Dị thể/Chapter 16: Chapter 16:
20px

Vừa chạy vội vã trên hành lang tôi đầu óc tôi vừa chìm trong suy nghĩ, biết được nguyên nhân của cuộc vi phạm quản thúc này thì sao chứ, tôi vẫn chẳng thể làm gì cả.

Kẻ địch là mấy tên dị nhân cuồng tín, là đám dị thể có đủ sức hủy diệt cả một thành phố, còn tôi chỉ là một người bình thường. Đến dị nhân của tổ chức- những người được huấn luyện chuyên nghiệp để đối phó với dị thể còn bị giết thì nói gì đến tôi.

Giờ tôi phải trốn thoát, làm sao cũng được nhưng tốt nhất vẫn nên tiến về phía mặt đất.

Theo như suy nghĩ của tôi, thì ở cơ sở này thì mặt đất là nơi an toàn nhất, ở ngay trung tâm của thành phố trên mặt đất là một tòa kiến trúc khổng lồ, nó rất dễ nhận biết vì nó là tòa nhà cao nhất thành phố, nơi đó chính là trụ sở hành chính của cơ sở 19.

Tôi nghe nói rằng mỗi cơ sở của ARMO đều có một tòa kiến trúc như vậy, đó là nơi đầu não của cơ sở hoạt động và cũng là nơi trú ngụ của đa số dị nhân trong tổ chức.

Một điều thú vị là dù đọa nhân cũng có thể sống trong tòa nhà này nhưng đa phần bọn họ đều chọn sống trong thành phố và chỉ đến đây khi cần làm các thủ tục.

Tôi đoán là có một sự phân biệt đối xử ở đây, kiểu đại loại như luật ngầm, sau cùng thì đọa nhân là những quả bom nổ chậm, không ai lại muốn một kẻ có thể bị break down bất cứ lúc nào sống ngay cạnh mình, việc có đọa nhân rơi vào tình trạng break down trong tổ chức cũng không phải chuyện gì hiếm có, đa phần vụ việc đều được giải quyết bởi nhân viên của tổ chức trước khi nó kịp lan rộng, hoặc phát hiện và điều trị kịp thời.

Nhưng đối mặt với đọa nhân bị break down cũng không khác xử lí dị thể là mấy, những đọa nhân trong tổ chức tất nhiên không ngốc, vậy nên họ quyết định sống ở trong những căn hộ, tòa nhà khác trong thành phố.

Có người nghe vậy xong sẽ thắc mắc: "Nếu họ sống trong thành phố vậy chẳng phải nếu họ bị break down sẽ khiến những nhân viên sống gần đó gặp nguy hiểm sao? Nếu họ sống trong tòa nhà hành chính nơi tập trung nhiều dị nhân chẳng phải sẽ có thể giải quyết nhanh chóng và kịp thời sao?" .

Nếu bạn có thể thắc mắc điều này thì chúc mừng, bạn vừa biết thêm được một mặt tối của ARMO.

Bạn nghĩ loại người nào sẽ được làm việc tại nơi có thể coi là đầu não của cơ sở ? Chắc chắn là nhưng người không tầm thường. Và với tổ chức, tính mạng của những nhân viên sống trong tòa nhà hành chính còn quan trọng hơn hàng chục mạng sống của những nhân viên sống bên ngoài.

Theo tôi suy đoán thì ngoài nguyên nhân đó ra còn có nguyên nhân khác đó là họ định dùng mạng của một số nhân viên để kiểm tra mức độ nguy hiểm của đọa nhân bị break down rồi căn cứ vào đó mà cử người đến giải quyết.

Quả là một tổ chức vô đạo bất lương, giờ tôi mới hối hận biết bao khi gia nhập cái tổ chức khốn nạn này, tôi giờ chỉ muốn chửi thẳng mặt tôi của quá khứ vì ngây thơ nghĩ rằng vào tổ chức sẽ được bảo kê.

Nhưng đời làm gì có chữ nếu, hiện tại tôi đang bị mắc kẹt ở phía dưới lòng đất của cơ sở, liên tục bị giết bởi vô số dị thể đang vi phạm quản thúc.

Trái, phải, rẽ qua hành lang phía Đông, qua khu 37, hiện giờ tôi đang dựa theo lộ trình lần trước mà xác định lối thoát, lần trước nơi tôi chạm trán tên tín đồ là ở khu 35, tôi cũng đã qua các khu khác như khu 12, khu 46 trong những lần hồi quy trước, mỗi lần hồi quy tôi đều đụng độ dị thể.

Tôi đã xác định đường đến khu 35 trong lần hôi quy trước không có vấn đề gì cho đến khi tên tín đồ xuất hiện, vậy tôi chỉ cần rẽ một con đường khác né khu 35 ra.

