Địa Long Trỗi Dậy/Chapter 1: Huyết Chỉ Đỏ Trên Tuyết TrắngChapter 1: Huyết Chỉ Đỏ Trên Tuyết Trắng
20px

Gió quất vào mặt như lưỡi dao mỏng, buốt, lạnh và kiên nhẫn. Triệu Khải Lâm đứng trước cánh cổng đá chạm rồng cổ, nơi không khí mang mùi ngai ngái của nhang trầm, máu khô và tuyết. Anh hít một hơi, bước qua ngưỡng cửa – gót giày lún vào nền tuyết đọng dày chưa ai dọn.

Nhà tổ họ Triệu nằm lọt giữa khu Tứ Hợp Viện cổ kính ở Đông Thành, Bắc Kinh. Bốn năm qua, Khải Lâm không trở lại. Từ ngày bị buộc rời khỏi gia tộc vì "tư tưởng phản truyền thống", anh sống ở Thượng Hải, rồi Boston, rồi Zurich – những thành phố sạch sẽ, vô danh, không có tiếng tụng cổ trong đêm hay ánh mắt soi mói của họ hàng. Nhưng hôm nay, thiệp đen được gửi tận tay, chỉ với hai chữ: “Trở Về”.

Trên sân đá, từng vòng người mặc áo tang trắng bước quanh một quan tài phủ vải đen – lặng lẽ, rập ràng như một vòng luân xa khô cứng. Không ai khóc. Không ai gọi tên Khải Minh – người thừa kế chính thức của họ Triệu. Họ chỉ đi vòng quanh cái chết như thể đang diễn một vở kịch cũ.

Khải Lâm bước qua dãy cột sơn son, không nói gì. Một bà cô họ xa nhận ra anh, khẽ gật đầu nhưng không chào. Một người em họ thì nhìn lướt qua như thể không quen. Anh đi đến cuối hàng, đứng yên dưới cây ngân hạnh đã trút hết lá. Trên tuyết, những dấu chân bị xóa dần bởi gió – giống như ký ức trong nhà này: chỉ ai còn quyền lực mới được nhớ đến.

Một giọng trầm vang lên phía trước:

— Triệu Khải Lâm, đứng gần hơn.

Anh ngước mắt. Người gọi là Triệu Tông Hải – bác cả, hiện là người tạm thời đứng đầu họ Triệu sau cái chết của Khải Minh. Mắt ông sâu hoắm, mái tóc bạc được vuốt ngược ra sau, ngón tay đeo một chiếc nhẫn ngọc màu xanh lục thẫm – biểu tượng người giữ "chìa khóa long huyệt" của dòng họ.

Khải Lâm không nói, bước chậm lên ba bậc tam cấp, rồi dừng lại trước quan tài. Cảm giác là lạ dâng lên trong lồng ngực – không phải vì mất mát, mà vì… không tin.

Anh cúi đầu.

Người đứng bên cạnh khẽ nhích ra, tạo khoảng trống vừa đủ để anh nhìn thấy chi tiết lần đầu tiên: bốn sợi chỉ đỏ căng từ bốn góc quan tài, buộc chặt vào trụ đồng dưới nền gạch. Giữa vải đen phủ kín, một ấn triện bằng sáp màu son niêm ngay trên nắp quan tài – kiểu phong ấn Khải Lâm từng thấy trong sách cổ về nghi lễ thời nhà Minh: "Phong Huyết Chỉ Long" – chỉ dùng khi người chết liên quan đến huyết mạch long mạch quốc thổ.

Tuyết rơi dày hơn. Một bông rơi trúng vào dấu sáp, tan ra như máu thấm giấy. Anh lặng lẽ nhìn bác cả.

— Vì sao lại phong ấn kiểu này?

Triệu Tông Hải không trả lời ngay. Ông nhìn quanh. Không ai dừng bước chân. Vòng luân vẫn xoay đều, tiếng sột soạt trên tuyết nghe như lưỡi dao cắt lên đá lạnh.

— Vì Khải Minh đã đi vào nơi mà người thường không thể quay lại, ông nói, giọng trầm đục. — Và máu của nó… chưa chịu dừng lại.

Khải Lâm cau mày:

— Ý bác là sao?

Tông Hải không trả lời nữa. Ông giơ tay ra hiệu, và vòng người quanh quan tài dừng lại như đồng hồ gãy kim.

