Mẹ Phó cuối cùng cũng chú ý đến tôi, thấy hai chúng tôi đứng cùng nhau thì sắc mặt không vui: “Cô cũng không biết hỏi thăm bề trên vài câu à? Có hiểu quy củ không thế!”

Khoảnh khắc ấy, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, đầy ác ý.

Tôi đột nhiên tỉnh ngộ. Từ đầu đến cuối, tôi đều lạc lõng.

Phó Cảnh Thâm đồng lòng cùng người nhà coi tôi như thú dữ. Tiêu chuẩn chọn vợ của anh là Lưu Khả Y, người nhà họ Phó vừa ý cũng là Lưu Khả Y.

“Vâng, cháu có chuyện muốn nói.”

Tôi quét mắt nhìn tất cả mọi người, bình tĩnh đến lạ thường.

“Cháu, muốn, ly, hôn, với, Phó, Cảnh, Thâm.”

Từng chữ chắc nịch. Cả phòng im bặt.

Phó Cảnh Thâm sững người, đôi mắt vốn dĩ dửng dưng nay đầy chấn động. Ánh mắt mọi người đều hướng về phía tôi, chắc mẩm tôi lại đang giở trò gây sự chú ý.

Mẹ Phó mất kiên nhẫn lườm tôi: “Mới nói vài câu đã đòi ly hôn, sao, đến dự gia yến ấm ức cho cô lắm à?”

Không ai tin tôi thực sự muốn ly hôn. Trong mắt họ, tôi đã tốn công ôm đùi Phó Cảnh Thâm thì tuyệt đối không đời nào chịu buông tay.

“Cháu thực sự muốn ly hôn.” Tôi không thèm nhìn sắc mặt Phó Cảnh Thâm, bình tĩnh đối diện với tất cả những người có mặt.

Một người họ hàng không thân thiết lắm đứng lên, vỗ tay mẹ Phó khuyên bà bớt giận, rồi thắc mắc nhìn tôi: “Sao cháu lại muốn ly hôn? Có gì từ từ nói, không cần phải làm mất hứng của mọi người trong lúc này.”

“Chuyện này mọi người không nên hỏi cháu.” Tôi mặt không đổi sắc nói, “Không bằng hỏi Lưu Khả Y xem.”

Tất cả đồng loạt nhìn sang Lưu Khả Y. Cô ta dường như không ngờ tôi lại nhắc đến mình, nhất thời luống cuống ngớ người.

Chắc cô ta nghĩ tôi dễ bắt nạt, bị khiêu khích đến tận cửa cũng không dám bật lại? Thế thì cô ta nhầm rồi, tôi chịu ấm ức thì thích trả thù ngay tại chỗ.

“Tin tức báo chí mọi người không phải chưa xem, Lưu tiểu thư công khai cảm ơn chồng cháu mời ăn cơm rồi đưa về nhà, bây giờ lại đến tham gia gia yến nhà họ Phó, cái nhà này còn chỗ cho cháu dung thân sao? Mọi người đã từng coi cháu là vợ của Phó Cảnh Thâm chưa? Phó Cảnh Thâm đã từng nhìn thẳng vào mắt cháu chưa?”

Tôi chầm chậm quét mắt nhìn tất cả, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt sững sờ của mẹ Phó, khóe môi khẽ cong lên: “Phu nhân chưa bao giờ cho phép cháu gọi một tiếng mẹ chồng. Nay bà đã có cô con dâu ưng ý thực sự, cháu xin chúc mừng. Về phần cháu, một năm qua hiếu kính bề trên, lấy lòng chồng, nhưng lại nhận được kết cục như vậy.

Không xách dép chạy lẹ thì ở lại nhà họ Phó làm gì? Làm con hề cho mọi người chế giễu à?”

Mặt mẹ Phó lúc xanh lúc trắng, bị mất mặt trước đám đông. Gia phong nhà họ Phó xưa nay tốt đẹp, sao cho phép con dâu ngỗ ngược!

Bà chỉ thẳng mặt tôi quát lớn: “Đủ rồi! Phó Cảnh Thâm, quản lại vợ con đi! Đây không phải chỗ cho cô ta ăn nói xằng bậy! Hứa Ninh Chi cô nhớ cho kỹ, lấy được Cảnh Thâm là phúc tu tám kiếp của cô, cô tốt nhất là nên biết trân trọng!”

“Mẹ.” Phó Cảnh Thâm cuối cùng cũng phản ứng lại, nhíu mày can ngăn.

Tôi nhìn thấu bộ mặt của mẹ Phó, cười lạnh.

“Anh ta lấy được cháu mới là phúc phần của anh ta. Trước kia cháu coi anh ta là vàng là ngọc, bây giờ không yêu nữa thì anh ta chẳng là cái thá gì. Đàn ông không được thì đổi người khác, cháu còn trẻ, lo gì không tìm được người tiếp theo?”

Nói xong tôi toan bỏ đi, nhưng bị Phó Cảnh Thâm nắm chặt lấy cổ tay. Lòng bàn tay anh nóng rực, sức lực kinh người.

Từ khi kết hôn, anh chưa bao giờ chủ động chạm vào tôi. Tôi từng ảo tưởng cảm giác mười ngón tay đan vào nhau, nhưng chưa một lần anh chủ động nắm tay tôi.

Thật nực cười, Phó Cảnh Thâm chủ động chạm vào tôi lại là lúc tôi đòi ly hôn.

“Chúng ta nói chuyện riêng.” Mặt Phó Cảnh Thâm hơi tái, kéo tôi lên phòng trên lầu.

“Đừng làm loạn nữa, hôm nay hiếm khi có gia yến.” Anh không quát nạt chê bôi tôi như trước, giọng điệu dịu dàng khác thường.

“Em không làm loạn với anh.” Tôi hất tay anh ra, dùng ánh mắt không cảm xúc nhìn anh, “Chúng ta ly hôn đi, anh tìm luật sư làm việc nhé.”

Phó Cảnh Thâm bặm chặt môi mỏng, ánh mắt tối sầm lại trong giây lát, dường như bị đả kích điều gì đó. Có phải anh nghĩ trước giờ toàn là tôi chạy theo anh, nên chuyện ly hôn không bao giờ đến lượt tôi nói ra?

“Em không làm loạn mà đang lạt mềm buộc chặt, đúng không? Vừa nãy trong lòng em không vui, nên mới dùng cách này để thu hút sự chú ý của anh, muốn anh quan tâm, để ý đến em.”

Phó Cảnh Thâm có vẻ rất tin vào suy đoán của mình, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm. Anh cúi đầu trước mặt tôi: “Là lỗi của anh, vừa rồi không chú ý, lỡ để em bị lạnh nhạt, người nhà cũng làm em chịu tủi thân. Anh thay mặt họ xin lỗi em, thay mặt mẹ xin lỗi em. Dạo này anh bận công việc nên lơ là em, lại không xử lý tốt tin đồn trên mạng giữa anh và Lưu Khả Y. Em yên tâm, anh sẽ bảo bộ phận PR đính chính ngay, anh và cô ta không có bất cứ quan hệ gì…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...