Tôi có thể rẽ vào khu 36, nhưng tôi lo sợ hai nơi quá gần, chẳng may con dị thể tên kia triệu hồi vô tình tìm đến tôi lúc tôi đang chạy trốn sẽ rất nguy hiểm, vậy nên tôi quyết định chon khu 37.

Trải qua con đường dài và lòng vòng thì cuối cùng tôi cũng đến được khu 37, nhìn đồng hồ, còn khoảng 3 phút nữa cho đến khi báo động kêu, tôi không hề do dự mà chạy thẳng đến phía cầu thang thoát hiểm gần nhất.

Khi chạy được một đoạn, báo động bắt đầu kêu lên inh ỏi. Mặc kệ tiếng báo động, tôi vẫn dồn hết sức bình sinh mà chạy, thần kinh tôi lúc này rất căng thẳng, vì lần này là một tuyến đường mới, tôi không biết tiếp theo tôi sẽ phải đối mặt với điều gì.

Chẳng mấy chốc mà tôi đã nghe loáng thoáng được tiếng hét thảm thiết vọng lại từ phía xa, tôi lúc này biết rằng cuộc thảm sát đã bắt đầu.

Đôi khi tôi nghe được một sô bước chân vang vọng, cũng thấy được vài nhân viên đang chạy lướt qua.

Phần lớn nhân viên sẽ chọn trốn thoát bằng thang máy, vì khác với thang máy bình thường, thang máy của tổ chức tiên tiến và hiện đại hơn, không chỉ nguy cơ gặp sự cố thấp mà trọng tải còn rất lớn.

Tất nhiên những ưu điểm đó chẳng có tác dụng gì khi bạn bị giết trước cả khi thang máy kịp lên.

Thực ra tôi cũng có thể chọn các thang máy khác nhưng mỗi khi tôi nghĩ đến thang máy cái khoảnh khắc cả cơ thể tôi bị nghiền nát cứ hiện ra trong đầu, vậy nên tôi chọn đi thang bộ.

Không biết là do ông trời phù hộ hay do tôi suy tính quá kĩ càng, hoặc cũng có thể là cả hai, tôi đã đến được cầu thang thoát hiểm một cách an toàn.

Lúc đến được đây bản thân tôi vẫn có chút ngỡ ngàng, tôi quay trái quay phải, xác nhận không có dị thể nào gần đó mới dám thở phào yên tâm.

Khi bước vào trong tôi có chút ngỡ ngàng, đó là cầu thang được lát đá cẩm thạch cùng những bức tường bê tông được sơn màu trắng, nhìn qua thì chẳng có gì lạ, vì kiến trúc này có thể thấy ở khắp mọi nơi, điều làm tôi kinh ngạc đó là cầu thang quá dài và cao.

Cầu thang thoát hiểm ở đây được xây theo dạng xoắn như bao kiến trúc thông thường nhưng đây là lần đầu tôi thấy được cầu thang cao đến vậy, để miêu tả thì nó trông giống cầu thang dành cho một tòa chung cư 30 tầng.

Có thể tôi so sánh không chính xác lắm nhưng nó thực sự rất cao, và đó là cầu thang đến tầng khác, tôi có cảm tường rằng nếu cả tầng dưới bị cháy sạch chắc cũng chưa ảnh hưởng đến được tầng trên.

Và tôi cũng đã càng hiểu hơn lí do mọi người chẳng ai chịu đi thang bộ. Bỏ qua những suy nghĩ ấy tôi quyết định bước lên thang.

Cộp, cộp, cộp, tại không gian hiu quạnh này chỉ có bóng dáng Almelt chậm rãi leo từng bước trên cầu thang, khác với sự hỗn loạn ở tầng dưới thì nơi đây lại yên tĩnh đến lạ lùng, nơi đây chỉ có bức tường bê tông, những bậc thang, bóng đèn huỳnh quang thi thoảng vẫn lập lòe đang soi sáng không gian.

Trong suốt cả quãng đường Almelt chỉ nghe được tiếng bước chân cùng tiếng thở dốc của mình.

"Mệt quá, biết thế mình đi thang máy cho rồi".

Chẳng biết đã đi được bao lâu, đến khi tôi cảm nhận được đôi chân của mình như sắp rụng rời, thì tôi nhận thấy một điểm bất thường.

Đó là tiếng còi báo động, tôi thắc mắc liệu có phải do tinh thần mình căng thẳng quá độ gây ra ảo giác không nên tôi quyết định dừng chân lại nghỉ ngơi.

Nhưng khi lắng nghe kĩ tôi bỗng lặng cả người, tôi không hề nghe nhầm ,đó đích thị là tiếng còi báo động, ngẩng đầu lên trên hướng về phía cửa cầu thang thoát hiểm, tôi phát hiện âm thanh phát ra từ hướng đó.

