Bóng tối trong Rừng Cấm buông xuống nhanh như một tấm màn nhung, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn.
Không khí trở nên lạnh lẽo, mang theo tiếng côn trùng rả rích và tiếng thì thầm của gió luồn qua kẽ lá, một bản giao hưởng ma mị của sự sống về đêm.
Park Ji-sung ngồi phịch xuống, lưng tựa vào thân cây sần sùi. Hơi thở cậu hổn hển, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung. Từng thớ cơ trong cơ thể cậu đang gào thét phản đối.
Cơn đau âm ỉ từ cú va đập khi trượt ngã và cú chạm cuối cùng giờ mới thực sự thấm thía, lan tỏa ra khắp người như một mạng lưới điện giật.
Nhưng cậu không quan tâm.
Cậu đã thắng. Cậu đã sống sót. Lee Yeon-woo đã sống sót.
Một cảm giác nhẹ nhõm ngọt ngào, thứ mà cậu đã khao khát suốt những ngày qua, cuối cùng cũng đến. Nó giống như một dòng nước mát lành tưới lên tâm hồn đang khô cằn của cậu.
Thế giới, ít nhất là trong khoảnh khắc này, đã được an toàn khỏi một Bad Ending.
Cậu nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác chiến thắng hiếm hoi. Cậu đã đối mặt với ba kẻ mạnh hơn, trong một tình huống bất lợi, và cậu đã chiến thắng bằng trí tuệ và sự liều lĩnh.
Cậu đã làm được điều mà "Park Ji-sung" trong kịch bản gốc không bao giờ có thể làm được, một sự thật vừa đáng tự hào vừa đáng sợ.
Nhưng khi cơn sốt adrenaline bắt đầu rút đi, để lại một cơ thể rã rời và một cái đầu ong ong, sự nhẹ nhõm đó nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác lạnh lẽo hơn cả không khí ban đêm.
Một từ duy nhất lóe lên trong tâm trí mệt mỏi của cậu, sắc như một mảnh băng.
"Hậu quả"
Kim Hun-min, game tester với hàng ngàn giờ chơi, biết rõ hơn ai hết. Mọi hành động, mọi thay đổi trong một thế giới được lập trình đều để lại dấu vết.
Một event bị thay đổi sẽ tạo ra những event phụ không lường trước được, những con bug mới mà không ai có thể lường hết.
Cậu bật dậy, cơn đau nhói lên từ thắt lưng. Nhưng Ji-sung mặc kệ, cố gắng tái hiện lại hiện trường trong tâm trí. Một trận chiến lớn. Ba học sinh quý tộc bị đánh bất tỉnh. Lee Yeon-woo, một nhân chứng sống.
Và cậu, một kẻ can thiệp bí ẩn.
Học viện Astria không phải là một tập hợp những kẻ ngốc. Họ có những pháp sư điều tra hàng đầu, những công cụ ma thuật có thể tái hiện lại dòng chảy mana tại hiện trường.
Khi họ tìm thấy ba tên kia, một cuộc điều tra quy mô lớn là điều không thể tránh khỏi.
Họ sẽ tra khảo Lee Yeon-woo.
Họ sẽ phân tích các dấu vết ma pháp còn sót lại trên từng ngọn cỏ, từng phiến đá.
Họ sẽ tìm kiếm "kẻ thứ tư".
Và khi họ tìm, họ sẽ đặt ra những câu hỏi chết người. Tại sao mặt đất ở đây lại sụt lún một cách bất thường? Tại sao lại có một trận lở đá nhỏ xảy ra đúng vào thời điểm quan trọng nhất?
Và câu hỏi chí mạng nhất: loại ma pháp nào có thể hạ gục một pháp sư chiến đấu được trang bị tận răng mà không để lại một vết thương ngoài nào?
Kỹ thuật "Tê Liệt Ma Lực" của cậu. Con át chủ bài của cậu. Nó không tồn tại trong bất kỳ hệ thống ma pháp nào được ghi nhận. Nó là một điểm dị thường.
