Đêm Tro Tàn/Chapter 1: Bạc Thánh và lời nguyềnChapter 1: Bạc Thánh và lời nguyền
20px

Sương mù buông xuống những dải lụa xám trên khu rừng già, hòa lẫn với làn khói đen từ những ống xả của cỗ máy hơi nước. "Ta nói cho ngươi biết," giọng nói lạnh như băng vang lên trong đêm tối, cắt ngang tiếng gió rít qua khe núi và âm thanh pít-tông đều đều. "Nếu không bắt được lũ chuột nhắt đó, chính ngươi sẽ là kẻ thế mạng trên đài treo cổ!"

Dưới ánh trăng lưỡi liềm, khuôn mặt của Sill hiện lên với những đường nét sắc nhọn như được tạc từ đá cẩm thạch. Bộ đồng phục chỉ huy màu xám bạc của Tòa Thánh ôm sát người, trên vai đeo huy hiệu hình thánh giá bị một con rồng lửa quấn quanh - biểu tượng cho sứ mệnh "tiêu diệt phù thủy" của hắn. Đôi mắt xanh lạnh lùng như hai viên băng quét qua toán lính dưới quyền.

Một tên lính trẻ run rẩy bước lên, giọng đầy hoảng sợ: "Thưa ngài, bọn chúng sử dụng ma thuật đen! Chúng ta chỉ là những người thường, làm sao có thể đuổi kịp? Chúng ta cần đến Thánh Vật!"

"Im ngay!" Sill quát lên, ánh mắt sắc lẹm như dao liếc về phía tên lính. Tay phải hắn siết chặt thanh kiếm đeo bên hông, nơi chuôi kiếm khắc hình con rồng bị xiềng xích. "Chúng chỉ là lũ pháp sư hạng bét, cần gì đến Thánh Vật? Cứ truy đuổi! Hãy để xem động cơ hơi nước của ta và thứ 'Linh Cốt' của chúng, thứ nào sẽ cạn kiệt trước!"

Trong khi đó, cách đó hai dặm, hai bóng người đang vật lộn để duy trì sự sống. Ukop, với mái tóc đỏ rực như lửa và đôi mắt màu hổ phách, đang cố gắng giữ vững nhịp bay. Bên cạnh anh, Koll - người có khuôn mặt tuấn tú giờ đã tái nhợt - thở hổn hển. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Koll lấp lánh dưới ánh trăng.

"Cố lên Koll! Chúng ta sắp đến Tử Linh rồi!" Ukop hét lên, giọng đầy lo lắng. Tay anh run nhẹ khi cảm nhận thân hình Koll ngày càng nặng trĩu.

"Ukop... tôi không thể nữa rồi," Koll thều thào, giọng yếu ớt, "Linh Cốt... đã cạn kiệt từ lúc chúng ta thoát khỏi Lồng Phù Thủy..." Mắt anh nhìn về phía xa, nơi vòng xoáy Tử Linh ẩn hiện trong sương mù, như một lời hứa về tự do.

Vừa dứt lời, vầng lửa bao quanh Koll vụt tắt. Đôi mắt anh nhắm nghiền, thân hình gầy gò lao xuống từ độ cao kinh hoàng như một con chim bị trúng đạn. Gió rít qua tai anh, mang theo mùi rừng thông và cả mùi vị của thất bại.

"Chết tiệt! Koll!" Ukop gào lên, lao vút xuống như một mũi tên, kịp thời đỡ lấy thân hình bất tỉnh của đồng đội. Trái tim anh đập thình thịch khi cảm nhận hơi thở yếu ớt của Koll. Anh thở dài, "Ngươi lại nợ tôi một mạng nữa rồi đấy. Nhớ lần sau phải bao tôi uống bia."

Đúng lúc đó, từ phía xa, vô số ngọn đuốc bùng lên như những con mắt quỷ dữ trong đêm. Tiếng hò hét vang dậy khắp khu rừng, hòa lẫn với âm thanh lách cách của vũ khí: "Bắt lấy phù thủy! Chúng đã kiệt sức rồi!"

Một trận mưa tên dày đặc phóng về phía Ukop - kẻ đang phải ôm chặt Koll bất tỉnh. Ukop nhẹ nhàng đặt bạn xuống một gốc cây sồi già, nơi những rễ cây xoắn xuýt như những con rắn đang ngủ say. Anh nghiến răng, mắt không rời đám lính đang tiến đến: "Không còn đường lùi nữa rồi! Chỉ còn cách chiến đấu!"

"Hỏa Long!"

