“Tầm này thì đi thêm hai ngày nữa là đến khu thực hiện nhiệm vụ rồi.”
Gray vừa đi vừa nói. Hiện tại đã trôi qua hai tuần kể từ khi cậu nhận nhiệm vụ tiêu diệt bầy Sói Hoang level 15 ở rừng Nightfall.
Đáng lý cậu ta sẽ đến nhanh hơn một ngày, thế nhưng có lẽ chuyện đời thuộc trời không thuộc ta. Ngay sau khi nhận được nhiệm vụ thì cậu ta đã lên kế hoạch đi ngay trong ngày, thế nhưng lúc đi ra khỏi cổng thị trấn thì bắt gặp hai tên sở khanh mưu toan bắt nạt con gái nhà lành.
Thấy người khác sống ác mà còn suôn s- à không. Nói đúng hơn là thấy chuyện bất bình thế nên Gray đã ra tay tương trợ. Sau khi giúp đỡ cô gái trong tình trạng khó khăn thì cậu ta còn tốt bụng tặng cho cô một cái bánh để ăn lót dạ.
Cứ nghĩ là nhân duyên đến nay đã hết, nhưng không...
“Đưa cho tôi cái bánh đi. Đói bụng quá...”
... đúng vậy, Gray đã “mọc đuôi” rồi.
“Thôi đi! Sao cô lại đi theo tôi chứ?”
Suốt hai tuần qua tính luôn cả ngày đầu tiên mà hai người gặp nhau thì cô nàng này cứ như cái đuôi mới mọc của Gray vậy, lúc nào cũng bám dính lấy cậu ta. Gray vô cùng hối hận vì lúc đó cậu đã ra tay giúp nhỏ để giờ đây dính phải cái “của nợ” này.
Đáp lại câu hỏi của Gray thì cô nàng chẳng có phản ứng gì nhiều. Thay vì đỏ mặt ngượng ngùng vì bị xem là ăn bám hay hiểu nhầm rằng có ý đồ với Gray thì cô nàng chẳng mấy bận tâm.
Đôi mắt nửa nhắm nửa mở, ánh nhìn lơ đãng chẳng hề tập trung vào bất cứ thứ gì. Miệng cô hé mở ra như thể đang thở dài chán nản và không hề có tí hứng thú. Mặc dù đã cởi bỏ cái mũ trùm đầu xuống, để lộ dung nhan của mỹ nhân như vậy nhưng với cái biểu cảm đó thì cũng chẳng thể khiến Gray trở nên hứng thú được.
Và đây cũng không phải là lần đầu tiên Gray hỏi cô về vấn đề tại sao cô lại đi theo Gray. Cứ mỗi lần được hỏi thì cô ta lại thản nhiên trả lời rằng:
“Tôi hết tiền rồi...”
(Chết tiệt! Bộ chẳng thể nào nói câu nào đó nịnh hót với khuôn mặt dễ thương một chút sao? Đi ăn ké mà nói vậy thì sao mà tôi cam tâm tình nguyện cho ăn đây?)
...
“Ăn đi.”
Cuối cùng, Gray cũng ngao ngán bất lực mà đưa cho cô một chiếc bánh vị dâu khác.
“Măm... yên tâm. Selena này đang đi... cùng cậu... thì Selena sẽ... bảo vệ cậu.”
Cô vừa nói vừa ăn. Cái vẻ mặt khi ăn và tận hưởng chiếc bánh mới là thứ khiến Gray ban cho cô chiếc bánh.
(Nếu cậu cầu xin tôi với khuôn mặt dễ thương trông như một chú sóc nhỏ tham lam gom hạt, vừa tham lam vừa hồn nhiên như vậy thì có phải là tôi sẽ dâng bánh cho cậu bằng cả hai tay không?)
Lúc này, Gray nhìn lên bầu trời. Bây giờ đã là thời điểm chiều tà, ánh hoàng hôn chiếu rọi từ phía tây truyền đến nhuộm cam cả một vùng trời.
“Trời cũng gần tối rồi.”
“Vậy thì cậu nhanh chóng kiếm chỗ ngủ đi...”