Một người đàn ông to béo bước đến, kéo chiếc khăn trắng đang phủ mặt quan tài lên một chút. Chỉ một chút – đủ để Khải Lâm thấy một vệt máu đỏ sẫm đang rỉ từ khóe môi xác chết xuống cổ áo trắng, loang vào chỉ đỏ bên mép.

— Họ Triệu chưa có chủ mới, Tông Hải nói nhỏ, mắt nhìn thẳng vào mắt anh. — Cho đến lúc đó… máu của Khải Minh sẽ còn chảy.

Tiếng gió rít lên từ mái ngói cũ. Khải Lâm bất giác siết chặt tay trong túi áo khoác.

Phía cuối sân, một bóng áo đỏ vừa bước qua khỏi cổng đá – người phụ nữ ấy dừng lại dưới cây ngân hạnh trụi lá, tay cầm một phong thư nhỏ có dấu sáp đỏ.

Cô ta không nói. Nhưng mắt thì đang nhìn anh – thẳng, rõ, không chớp.

Gió lùa mạnh qua khoảng sân trống, cuốn theo những mảnh giấy tiền bạc cháy dở bay lên rồi rơi xoay xoay trên nền tuyết. Người phụ nữ áo đỏ đã biến mất khi Khải Lâm quay đầu nhìn lại, như thể chưa từng xuất hiện. Nhưng phong thư có dấu sáp đỏ thì vẫn nằm trong tay anh – lạnh, cứng, và… nặng hơn bình thường, như có gì đó bên trong đang hút hết nhiệt khỏi ngón tay.

— Mở đi, một giọng khàn khàn vang lên bên tai.

Là bác cả. Ông ta không nhìn anh, chỉ đứng cạnh quan tài với hai tay đặt sau lưng.

— Không phải bây giờ, Khải Lâm đáp khẽ, nhét phong thư vào túi trong áo khoác. — Cháu còn chưa chào anh con.

Tông Hải khẽ gật đầu, quay người lại. Gã đàn ông béo lúc nãy – có lẽ là người phụ trách nghi thức – lật nắp quan tài lên một phần. Chỉ một phần. Tiếng bản lề kim loại rít lên như tiếng rắn trườn trên đá.

Mặt Khải Minh hiện ra. Mắt đã nhắm, da mặt sạm đen, căng cứng. Nhưng lạ là… không có dấu hiệu phân hủy. Dưới cổ áo tang trắng của anh, Khải Lâm thấy một đường chỉ đỏ được khâu chéo qua ngực – không phải vết khâu tử thi, mà là một phong ấn huyết chỉ – kiểu phong ấn dùng cho người từng tiếp cận với “long huyệt sống”.

— Ai làm cái này? – Khải Lâm hỏi, giọng nhỏ nhưng sắc như dao. — Phong huyết chỉ… là cấm thuật.

Tông Hải khẽ nghiêng đầu:

— Nó không chết như người thường.

— Ý bác là sao?

Bác cả đưa tay chạm nhẹ vào mép áo quan. Khi ông nhấn một điểm, một tiếng tách vang lên – lớp chỉ đỏ căng ra, rồi co lại như dây thun bị cắt. Khải Lâm nhìn thấy rõ hơn ngực của anh trai: trên da thịt, từng đường rạch nhỏ hình tam giác chạy chéo nhau – bài trận phong mạch.

— Chúng ta không thể để nó tự do, Tông Hải nói, mắt vẫn không rời thi thể. — Cho đến khi chọn được chủ nhân mới cho mạch huyết, máu của người giữ trước đó sẽ tiếp tục tìm đường chảy ra. Giống như một con rắn bị chặt đầu… thân vẫn còn giãy.

Khải Lâm siết tay thành nắm đấm. Anh vươn tay chạm vào ván quan tài, định kéo nắp lại.

Nhưng ngón tay vừa chạm, một cảm giác nóng ẩm truyền lên.

Anh rút tay ra ngay lập tức, ngửa bàn tay lên – một giọt máu dính trên đầu ngón giữa.

— Máu thật? – anh hỏi, lần đầu giọng có chút dao động.

Không ai trả lời. Những người đứng gần đó đều tránh ánh mắt anh. Chỉ có một đứa trẻ – bé gái khoảng mười tuổi, mặc tang phục – đang ngồi ở bậc thềm xa xa, nhìn chằm chằm vào vết máu trên tay anh rồi… mỉm cười.