Một con rồng lửa khổng lồ phóng ra từ tay Ukop, gầm thét lao về phía trận mưa tên. Sức nóng kinh hoàng làm không khí rung chuyển, cây cối xung quanh khô héo tức thì. Vụ nổ chói lòa trên bầu trời đêm, làm bừng sáng cả khu rừng trong giây lát.

"Thưa ngài Sill, đúng là một sức mạnh khủng khiếp!" Một tên lính kính sợ thốt lên, mắt không rời khỏi đám cháy.

Sill khẽ nhếch mép, nụ cười đầy mỉa mai. Hắn với tay lên cổ, xoay nhẹ chiếc cúc áo bằng đồng được chạm khắc tinh xảo: "Hắn nên biết thân phận chuột nhắt của mình."

Phập! Phập! Phập!

Những âm thanh khô khốc, ghê rợn vang lên. Những mũi tên bạc khổng lồ, to như ngọn giáo, xuyên qua tàn tích của ngọn lửa, đâm sâu vào thịt da Ukop. Anh ngã quỵ xuống đất, mắt trợn ngược vì đau đớn tột cùng. Sức nóng từ những mũi tên khiến vết thương không chảy máu mà phát ra mùi thịt cháy khét lẹt.

"Tại sao? Ta đã dùng Hỏa Long cơ mà?" Ukop rên rỉ trong vô vọng, tay run run chạm vào những mũi tên đang cắm sâu trong cơ thể.

"Muốn biết tại sao ư?" Sill thong thả bước tới, giọng đầy mỉa mai. Hắn dừng lại, nhấc một mũi tên lên, ngắm nghía nó dưới ánh trăng: "Tất cả đều được làm từ 'Bạc Thánh' - thứ bạc được chúc phúc, có thể chịu được nhiệt độ của một Hỏa Sư cao cấp. So với chúng, con rồng lửa của ngươi chỉ khiến những mũi tên này thêm nóng rực, và đau đớn hơn mà thôi."

Khói bốc lên nghi ngút từ những vết thương. Ukop trừng mắt nhìn Sill, ánh mắt hằn học như muốn thiêu đốt kẻ thù. Sill thấy vậy chỉ cười gằn, xoay chiếc nhẫn trên ngón tay - một món trang sức hình con rồng bị xiềng: "Đừng trách ta. Đây là ý chỉ của Chúa. Những kẻ mang hình hài con người nhưng lại mang lời nguyền phù thủy, cần được 'thanh tẩy'."

"Đồ súc sinh!" Ukop gào lên trong đau đớn, "Chúng ta là con người! Chúng ta không giết ai, tại sao phải chết?" Giọng anh vang lên đầy phẫn nộ, hòa với tiếng gió rít qua những tán cây.

"Nói nhiều chỉ khiến ngươi chết nhanh hơn," Sill lạnh lùng đáp. Hắn quay sang nhìn đám lính đang vây quanh: "May mà ngươi đã nung nóng chúng, máu thịt co lại, không chảy máu đến chết ngay được. Bằng không, ta đã không có cơ hội nói chuyện này với ngươi."

Một tên lính chạy đến, cung kính cúi đầu, áo giáp leng keng: "Thưa ngài, chúng ta nên xử trí thế nào? Ngài Thiel có nhắn... cần một Hỏa Sư cho thí nghiệm 'Đuốc Người'."

Sill nhổ nước bọt, vẻ mặt đầy ghê tởm. Hắn đá nhẹ một hòn đá trên đường: "Mẹ kiếp! Thằng bệnh hoạn ấy lại định làm trò gì nữa đây?"

"Thưa ngài, Ngài Thiel hứa sẽ tặng ngài một đôi dao găm khắc chú Mật Tông Tây Tạng."

"Mật Tông?" Sill hừ lạnh một tiếng, mắt lấp lánh ánh tham lam: "Xem ra hắn còn biết điều. Được, mang thằng nằm ở gốc cây kia về. Còn thằng này... tưới Bạc Thánh cho nó, để nó được 'siêu thoát'."

Koll bị lôi ra khỏi gốc cây, thân thể bất lực bị nhốt trở lại Lồng Phù Thủy - một chiếc cũi sắt được khắc đầy những ký tự thần bí. Ukop nằm đó, trong sự bất lực tuyệt vọng, chứng kiến dòng Bạc Thánh nóng chảy - thứ được nung nóng bằng chính mạng sống của một Hỏa Sư cao cấp khác - đổ xuống người mình. Tiếng xèo xèo kinh hoàng vang lên, cùng với mùi thịt cháy khét lẹt.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, giọng nói của Ukop vang lên đầy hận thù: "Nhất định.