Một chữ ký ma pháp độc nhất vô nhị. Một dấu vết không thể che giấu sẽ chỉ thẳng vào cậu – kẻ dị thường duy nhất trong ngôi trường này.
Cậu đã cứu Lee Yeon-woo khỏi Bad Ending #17, nhưng lại vô tình tự đẩy mình vào một bad ending khác: "Kẻ Dị Thường Bị Phát Hiện". Bị bắt, bị tra khảo, bị mổ xẻ như một con chuột bạch.
Kế hoạch "sống như một bóng ma" của cậu sẽ tan thành mây khói. Cậu rít lên một tiếng giận dữ, đấm mạnh vào thân cây, vỏ cây sần sùi cào vào khớp ngón tay. Cơn đau buốt nhắc nhở cậu về sự ngu ngốc của mình.
Giọng cậu thì thầm trong bóng tối, cay đắng và đầy tự trách.
"Chết tiệt."
"Quá tập trung vào việc sống sót mà quên mất việc dọn dẹp hiện trường!"
"Một game tester mà lại mắc một lỗi sơ đẳng như vậy sao, Kim Hun-min?"
Không được. Cậu không thể để chuyện đó xảy ra. Cậu phải quay lại. Cậu phải tạo ra một câu chuyện, một lời giải thích hợp lý, một kịch bản mới để che đậy mọi dấu vết.
Và lời giải thích đó phải đến từ miệng của nhân chứng duy nhất.
Cậu phải dạy Lee Yeon-woo cách nói dối.
Nén lại cơn đau và sự mệt mỏi đang gặm nhấm cơ thể, cậu quay trở lại Thác Nước Thì Thầm. Cậu di chuyển nhanh hơn, nhưng cũng thận trọng hơn, mỗi bước chân đều im lặng như một con báo.
Trái tim cậu đập mạnh trong lồng ngực, không phải vì nguy hiểm từ kẻ thù, mà là vì sự căng thẳng khi sắp phải đối mặt trực tiếp với người mà cậu đã cố gắng bảo vệ từ trong bóng tối.
Khi cậu đến gần, ánh trăng bạc đã phủ lên khung cảnh một vẻ đẹp ma mị. Cậu thấy Lee Yeon-woo vẫn ở đó.
Cô đã xé một mảnh vải từ tay áo đồng phục để tự băng bó vết thương bên hông. Vết máu đỏ thẫm nổi bật trên nền vải trắng.
Cô đang đứng bên cạnh ba kẻ tấn công vẫn còn bất tỉnh, vẻ mặt phức tạp. Trong đôi mắt cô, Ji-sung có thể thấy sự sợ hãi còn sót lại, sự bối rối, và cả một tia kiên cường vừa được tôi luyện qua lửa.
Soạt.
Tiếng bước chân của cậu trên lá khô khiến cô giật mình quay lại. Phản xạ của cô nhanh hơn cậu nghĩ. Cây trượng gỗ được giơ lên, một quả cầu ánh sáng nhỏ nhưng rực rỡ lập tức hình thành ở đầu trượng, sẵn sàng tấn công.
Nhưng khi nhận ra đó là cậu, người vừa cứu mạng mình, sự phòng thủ của cô hạ xuống. Quả cầu ánh sáng tan biến. Sự bối rối trong mắt cô lại càng tăng lên, giọng nói yếu ớt và run rẩy.
"Cậu..."
"Cậu quay lại?"
Ji-sung bước ra khỏi bóng cây, tiến vào khoảng đất trống. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt cậu, làm nổi bật sự nghiêm túc và khẩn trương. Đây không phải là bộ mặt của một "Park Ji-sung" rụt rè, mờ nhạt. Đây là bộ mặt của Kim Hun-min, kẻ đang chạy đua với thời gian.
"Chúng ta không có nhiều thời gian."
"Ngay khi bài kiểm tra kết thúc, các giáo sư sẽ tra khảo cô. Sẽ có một cuộc điều tra."