“Biết rồi, phiền quá!”
Không thể nào chịu nổi cái tính thờ ơ và phiền phức của cô nàng, Gray bắt buộc phải tự chuẩn bị nơi trú ẩn cho buổi tối đêm nay. Dù gì thì từ khi đi chung cũng có một mình cậu làm tất cả đấy thôi.
Trong khu rừng hoang âm u đêm tối, một ánh lửa bập bùng thắp sáng một mảnh rừng như thể đang mời gọi lũ ma thú mau đến đây đi. Ngọn lửa đó là sự tồn tại thách thức, là sự đe dọa đến sự tồn tại linh thiêng trường tồn, là thứ chứng minh cho những “cư dân bản địa” trong khu rừng này rằng: con người đã đến và sẽ chiếm lấy khu rừng này.
Còn về nguồn cơn của ngọn lửa, thì hai kẻ tạo ra nó không phải tạo ra lửa với mục đích đe doạ, gây hại hay chứng minh với bất kì ai cả. Hai tên đó đang... nướng bánh mì.
“(Tiếng ngân nga)”
Selena – cô gái đã luôn lẽo đẽo theo Gray, bám ăn bám ở với cái danh “đi theo để bảo vệ” hoặc chung đường. Giờ đây cô đang tung tăng đi dạo bên ánh lửa phập phồng, đi quanh khu trại và nhìn ra lũ ma thú đằng xa với ánh nhìn đe dọa như thể muốn nói lên rằng: “Ai dám lại đây để cướp đi buổi tối của bổn tiểu thư?”
Còn về Gray, cậu ta chỉ đơn giản là đang làm một công việc trọng đại và ý nghĩa. Một công việc mà nếu cậu không làm ngay bây giờ thì dám cá ngày mai thức dậy thì cả hai người sẽ không thể có được sức lực để đi bất cứ đâu. Cậu ta đang... nấu bữa tối.
Một ổ bánh mì lớn được cắt gọn ra làm hai phần, hai cây xúc xích cỡ đại chẳng cần cắt tỉa gì cho đẹp mắt hay trang trí cùng với hai lát thịt lớn được để gọn gàng trên vỉ nướng. Sau đó dùng một ít Than ma thuật tự cháy làm mồi lửa để nướng chúng lên, hương thịt nướng bắt đầu tỏa ra trong không khí. Sau khi cảm nhận rằng thịt đã đủ chín thì sẽ chia đều và sắp xếp tất cả thức ăn vào ổ bánh mì đã được nướng lại. Cuối cùng, lại rắt thêm một ít phô mai vụn lên và nướng thêm một lần nữa thì có thể thưởng thức.
“Ngon quá đi mất!” – âm thanh ngọt liệm phát ra từ bên cạnh Gray khi Selena cắn nhát cắn đầu tiên vào ổ bánh mì. Cô cắn thêm một miếng thịt đã có vẻ hơi cháy khét nhưng lại chẳng mấy để tâm, chỉ chăm chăm thưởng thức chiếc bánh mì trong tay mình. Lại cắn mạnh thêm một miếng, khiến cho phô mai đã nóng chảy ra và dính vào khóe môi cô nàng.
“Thật là, vụng về thật đấy.”
Gray nói như đang trách móc cô nàng. Dù vậy, cánh tay của cậu lại bất giác đưa ra cùng với chiếc khăn tay và lau đi vết phô môi còn vương vấn trên môi của Selena.
“Cảm ơn.” – Selena nói, cô cười tít cả mắt. Khuôn mặt bất cần đời của cô lúc thường ngày chỉ trở nên tinh nghịch và đáng yêu lúc ăn uống; giờ đây lại bất giác đỏ lên chỉ vì một hành động quen thuộc của Gray.
Sau khi ăn xong, có vẻ như chiếc bụng đã trở nên no căng khiến cho cả hai người không thể nào nằm xuống để nghỉ ngơi được. Đồng thời trời cũng đã tối nên hạn chế khả năng đi dạo của cả hai người.
Lúc này, Gray lại quay về với dáng vẻ thường ngày: Nghiêm túc và chỉ quan tâm đến lợi ích.