.. nhất định 'Đêm Tro Tàn' sẽ xuất hiện! Hội Tro Tàn sẽ trả thù cho ta!"

" Hội Tro Tàn?" Sill cười nhạt, nhưng đôi mắt hắn lóe lên một tia bất an: "Ta mong chúng có đủ người để thăm mộ lũ phù thủy các ngươi vào năm sau. Các ngươi chỉ là lũ sâu bọ trước Bạc Thánh mà thôi." Hắn quay đi, nhưng giọng nói cuối cùng của Ukop vẫn vang vọng như một lời nguyền:

"Bạc Thánh ư? Ngươi đã đánh giá thấp sự tiến hóa của chúng ta rồi... Chúng ta sẽ luôn tiến hóa... và ngươi không thể nào thắng nổi. Nếu ta thoát được hôm nay... ta có thể nung chảy tất cả... tiếc là... ta đã quá yếu..."

Câu nói dở dang. Sự sống đã rời bỏ Ukop. Sill không ngoảnh lại, nhưng nắm tay hắn siết chặt. Một nỗi sợ mơ hồ về "Đêm Tro Tàn" trong lời tiên tri, và cái chết đầy oán hận này, liệu có phải là điềm báo? Những câu hỏi cứ xoáy sâu trong tâm trí hắn, ám ảnh không thôi.

Khi đoàn quân rời đi, để lại xác chết của Ukop trong đêm tối, một bóng đen lặng lẽ xuất hiện từ trong rừng sâu. Bóng đen đó cúi xuống, nhẹ nhàng chạm vào vết thương của Ukop, thì thầm: "Lời tiên tri đã bắt đầu. Đêm Tro Tàn sẽ trỗi dậy." Trên tay người đó, một vệt sáng lóe lên rồi vụt tắt, để lại mùi Tử Khí trong không khí. Đêm càng lúc càng sâu, tiếng máy hơi nước vẫn đều đặn vang lên từ phía xa, như nhịp tim của một cỗ máy săn mồi không biết mệt mỏi. Sill đứng im lặng, hơi thở hắn hòa vào làn sương đêm. Trong giây phút này, hắn chợt nhớ lại câu nói của một lão giả trong Tòa Thánh: "Mỗi một phù thủy bị tiêu diệt, lại có thêm một hạt giống căm hờn được gieo xuống."

Bỗng, từ phía xa vang lên tiếng động cơ hơi nước rú lên một hồi dài, báo hiệu một tin tức khẩn cấp. Một tên lính chạy đến, trên tay cầm một ống đồng khắc đầy ký tự: "Thưa ngài, có tin từ Tòa Thánh. Họ phát hiện ra dấu vết của 'Đêm Tro Tàn' ở phía Bắc."

Sill giật mình, đôi mắt nheo lại. "Nói rõ hơn."

"Thưa, có vẻ như chúng đang tập hợp lực lượng. Một số pháp sư mất tích gần đây có thể đã gia nhập tổ chức này."

Trong khi đó, dưới gốc cây nơi Ukop nằm lại, một hiện tượng kỳ lạ đang xảy ra. Những giọt Bạc Thánh nóng chảy bắt đầu phát ra ánh sáng nhạt, như có một sức mạnh vô hình đang hút lấy chúng. Từng giọt bạc dần dần biến thành một làn sương mỏng, tan vào không khí.

Bóng đen bí ẩn vẫn đứng đó, đôi mắt sáng rực trong đêm tối. "Họ không hiểu rằng, cái chết của một phù thủy không bao giờ là sự kết thúc." Một giọng nói trầm ấm vang lên từ dưới lớp áo choàng. "Mỗi một linh hồn ra đi, lại để lại một mầm mống phản kháng."

Xa hơn về phía bắc, trong một căn phòng bí mật dưới lòng đất, một nhóm người đang quỳ trước một bàn thờ bằng đá với biểu tượng hộp sọ với vòng xoáy và vương miện máu - biểu tượng của Hội Tro Tàn. Trên bàn thờ, những ngọn nến đen cháy với ngọn lửa xanh kỳ lạ. Một phụ nữ trung niên với mái tóc bạc trắng bước lên cao.

"Hôm nay, chúng ta mất đi một chiến hữu," giọng bà vang vọng trong căn phòng tối. "Nhưng từ trong tro tàn, ý chí của chúng ta sẽ càng mạnh mẽ hơn."

