồi à, còn đưa bạn đi cùng sao? Vào nhà đi con, mẹ đã chuẩn bị sẵn loại bánh điểm tâm con thích ăn rồi.

Tôi ngạc nhiên nhìn dáng vẻ như biến thành một người khác của mẹ Phó, chỉ thấy mặt trời như mọc đằng Tây. Hơn nữa, ở nhà họ Phó tôi luôn là một người vô hình, mẹ Phó làm sao mà biết tôi thích ăn gì không thích ăn gì?

Tuy nhiên, khi đĩa bánh hoa quế tôi thích nhất được bưng lên bàn, tôi mới nhận ra mẹ Phó thực sự biết sở thích của tôi. Chuyện này rốt cuộc là sao?

Nhận ra sự thắc mắc của tôi, mẹ Phó cười giải thích: “Là Cảnh Thâm nói cho mẹ biết đấy, nó bảo con thích ăn bánh hoa quế.” Bà thở dài, “Nói ra thật xấu hổ, con kết hôn với nó lâu như vậy, mẹ lại chẳng ưa gì con, đến việc con thích ăn gì ghét ăn gì cũng không biết.

Hơn một năm qua con chịu thiệt thòi rồi, là mẹ có lỗi với con.”

Nói rồi, viền mắt mẹ Phó đỏ hoe, đối mặt với tôi vô cùng chân thành, không còn cái bộ mặt đáng ghét như ngày xưa.

Nhưng tôi không hề vui nổi. Sự ngó lơ, ghẻ lạnh của người nhà họ Phó, cùng những lời châm biếm xỉa xói mỗi lần gặp mặt, tất cả đã ăn sâu bén rễ trong trái tim tôi. Cho dù bây giờ mẹ Phó thực sự thay tâm đổi tính, cũng không thể xóa nhòa sự bài xích của tôi đối với bà.

Tôi siết chặt tách trà, chỉ khẽ cười một tiếng: “Chuyện quá khứ đã trôi qua rồi, bác không cần nhắc lại nữa. Hôm nay cháu đến để lấy đồ. Nghe nói cháu có món đồ quan trọng để quên, bác làm phiền lấy giúp cháu được không ạ?”

Khóe mắt mẹ Phó ươn ướt, nhìn thái độ lạnh nhạt của tôi mà muốn nói lại thôi. Chắc bà cũng đang nghĩ cách làm sao để tôi hồi tâm chuyển ý.

Nhưng không thể nào. Trái tim đã tổn thương thì không thể lành lặn như cũ. Những thương tổn mà Phó Cảnh Thâm và nhà họ Phó gây ra cho tôi, không phải cứ tỉnh ngộ, quyết tâm đối tốt với tôi là có thể thay đổi được.

Linh Linh ngồi cạnh còn hừ lạnh một tiếng: “Các người bắt nạt người ta đến chết tâm rồi, giờ muốn vớt vát lại dễ dàng thế sao? Cũng tự coi mình là cái rốn vũ trụ quá rồi đấy!”

Mẹ Phó nghe xong cứng họng, khuôn mặt tràn đầy vẻ áy náy, khoát tay bảo quản gia mang đồ ra.

Đó là một cuốn nhật ký có khóa.

“Mẹ thấy trên bìa viết tên con nên đã nói với Cảnh Thâm. Chắc là… cuốn nhật ký này rất quan trọng với con nhỉ?”

Tôi khựng lại, không đưa tay nhận.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...