"Cô phải biết mình cần nói gì."
Lee Yeon-woo chớp mắt, cố gắng theo kịp tốc độ của cậu. Vẻ mặt cô vẫn còn ngơ ngác trước sự thay đổi đột ngột trong thái độ của cậu.
"Nói... nói gì?"
"Tôi sẽ nói sự thật. Bọn họ tấn công tôi, và... cậu đã giúp tôi."
Ji-sung lắc đầu ngay lập tức, một cái lắc đầu mạnh và dứt khoát. Cậu bước lại gần hơn, hạ thấp giọng, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, không một chút do dự. Nó mãnh liệt và đầy sức thuyết phục.
"Không. 'Tôi' không nên tồn tại trong câu chuyện này."
"Tôi sẽ cho cô một kịch bản khác"
Lee Yeon-woo, dù đầu óc vẫn còn quay cuồng, nhưng có một điều cô chắc chắn: người trước mặt này không có ác ý. Anh ta đã liều mạng để cứu cô. Sau một thoáng do dự, cô khẽ gật đầu.
Ji-sung thở phào nhẹ nhõm. Cậu bắt đầu đi vòng quanh hiện trường, ánh mắt sắc bén phân tích từng chi tiết, giọng nói nhanh và rõ ràng như một đạo diễn đang chỉ đạo diễn viên chính của mình.
"Tốt. Nghe cho kỹ đây. Kịch bản sẽ như thế này: Ba tên này phục kích cô. Đó là sự thật. Cô đã chống trả quyết liệt."
"Tên pháp sư," cậu chỉ vào gã tóc vàng, "cô đã dùng 'Tinh Cầu Ánh Sáng' ở cự ly gần để hạ gục hắn, đúng như những gì đã xảy ra.
Vết bỏng trên ngực hắn sẽ là bằng chứng không thể chối cãi."
"Tên này," cậu di chuyển đến chỗ tên cầm kiếm đang quằn quại, "cô đã dùng 'Thánh Quang Bộc Phá'. Ánh sáng làm hắn bị mù tạm thời, hoảng loạn, lùi lại và vấp phải dây leo, tự ngã và đập đầu vào tảng đá này. Bất tỉnh. Dấu vết trên đầu hắn sẽ khớp hoàn hảo."
"Cuối cùng," cậu dừng lại trước tên cầm đầu, "hắn đã bị cô khiêu khích đến phát điên. Hắn dùng một chiêu thức hệ Thổ quá mạnh, vượt ngoài tầm kiểm soát, gây ra một trận lở đá nhỏ. Hắn đã bị chính những tảng đá do mình gây ra đánh trúng."
Ji-sung dừng lại, quay lại nhìn thẳng vào mắt Lee Yeon-woo. Cậu nhấn mạnh từng từ, gieo vào đầu cô một câu chuyện mới, một sự thật mới.
"Toàn bộ câu chuyện. Từ đầu đến cuối, chỉ có một mình cô."
"Lee Yeon-woo, một thường dân bị dồn vào đường cùng, đã bộc phát một sức mạnh tiềm ẩn đáng kinh ngạc để đánh bại ba kẻ tấn công mạnh hơn mình."
"Cô không phải là nạn nhân được cứu giúp. Cô là một nữ anh hùng. Một tấm gương về ý chí kiên cường."
"Hiểu chưa?"
Lee Yeon-woo hoàn toàn choáng váng. Cô nhìn cậu, rồi nhìn lại hiện trường. Vũng bùn giờ đã khô lại, trông giống như một vùng đất bị sụt lún tự nhiên. Những tảng đá từ trận lở nhỏ. Vết thương của những kẻ tấn công.
Mọi thứ... khớp với nhau một cách đáng sợ. Lời nói dối của cậu được xây dựng trên những mảnh ghép của sự thật, khiến nó trở nên gần như không thể bị bác bỏ. Giọng cô đầy lo lắng khi nghĩ đến sự hy sinh thầm lặng của cậu.