Bà giơ tay lên, và trên bàn thờ hiện ra hình ảnh Ukop trong những giây phút cuối cùng. Tiếng nói của anh vang vọng: "Nhất định... Đêm Tro Tàn sẽ xuất hiện!"

Những người có mặt đồng thanh: "Từ trong tro tàn, chúng ta trỗi dậy!"

Trở lại khu rừng, Sill ra lệnh cho thuộc hạ: "Tăng cường tuần tra quanh khu vực này. Ta muốn biết mọi động tĩnh của bọn chúng."

Hắn bước đến chỗ Ukop nằm, cúi xuống quan sát. Những vết Bạc Thánh đã biến mất một cách khó hiểu, để lại trên da thịt những vệt sáng kỳ lạ. "Thật kỳ lạ..." hắn lẩm bẩm.

Đột nhiên, từ phía xa vang lên tiếng hú dài. Một con sói xuất hiện từ trong bóng tối, đôi mắt đỏ ngầu. Nhưng thay vì tấn công, nó chỉ đứng nhìn Sill một lúc rồi biến mất vào rừng sâu.

"Đó là điềm báo," một lính già nói khẽ. "Rừng già đang thức giấc."

Sill quay sang hắn: "Ý ngươi là gì?"

"Thưa ngài, dân làng quanh đây vẫn đồn rằng khu rừng này có linh hồn của những pháp sư cổ xưa trú ngụ. Có lẽ cái chết của tên phù thủy đã đánh thức họ."

Trong lúc đó, Koll bất tỉnh trên đường trở về Tòa Thánh bỗng mở mắt. Trong đôi mắt anh lóe lên một tia sáng đỏ kỳ lạ. "Ukop..." anh thều thào, rồi lại rơi vào trạng thái hôn mê.

Viên lính áp tải quay sang đồng đội: "Nghe thấy gì không?"

"Chỉ là mê sảng thôi," người kia đáp. "Cứ tiếp tục đi."

Nhưng họ không biết rằng, trong tiềm thức của Koll, một kết nối mới đã được thiết lập. Hình ảnh của Ukop hiện lên rõ nét, cùng với lời nhắn nhủ cuối cùng: "Hãy sống, và tiếp tục cuộc chiến."

Đêm dần tàn, nhưng bóng tối dường như vẫn còn vương vấn. Sill đứng nhìn ngọn lửa trại, trong lòng tràn đầy những câu hỏi chưa có lời giải. Hắn biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài.

"Chuẩn bị lên đường," hắn ra lệnh. "Ta muốn về Tòa Thánh trước bình minh."

Khi đoàn người rời đi, những bóng đen khác lại xuất hiện quanh xác Ukop. Họ đến từ nhiều hướng, im lặng và nhanh nhẹn. Trong ánh trăng, có thể thấy họ mang trên người những biểu tượng giống nhau: hộp sọ trắng được chạm khắc bằng những đường nét tinh tế, tạo cảm giác vừa ma mị vừa cao quý. Nhưng điểm đặc biệt thu hút mọi ánh nhìn là hốc mắt bên phải, nơi một vòng xoáy phức tạp được khắc họa tinh xảo, tựa như một cánh cổng đang mở ra, với những tia sáng tỏa ra xung quanh tạo cảm giác về một sức mạnh bí ẩn và khôn lường. Phía dưới hộp sọ là một vương miện đỏ thẫm như máu, với những giọt máu chảy dài từ các đỉnh nhọn của vương miện xuống, bao lấy phần xương hàm, mang đến một vẻ u ám, vừa thể hiện địa vị tối cao lại vừa gợi lên sự hy sinh và máu đã đổ.

"Hãy yên nghỉ, chiến hữu," người dẫn đầu nói. "Kỷ nguyên mới sắp bắt đầu."

Họ cẩn thận đưa thi thể Ukop đi, để lại phía sau một khu rừng im lặng đến lạ thường. Nhưng trong không khí, một sức mạnh mới đang dần thức tỉnh, hứa hẹn một tương lai đầy biến động.

Xa hơn nữa, trong căn phòng bí mật, người phụ nữ tóc bạc mỉm cười. "Hạt giống đã được gieo," bà nói với những người xung quanh. "Giờ là lúc chúng ta chờ đợi mùa gặt."

Ánh sáng bình minh bắt đầu ló dạng, nhưng bóng tối của đêm qua dường như vẫn còn đọng lại trong từng kẽ lá. Một ngày mới bắt đầu, nhưng không ai biết được những bí mật mà nó đang che giấu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...