“Cậu nói cậu sẽ giúp tôi như thế nào? Năng lực của cậu rốt cuộc ra sao?”
Gray nói rõ rằng trước mặt Selena. Cậu ta hoàn toàn không hề che dấu việc mình đang cố gắng moi móc thông tin về sức mạnh của người ngồi đối diện cậu hiện tại.
Dù đã đi cùng nhau hơn hai tuần, nhưng do cũng không gặp bất trắc gì nhiều thế nên giữa hai người cũng không tạo ra được mối liên kết gì khăn khít cho lắm. Gray chỉ biết người con gái trước mắt tên là Selena, bằng tuổi với cậu. Còn về sức mạnh, mục đích của cô nàng thì Gray hoàn toàn mù tịt.
Đối mặt với ánh mắt có chút soi mói của Gray thì Selena đã đáp lại cậu ta một cách vô cùng thẳng thắng, vô tư.
“Năng lực chủ yếu là tạo vật bằng băng. Tôi có thể tạo ra mấy thứ đại loại như vũ khí, và tấn công bằng cách ném đi bằng ma lực.”
Lắng nghe câu trả lời của Selena thì Gray trông có vẻ đồng tình. Thế nhưng, cậu vẫn còn nghi vấn.
“Vậy thì, việc trước đây cậu đóng băng người khác thì giải thích ra sao?”
“Chuyện đó đấy hả? Tôi niệm phép, đưa các nguyên tố Băng vào không khí, rồi chờ cho chúng đi vào cơ thể của đối phương. Khi chúng đã đi vào cơ thể đối phương đủ nhiều rồi thì cho nổ chúng...”
“Cho nổ chúng?”
Nghe một từ trong chẳng hợp lý về ma pháp Băng tí nào, Gray chỉ biết xoa xoa tấm trán của mình. Đang tự hỏi là do hiểu biết của mình còn nông cạn hay do cách giải thích của Selena có vấn đề thì cô nàng kia đã nói tiếp.
“Khi các nguyên tố Băng phát nổ thì chúng sẽ lan ra và kết đông cơ thể con người ta từ trong ra ngoài. Nghe ngầu lắm đúng không? Nhưng tôi không dùng cái này nhiều đâu.”
“Tại sao?”
Selena vừa nói vừa mở ánh mắt lắp lánh của cô khi nói với Gray về ma pháp của mình. Vậy là Gray lại biết thêm một chuyện nữa: Selena có hứng thú với ma pháp.
“Vì do thời gian sử dụng lâu chứ sao! Pháp sư mà đứng niệm một phép vừa mất thời gian mà sát thương lại thấp thì hơi bị... ngốc nhỉ? Ngay từ khi mấy tên đó bắt chuyện và dắt tôi và hẻm thì tôi đã bắt đầu niệm phép rồi, thế nên mới có thể đóng băng tên kia nhanh vậy được. Vả lại, chiêu đó chỉ dùng cho mấy tên yếu hơn tôi thôi. Dùng cho mấy tên mạnh hơn thì cơ thể bọn chúng sẽ có khả năng kháng được nguyên tố Băng của tôi mất.”
Và thế là, Gray lại bị cô nàng bắt ngồi nghe cô lải nhải về ma pháp của cô, đặc biệt là tạo hình ma pháp.
“Vậy giờ chốt lại thì cậu có thể tạo ra những thứ như vũ khí bằng băng đúng không?”
“Đúng vậy!” – Selena nói rồi nhảy cẩng lên, ngón tay trỏ của cô đưa lên trước mặt ra vẻ thông tuệ.
“Có đủ sắc bén không? Độ bền thế nào? Tồn tại được trong bao lâu? ...”
“...”
“Sao thế? Chẳng phải cậu nói nhiều lắm sao? Tôi hỏi, cậu trả lời đi!”
Thật sự thì Gray không hề bắt nạt cô nàng, cũng không phải trả thù cô vì cô nói... hơi nhiều. Gray đang thật sự rất nghiêm túc để tìm hiểu về Selena. Làm đồng đội với nhau thì dù chỉ một trận chiến thì cậu cũng muốn tìm hiểu về cô. Gray không muốn chỉ vì hai người không hiểu nhau hay phối hợp tệ hại để rồi nhận lại tổn thất không đáng có.
