Phó Cảnh Thâm nhìn tôi khẽ cười, đáy mắt không mảy may sợ hãi: “Nếu nhất định phải chết, tôi nguyện chết thay em. Trước đây tôi không cho em được thứ em muốn, bây giờ tôi nhất định phải bảo vệ em được an toàn.”

Anh đi đến trước mặt Lưu Khả Y, những gã kia lập tức xúm lại, dùng dao chĩa vào anh. Lưu Khả Y nheo mắt: “Anh muốn chết thay Hứa Ninh Chi?”

“Thả cô ấy ra, muốn làm gì tôi cũng được.” Ánh mắt Phó Cảnh Thâm rực lửa, giọng điệu thậm chí mang dũng khí quyết chết.

Lưu Khả Y cắn chặt răng: “Được! Là do anh ép tôi, thả nó ra!”

Ra lệnh một tiếng, mấy gã kia trực tiếp cắt đứt dây thừng sau lưng tôi, đẩy tôi ra xa. Tôi định chạy tới kéo anh lại, nhưng bị những tên khác cản đường. Lưu Khả Y cầm dao găm, đáy mắt đầy vẻ điên cuồng, nhìn chằm chằm Phó Cảnh Thâm.

“Cuối cùng anh cũng rơi vào tay tôi.”

Phó Cảnh Thâm không hề e sợ, chỉ quay sang nhìn tôi: “Ngoan, Chi Chi, em đi đi.”

Tôi lắc đầu ra hiệu anh đừng làm chuyện ngốc nghếch: “Anh sẽ chết đấy.”

“Đừng sợ.” Phó Cảnh Thâm đỡ lấy tôi. Trong tình huống cực kỳ nguy hiểm này, anh vẫn có thể cười được, “Em đang lo cho tôi đúng không?”

“Sắp chết đến nơi rồi, tôi có thể không lo được sao?” Tôi sốt ruột toát mồ hôi hột, nhưng lại bị anh đẩy mạnh ra.

Những kẻ kia ùa lên, lao vào đánh nhau với Phó Cảnh Thâm. Anh vừa giơ tay lên đỡ đã bị dao cứa vào cánh tay. Tôi chẳng làm gì được, chỉ biết bất lực gọi tên anh, nhìn anh bị vây công bê bết máu.

Con người lúc tuyệt vọng luôn hay suy nghĩ lung tung. Tôi chợt nhớ đến điều ước sinh nhật là mong Phó Cảnh Thâm đừng bám lấy tôi nữa, vĩnh viễn biến mất khỏi mắt tôi. Lẽ nào thật sự cầu được ước thấy?

Tất cả lao vào ẩu đả. Lúc này, người của Phó Cảnh Thâm cũng hối hả ập tới, khống chế Lưu Khả Y và đồng bọn.

Tôi chạy vội tới, kéo Phó Cảnh Thâm lại thì thấy máu ở cánh tay và bụng anh đang chảy ròng ròng, vết thương cực sâu. Tôi nín thở.

“Anh bị thương nặng quá.” Tôi đưa tay muốn bịt chặt vết thương của anh, nhưng làm cách nào cũng không được.

Thấy tôi run rẩy, Phó Cảnh Thâm thở khó nhọc, nắm lấy đầu ngón tay tôi: “Đừng sợ, tôi không bị thương trúng chỗ hiểm đâu.”

“Rốt cuộc anh có bị điên không? Tôi đã bị chúng bắt rồi, anh còn liều mạng làm gì?” Trong lòng tôi dâng lên một trận sợ hãi.

Nếu người của anh không đến kịp, không dám tưởng tượng anh sẽ ra sao.

“Vì chỉ cần nghĩ đến việc em gặp chuyện, tôi chẳng còn thiết gì nữa. Dù tôi chết, em cũng phải sống thật tốt…” Phó Cảnh Thâm đưa tay lên, lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi từ lúc nào không hay. “Yên tâm, chúng ta đều an toàn rồi.”

Tôi nhìn anh không chớp mắt, tiếng ẩu đả phía sau vẫn còn vang vọng. Trong khoảnh khắc này, tôi rốt cuộc bắt đầu tin rằng tình cảm anh dành cho tôi không hề pha lẫn nửa điểm dối gian. Anh nói gì là làm nấy, trước nay không biết nói dối. Anh nói muốn bảo vệ tôi, muốn vì tôi mà chết, thì thực sự có

thể làm được.

“Chi Chi…” Phó Cảnh Thâm khó khăn gọi tên tôi, cứ nói đi nói lại bảo tôi đừng sợ.

Máu lan rộng dưới thân anh, tôi nhìn mà chói mắt kinh tâm, ôm chặt lấy anh, nước mắt rơi lã chã. “Phó Cảnh Thâm tôi hận anh lắm, tại sao tôi đã rời đi rồi anh vẫn không chịu buông tha cho tôi? Tại sao anh lại phải làm vậy?”

Tôi cứ hỏi đi hỏi lại, không muốn để anh ngủ. Nhưng đầu ngón tay anh ngày càng lạnh, đôi mắt cũng từ từ khép lại.

“Đừng, đừng ngủ!” Tôi khóc không thành tiếng, bị người khác kéo ra.

Tiếng ồn ào xung quanh cuối cùng cũng tan biến, Lưu Khả Y bị đưa đi, mấy gã đàn ông cũng bị thuộc hạ của Phó Cảnh Thâm đánh cho bầm dập, khiêng ra ngoài. Xe cứu thương gào thét chạy tới, đưa anh vào bệnh viện.

Tôi bám theo đến bệnh viện, chỉ biết ngồi đợi ngoài hành lang phòng bệnh.

Linh Linh nghe tin chạy tới, ôm chầm lấy tôi: “Đừng sợ, đừng sợ, sẽ không sao đâu.”

Vừa thấy Linh Linh, tôi không thể kìm nén cảm xúc trong lòng được nữa. Tôi không biết anh sẽ ra sao, nếu anh có mệnh hệ gì, tôi sẽ cắn rứt lương tâm đến chết mất, tôi vĩnh viễn không bước qua nổi rào cản trong lòng mình.

Ngay lúc đó, ca cấp cứu kết thúc. Bác sĩ bước ra. Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của họ, tôi cắn chặt môi, không còn cảm thấy đau đớn gì nữa.

Linh Linh cẩn trọng hỏi: “Thế nào rồi bác sĩ? Không sao chứ ạ?”

“Đều là vết thương ngoài da, nhưng bị thương rất nặng, suýt chút nữa là đâm trúng nội tạng. Hai cô có thể vào thăm.”

Tôi đứng dậy, nắm chặt đôi bàn tay lạnh buốt, từ từ đẩy cửa phòng bệnh bước vào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...