— Cái chết của Khải Minh không giống như báo cáo, đúng không? – Khải Lâm hỏi, mắt chuyển về phía bác cả.

— Đúng, Tông Hải đáp nhanh. — Nhưng đó không còn là chuyện của người đã rời khỏi gia tộc.

— Bác sai rồi. Nó chưa từng không là chuyện của tôi.

Một khoảnh khắc im lặng. Gió lại nổi lên. Lá ngân hạnh mục rơi lạo xạo từ mái hiên cổ. Bác cả chậm rãi đóng nắp quan tài lại, từng chút một như đóng sổ một vụ án không lời phán quyết.

— Vậy, cháu sẽ quay lại sao? – ông hỏi, không giấu ẩn ý.

Khải Lâm không trả lời. Anh rút khăn tay, lau sạch vết máu trên ngón, rồi quay người bước về phía cột trụ đá giữa sân. Dưới chân anh, tuyết thấm máu tạo thành một vệt đỏ nhạt, tan dần theo mỗi bước.

Trên mái nhà, con chim quạ kêu một tiếng rồi bay mất.

Phía sau lưng, quan tài khép kín. Nhưng tiếng lách cách bên trong như có móng tay cào nhẹ lên mặt gỗ… vẫn vang lên đủ để ai đó nghe thấy nếu đủ yên lặng.

Cây ngân hạnh đứng lặng như một tượng đá vàng úa giữa sân, cành khẳng khiu vươn lên trời xám. Tuyết bám vào rễ cây, loang thành một vòng tròn trắng toát dưới chân người phụ nữ mặc áo đỏ – như thể chính cô là tâm điểm của mọi chuyển động vô hình đang siết chặt không gian quanh đây.

Khải Lâm không vội bước tới. Mắt anh đảo qua sân – không ai trong đám tang để ý tới cô. Hoặc… cố tình không nhìn thấy.

Cô ta đứng im, đôi mắt đen sâu, không chớp. Áo dài đỏ sẫm chạm đất, phần cổ thêu họa tiết hình vảy rồng bằng chỉ đen rất nhỏ, gần như không thấy nếu không đứng sát. Một bàn tay thon dài đưa ra phía trước, cầm một phong thư dày, nắp bọc sáp đỏ, đóng bằng dấu triện hình tròn có khắc chữ 龙 (Long).

Không một lời.

Không một động tác dư thừa.

Khải Lâm bước chậm tới, cảm nhận rõ sự thay đổi trong không khí – lạnh hơn, đặc hơn, như thể nhiệt độ quanh người phụ nữ ấy thấp hơn phần còn lại của sân vài độ. Anh đưa tay ra, chạm vào phong thư – mảnh giấy cứng lạnh như kim loại. Cô không buông tay ngay, giữ lại thêm một nhịp, mắt nhìn anh không rời.

— Cô là ai? – anh hỏi, giọng nhỏ, gần như thì thầm.

— Chỉ là người đưa thư, cô đáp. Giọng rất khẽ, rất êm, nhưng như có hai âm vọng lồng vào nhau – một cao, một trầm.

— Ai gửi?

Cô nghiêng đầu:

— Kẻ không muốn bị gọi tên. Nhưng hắn biết rõ huyết thống của anh… đang trở thành vấn đề.

Khải Lâm siết phong thư trong tay. Câu nói ấy không phải câu dọa đơn thuần. Trong gia tộc họ Triệu, “huyết thống trở thành vấn đề” nghĩa là một ai đó không còn được xem là máu mủ thật sự.

— Và nếu tôi không mở?

— Huyết sẽ đổ.

Còn anh… sẽ không có ai đứng tế mộ đâu, cô nói, môi mím thành nụ cười nhẹ – không có niềm vui nào trong đó.

Khải Lâm bước thêm một bước, sát hơn. Cô không lùi lại, nhưng mùi gì đó thoảng qua mũi anh – không phải nước hoa. Là mùi đất lạnh trộn với khói nhang cháy dở, thứ mùi của những ngôi mộ chưa bao giờ được cúng đúng ngày.

Anh chưa kịp hỏi tiếp thì… một cơn gió lớn quét qua sân – mạnh đến mức tàn nhang gần bàn cúng bị thổi bật lên, giấy tiền rào rào bay loạn. Anh che mắt một giây.

Chỉ một giây.

Khi bỏ tay xuống, người phụ nữ áo đỏ đã biến mất.