Thế nhưng Selena lại không hiểu được dụng ý của Gray, Selena từ nãy đến giờ đã bị hoảng hốt giải thích và trả lời nhiều câu hỏi liên tục. Cô chỉ nghĩ rằng Gray đang cố gắng làm khó cô, xem cô như đồ vô dụng và ngụ ý cô nên núp sau lưng Gray khi chiến đấu.
Cuối cùng, như thể giọt nước đã tràn ly. Selena đứng dậy, giơ ngón tay chỉ thẳng vào Gray.
“Phiền quá! Cậu nói về cậu đi chứ? Rốt cuộc cậu có thể làm gì trong trận chiến?”
“Tôi là pháp sư hỗ trợ.”
...
“Phụt!” – Selena cười phá lên với giọng điệu vô cùng đắc ý.
“Coi nào, tôi vừa bị tra khảo và chế nhạo bởi kẻ chỉ có khả năng vung gậy phép ở phía sau lưng như kiểu ‘Cố lên, bạn tôi ơi. Hồi HP đi!’ hả?”
Selena cười nhạo Gray, cô đứng dậy và ôm lấy cây gậy phép của cô lên rồi thực hiện mấy cái động tác mà cô nghĩ rằng Gray sẽ làm.
Đối với hành động của Selena, Gray chỉ cau mày nhẹ nhàng rồi giãn ra trong chốc lát.
“Thì... ừ. Vả lại, tôi cũng không có ý chế nhạo hay tra khảo gì cậu.”
Ban đầu, khi nghe Selena chế nhạo về ma pháp của mình thì Gray đã thoáng chốc tức giận. Đây là thứ mà Gray đã đầu tư toàn bộ tài lực và tâm huyết với hy vọng rằng nó sẽ là thứ thay đổi cuộc đời của mình ở đây. Rồi giờ đây, nó bị chế nhạo bởi kẻ ăn nhờ ở đậu này.
Thế nhưng, khi Gray nghe Selena bảo rằng cô nghĩ rằng mình đã bị cậu tra khảo và sỉ nhục.
“Tôi có thể làm hầu hết mọi thứ mà ma thuật sư hỗ trợ có thể làm. Hồi phục thể lực và HP, gia tốc, tăng sát thương, tạo khiên hỗ trợ,... là những thứ mà tôi thường dùng.”
Đối mặt với thái độ có chút tức giận và có chút chế nhạo của Selena, Gray vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh và nói chuyện với cô như chưa có chuyện gì. Không phải là vì cậu không giận, mà là do chuyện này bắt nguồn âu cũng là do Gray đã vô tình làm tổn thương lòng tự trọng của Selena. Đúng là cách nói chuyện của Gray có phần cứng nhắc và không đủ thiện cảm để khiến người khác không hiểu nhầm. Dù vô tình hay cố ý thì đây đều đã là lỗi của cậu rồi.
Dù vậy, cậu vẫn có hơi chút cứng đầu khi mà không hề chịu hạ mình xin lỗi cô trong trường hợp này.
Có vẻ như thái độ hờ hững và chẳng mảy may quan tâm của Gray cũng đã vô tình dập tắt đi ngọn lửa ganh đua trong lòng của Selena. Nhưng mà, hỏi cô có còn tức không thì đáp án nhận lại chắc chắn là vẫn tức!
“Hồi phục này, gia tốc này, tăng sát thương này, tạo khiên này,... giỏi quá nhỉ? Vậy thì tới lúc đó tự đi mà làm đi! Tôi không giúp cậu cái gì nữa đâu. Tôi đi ngủ đây!”
Nói rồi, Selena bĩu môi rồi chui hẳn vào trong lều, để lại Gray vẫn ngồi trầm tư bên cạnh đống lửa.
“Trời ạ... đáng lý là một buổi tối vui vẻ và hạnh phúc. Vậy mà bây giờ lại thành ra thế này.” – Gray thở dài chán nản.
Chaporia
Bình Luận (0)