"Nhưng... còn cậu thì sao?"
"Cậu đã cứu tôi. Con dao đó... cú trượt đó... cú chạm cuối cùng..."
"Tất cả những điều đó, tôi không thể coi như chúng không tồn tại được."
Ji-sung tiến thêm một bước, giọng điệu trở nên nghiêm khắc nhưng cũng ẩn chứa một sự khẩn khoản. Cậu nhìn sâu vào mắt cô, cố gắng truyền đạt sự cấp bách của tình hình.
"Cô phải làm vậy. Sự tồn tại của tôi sẽ chỉ gây ra thêm những câu hỏi không cần thiết."
"Coi như tôi là một sự may mắn. Một cơn gió lạ đã thổi đúng lúc, đó là cách tốt nhất để bảo vệ cả hai chúng ta."
"Hãy nhớ cho kỹ kịch bản. Lặp lại nó trong đầu. Tin vào nó. Khi các giáo sư hỏi, sự tự tin trong câu trả lời của cô sẽ là bằng chứng thuyết phục nhất."
"Cô không nói dối. Cô chỉ đang kể lại một phiên bản khác của sự thật."
Lee Yeon-woo nhìn cậu, một người xa lạ vừa cứu mạng cô, giờ lại đang yêu cầu cô xóa bỏ hoàn toàn sự tồn tại của cậu. Có hàng ngàn câu hỏi đang gào thét trong đầu cô. Cậu là ai? Tại sao lại giúp tôi? Làm sao cậu biết những điều này?
Nhưng cô biết, bây giờ không phải là lúc để hỏi. Cô chỉ có thể tin tưởng. Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên kiên định, giọng nói đã quả quyết hơn.
"Tôi... tôi hiểu rồi."
"Một mình tôi. Tôi đã đánh bại chúng."
Đúng lúc đó, một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ bao bọc lấy cả hai, rồi nhanh chóng lan ra khắp khu rừng. Một giọng nói uy nghiêm, không rõ đến từ đâu, vang lên từ trên trời.
"Bài kiểm tra Mana Thực Hành đã kết thúc. Tất cả học sinh sẽ được dịch chuyển trở về quảng trường trong mười giây."
Ji-sung nhìn Lee Yeon-woo một lần cuối. Cậu gọi cả họ lẫn tên cô, một sự khẳng định, một lời tạm biệt.
"Chúc may mắn, Lee Yeon-woo."
Trước khi Lee Yeon-woo kịp nói thêm điều gì, ánh sáng trở nên chói lòa, và thế giới xung quanh họ tan biến vào một màu trắng xóa.
Cảm giác chóng mặt quen thuộc của dịch chuyển qua đi. Ji-sung mở mắt. Cậu đang đứng giữa Quảng trường Cổng Dịch Chuyển, cùng với hàng trăm học sinh khác. Cậu nhanh chóng lùi lại vài bước, hòa mình vào đám đông, một lần nữa khoác lên mình tấm áo choàng vô hình của "Park Ji-sung".
Mắt cậu quét qua quảng trường. Đội của Han So-hee đang được vây quanh bởi những lời chúc tụng. Han Ji-won đang khoa trương kể lại chiến công săn Wyvern.
Và rồi, cậu thấy nó.
Một sự náo động ở một góc khác. Một nhóm giáo sư và nhân viên y tế đang vây quanh cổng dịch chuyển. Vài giây sau, ba chiếc cáng mang theo ba kẻ tấn công bất tỉnh được đưa ra, theo sau là Lee Yeon-woo, đang được một nữ y tá dìu đi.
Ji-sung quan sát từ xa, trái tim đập thình thịch. Màn kịch đã bắt đầu.
Hiệu trưởng Alistair và Giáo sư Maxwell nhanh chóng có mặt. Vẻ mặt của họ trở nên nghiêm trọng khi nhìn thấy tình hình. Giáo sư Maxwell tiến đến, giọng điệu nghiêm khắc nhưng không có ý trách móc.