Dù đã đoán được điều gì đang xảy ra tôi vẫn vội vã chạy đến chỗ cửa thoát hiểm tầng trên, khi mở ra, không ngoài dự đoán, ánh sáng đỏ chói chiếu rọi cả không gian.

Cả tầng như rung chuyển bởi âm thanh dữ dội từ còi báo động, dù chứng kiến khung cảnh ngay trước mắt tôi vẫn ngỡ ngàng.

Tôi biết bọn chúng có dị năng, tôi cũng không nghi ngờ gì việc chúng có thể gây ra những việc này, tôi chỉ là không ngờ chúng có thể làm những việc này nhanh đến vậy, nếu không ngoài dự đoán thì chẳng mấy chốc nữa tầng trên cũng có thể bị bọn chúng chiếm đóng.

Thậm chí nghĩ xa hơn, bọn chúng có khả năng đã chiếm đóng tầng trên rồi.

Nếu vậy công sức tôi vất vả chạy lên đây chẳng phải vô ích sao?

Tôi lùi lại định dùng cầu thang để chạy tiếp lên trên, nhưng trong thoáng chốc tôi nghe có tiếng động phát ra từ phía dưới, khi tôi nhìn xuống, một bóng đen lướt qua dưới chân cầu thang.

Nó đang lên đây, tôi sợ hãi lùi lại, giờ không còn cách nào khác, tôi đành tiến vào tầng và tìm lối thoát khác.

Dự định lần này của tôi là tìm một thang máy trong tầng và tiến thẳng lên mặt đất.

Tìm một nơi ẩn náu tạm thời, tôi mở bản đồ tầng ra tôi tra vị trí của thang máy gần nhất, may thay nó nằm không quá xa vị trí hiện tại của tôi.

Xác định xong vị trí, tôi theo bản đồ mà tiến đến chỗ thang máy, đang trên đường tôi bắt gặp một dị thể, ngay lập tức tôi núp vào một góc khuất tầm nhìn của nó, may mắn là vì khoảng cách khá xa nên con dị thể vẫn chưa kịp phát hiện ra tôi.

Đúng hơn thì nó khó mà phát hiện ra tôi vì nó đang mải mê gặm xác của một bảo vệ.

Dù chỉ nhìn thoáng qua nhưng tôi vẫn không khỏi rùng mình bởi hình dạng quái thai của nó.

Nó có chiều cao tầm 2m, phần thân dưới không khác gì cơ thể của một người đàn ông trưởng thành nhưng phần thân trên của nó lại vô cùng mất cân đối, hai cánh tay của nó nhỏ và teo tóp đến mức gần tiêu biến, thay vào đó nó sở hữu một cái cầu to bằng 1/3 kích thước cơ thể, cả cái đầu nó dính liền vào phần thân, đôi mắt to lồi ra như sắp rụng khỏi hốc mắt. Nó có một bộ hàm lớn với những hàm răng đều như răng con người nhưng lại to hơn rất nhiều do kích thướng cái đầu của nó.

Nó đang dùng hàm răng lớn ấy để gặm nát cơ thể của người bảo vệ. Lén nhìn ra ngoài tôi thấy chỉ với một cú cắn, nó đã chia phần thân người bảo vệ làm đôi.

Tôi nép mình sau tường, giữ im lặng hết mức có thể, trong lúc tôi đang phân vân liệu có nên đi đường khác không thì có vẻ con quái vật đã đánh chén xong bữa ăn của mình.

Tôi chỉ thấy nó rẽ sang một hành lang khác và rồi chỉ còn tiếng bước chân bịch bịch xa dần.

Tôi đợi một lát, đến khi tôi chắc chắn nó rời thật xa khỏi đây tôi mới tiến gần đến xác người bảo vệ.

Tôi tìm quanh và chẳng mấy chốc đã tìm được một khẩu súng trường dính máu gần đó, thật không may khẩu súng đã bị gãy nát, có lẽ là do con quái vật kia cắn nát.

Tôi nhìn về cái xác bị đứt làm đôi của người bảo vệ, suýt nữa nôn thốc nôn tháo. Nội tạng của anh ta rơi vãi khắp sàn, tôi còn có thể thấy những khúc ruột đang lòi ra.

Khung cảnh máu me khắp sàn này khiến tôi không tài nào chịu nổi. Tôi vừa cố gắng không nhìn vào cái xác vừa lục lọi túi trang bị của anh ta, chẳng mấy chốc tôi đã tìm được thứ tôi cần, một khẩu súng lục.

Tôi biết mình sẽ sớm phải dùng đến nó, nhưng dù thế nào đi chăng nữa tôi cũng mong mình không phải tự sát thêm lần nữa.