"Trò Lee Yeon-woo, chuyện gì đã xảy ra?"
Lee Yeon-woo, dù đang bị thương và mệt mỏi, đã ngẩng đầu lên. Cô nhìn thẳng vào mắt vị giáo sư, hít một hơi thật sâu. Ji-sung có thể thấy đôi vai cô hơi run, nhưng ánh mắt cô thì không.
Và rồi, cô bắt đầu kể. Giọng cô ban đầu hơi run, nhưng càng nói, nó càng trở nên vững vàng và tự tin. Cô kể lại câu chuyện mà Ji-sung đã dựng lên cho cô, không phải như một kịch bản thuộc lòng, mà như một ký ức kinh hoàng.
Cô thêm vào những chi tiết nhỏ, những cảm xúc chân thật của sự sợ hãi, sự tức giận, và sự quyết tâm sinh tồn.
Các giáo sư lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại liếc nhìn vết thương của ba kẻ tấn công. Mọi thứ đều khớp. Tên pháp sư bị bỏng nặng ở ngực. Tên cầm kiếm có một vết sưng lớn trên đầu. Tên cầm đầu có vài vết bầm tím do bị đá đè.
Không có một dấu vết nào của "kẻ thứ tư".
Ji-sung cảm thấy một tảng đá nặng trong lòng được dỡ đi. Cô ấy đang làm rất tốt. Lời nói dối hoàn hảo.
Cuộc điều tra sơ bộ kết thúc. Lee Yeon-woo được đưa đến phòng y tế. Ba kẻ tấn công cũng vậy, nhưng dưới sự giám sát chặt chẽ.
Vài phút sau, kết quả bài kiểm tra được công bố trên một bảng thông báo ma thuật lớn. Đứng đầu, không có gì ngạc nhiên, là đội của Han So-hee. Ji-sung lướt xuống dưới, tìm tên mình.
Hạng 157. Một vị trí an toàn đến mức nhàm chán. Cậu thở phào. Cậu cũng tìm tên của Lee Yeon-woo.
Hạng 18.
Cô không chỉ sống sót, mà còn đạt được một kết quả xuất sắc.
Khi đám đông dần giải tán, Ji-sung lặng lẽ rời đi, hướng về khu ký túc xá thường dân. Cậu đi qua những hành lang quen thuộc, nhưng cảm giác đã hoàn toàn khác. Cậu không còn là một kẻ trốn chạy tuyệt vọng nữa. Cậu là một người sống sót.
Về đến phòng, cậu đóng sập cửa lại, khóa trái, và tựa lưng vào đó. Toàn bộ sức lực dường như bị rút cạn trong khoảnh khắc. Cậu trượt người xuống sàn, đầu óc trống rỗng.
Cậu đã làm được.
Một cảm giác nhẹ nhõm tột độ, nặng trĩu và chân thật, bao trùm lấy cậu. Cậu đã phải đối mặt với quá nhiều thứ trong bảy ngày qua: sự yếu đuối của bản thân, những con thú ma thuật, những kẻ thù hiểm ác, và cả áp lực phải thay đổi một số phận đã được định sẵn.
Và cậu đã vượt qua.
Cậu ngồi đó một lúc lâu, trong sự im lặng của căn phòng, chỉ để cho phép bản thân được cảm nhận sự mệt mỏi và cơn đau. Cậu không nghĩ về tương lai, không nghĩ về "Hiệp hội Thuần Huyết", không nghĩ về Han So-hee. Cậu chỉ tận hưởng khoảnh khắc bình yên quý giá này.
Cậu nhắm mắt lại, một suy nghĩ đơn giản nhưng vô cùng ý nghĩa lấp đầy tâm trí, một lời khẳng định cho sự tồn tại mới của mình.
Tôi đã sống sót.
Và trong thế giới này, đó là tất cả những gì quan trọng.
Chaporia
Bình Luận (0)