Tháo băng đạn và kiểm tra, tôi xác nhận băng đạn vẫn còn đầy rồi lắp lại. Tôi muốn tìm thêm đạn phòng trường hợp bất trắc, dù tôi biết súng đạn cũng chẳng có tác dụng mấy, nhưng có thêm thì vẫn sẽ khiến tinh thần tôi được an ủi đôi chút.

Tôi nhìn xung quanh nhưng đa số trang bị của người bảo vệ đều đã hỏng, tôi đành phải chấp nhận và rời đi.

Đi qua các hành lang, cuối cùng tôi cũng đến được hành lang nơi có chiếc thang máy tôi đang tìm.

Tôi bước tới định tiến về chiếc thang máy thì chợt khựng người lại. Ở đầu bên kia hành lang chợt một bóng hình bước ra.

Đó là một con quái vật khổng lồ, hắn mang hình dạng của một người đàn ông với phần thân và tứ chi to lớn một cách bất thường, hắn cao khoảng hơn 2m, nhìn thoáng qua hắn trông chẳng khác gì một tên đồ tể trong mấy bộ phim kinh dị với khuôn mặt bị che phủ bởi một tấm mặt nạ sắt, một con dao chặt thịt đang dính máu trên tay cùng chiếc tạp dề đỏ thẫm bị nhuộm bởi máu.

Hắn có một cái bụng phệ cùng cánh tay dài đến tận chân, điểm đặc biệt nhất ở hắn chính là mật độ cơ bắp to bất thường.

Để ước lượng thì một cánh tay của hắn phải to bằng cả cái thân của tôi. Và điều đáng sợ hơn là tôi thấy trên tay của hắn đang cầm lấy đầu của một người đàn ông

Khi hắn nhấc tay lên tôi đã thấy được, cái đầu ấy gắn với phần thân đã đứt đôi một nửa.

Tôi thấy được trong ánh mắt mở trừng trừng của khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu ấy vẫn còn đọng lại nỗi kinh hoàng tột độ trước khi chết.

Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng tôi, hắn đã nhìn thấy tôi, tôi có thể thấy trong mắt hắn mắt hắn sự điên cuồng tột độ.

Tôi lập tức quay đầu bỏ chạy. Trong chốc lát một tiếng uỳnh vang lên sau lưng tôi, khi tôi quay đầu lại, tôi thấy xác của người đàn ông kia đã bắn thẳng vào tường, cơ thể bị va đập mạnh đến mức nát thành thịt vụn, những dòng máu đỏ thẫm bắn tung tóe nhuộm đỏ cả bức tường.

Cùng với đó là tiếng bước chân nặng nề dậm trên mặt đất từ đằng sau.

Tôi dồn hết sức bình sinh để chạy, từng tiếng rầm rầm nặng nề như đang gõ thẳng vào trái tim tôi.

Tôi vừa chạy vừa ngoảnh đầu ra sau, chỉ thấy thân hình quái thai đó đang lao đến với tốc độ không hề chậm chút nào.

Tôi rút súng lục ra, nã liên tiếp ba phát về phía tên đồ tể. Từng viên đạn liên tiếp găm vào thân gã, nhưng gã ta chẳng hề chùn bươc chút nào, dường như những phát đạn này chỉ đủ gãi ngứa cho hắn.

Bất lực, tôi bèn ngừng bắn và tập chung vào chạy, tôi rẽ qua các hành lang, cố gắng cắt đuôi hắn, nhưng tốc độ tên đồ tể không những không giảm mà còn tiếp tục tăng lên. Ngược lại cơ thể tôi dần dần kiệt sức, tốc độ của tôi đang chậm dần.

Lúc này, khi tôi cảm giác bản thân không thể nào tuyệt vọng hơn nữa thì đột nhiên từ phía trước, con dị thể đầu to khi nãy tôi gặp lại xuất hiện.

Hàm răng đầy máu của nó nhe ra, trên đó vẫn dính những mảnh thịt vụn. Tôi hoảng hốt, rút súng lên bắn thẳng 6 viên đạn về phía nó, nhưng vì đang chạy trong tình trạng thở dốc nên tôi không thể ngắm chuẩn được, đa số đạn đều bị lệch khỏi vị trí ngắm.

Dù vậy vẫn có 2 viên ghim trúng con dị thể, một viên vào ngực và một viên vào đầu, nhưng trong sự ngỡ ngàng của tôi, con dị thể vẫn không hề bị ảnh hưởng, viên đạn thậm chí còn không xuyên qua nổi hộp sọ của nó.

Trái tim tôi lúc này giật thót, nhìn hai con quái vật đang dần lao thẳng về phía mình từ hai hướng, tôi đã hạ quyết tâm.

Không chút chần chừ tôi chĩa họng súng thẳng vào thái dương và bóp cò.

ĐOÀNG!!

Tiếng súng vang vọng khắp không gian, ý thức của tôi vụt tắt và lần nữa chìm vào trong bóng tối.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...