Không một dấu chân trên tuyết.

Không một tiếng cửa mở.

Chỉ còn lại phong thư nặng trịch trong tay, như chứa thứ gì đó lâu đời hơn bất kỳ lời nói nào.

Khải Lâm trở lại trong nhà, đi thẳng vào phòng thờ nhỏ phía Đông, nơi chỉ có vài cây nến đỏ đang cháy lặng lẽ trên bàn thờ tổ. Anh ngồi xuống, mở phong thư.

Sáp đỏ vỡ ra thành từng mảnh nhỏ như mảnh vảy khô.

Bên trong chỉ có một tờ giấy – viết tay bằng bút lông, mực đen thẫm, nét viết nghiêng lệch nhưng sắc sảo như dao:

“Hội nghị Địa Long sẽ mở cửa sau 60 ngày.”

“Người thừa kế chính thống đã chết.”

“Nếu ngươi từ chối bước vào, ngươi sẽ bị chôn cùng bí mật.”

“Không ai sống sót khi long mạch không chọn được chủ.”

Cuối thư có đóng dấu một biểu tượng lạ: hai con rồng cuộn quanh nhau, cắn đuôi nhau thành hình tròn, chính giữa là dấu móng vuốt rạch sâu vào giấy – thật sự rạch, không phải mực vẽ.

Khải Lâm đọc lại bốn lần. Mỗi lần đọc, cảm giác tờ giấy ẩm hơn, lạnh hơn, như hút dần nhiệt từ ngón tay.

Ngoài sân, tiếng chuông đồng tang lễ ngân lên – trầm và dài, như báo hiệu một thứ gì đó không còn có thể che giấu được nữa.

Buổi đêm ở Bắc Kinh hiếm khi yên tĩnh thật sự, nhưng trong khu nhà tổ họ Triệu đêm nay, tiếng động duy nhất là tiếng đũa chạm vào sứ và thìa va vào đáy chén – những thanh âm nhẹ như tiếng thở dài của người chết.

Buổi “tiệc tiễn biệt” được tổ chức đúng nghi thức cổ: mười hai bàn gỗ dài xếp hình chữ U quanh sân trong, mỗi bàn đặt một bát cơm trắng không có thức ăn, chính giữa cắm đôi đũa dựng đứng. Người ngồi quanh không ăn – chỉ ngồi. Trò chuyện lặng lẽ. Mắt không rời nhau, nhưng giọng thì như gió lướt mặt nước: không để lại gì ngoài gợn.

Khải Lâm ngồi ở bàn phía Đông, cạnh một người chú họ mà anh không nhớ rõ tên. Trước mặt anh là bát cơm, còn ấm. Phía trên là chén trà hoa cúc đã nguội lạnh, hương gần như biến mất.

Anh không ăn. Cũng chẳng giả vờ ăn. Mắt anh quét qua những khuôn mặt quen có, lạ có – ai cũng mặc tang phục, đầu quấn khăn trắng, nhưng chỉ một số người đeo miếng ngọc nhỏ hình rồng cắn đuôi, biểu tượng của quyền kế thừa thật sự. Số còn lại… chỉ là huyết thống phụ, thân xác thay thế, hoặc công cụ chính trị sống.

Tiếng đũa ai đó rơi xuống vang lên rõ bất thường – một âm thanh làm tất cả đều ngừng thở nửa giây, rồi lại tiếp tục trò chuyện như chưa hề xảy ra.

Bên dưới bàn, một cơn lạnh lướt qua mắt cá chân Khải Lâm.

Anh thoáng rùng mình.

Ngay lúc đó – từ dưới gầm bàn dài trước mặt anh, giữa hai chân bàn, một bàn tay thò ra.

Không run rẩy. Không ngập ngừng.

Mà là một bàn tay thon dài, da tái nhợt, máu khô đen bám khắp móng và kẽ ngón. Nó lặng lẽ thò ra, nằm im giữa nền đá như thể chờ ai đó… nhận lấy.

Khải Lâm không chớp mắt.

Người đối diện – một bà cô họ đang rót trà – không có vẻ gì nhìn thấy.

Anh cúi người chậm rãi, vờ như nhặt khăn.

Tay anh luồn xuống – nhanh, gọn – lật khăn lên.

Không còn gì.

Không có tay.

Không có người.

Chỉ có một sợi tóc dài, đen, dính máu khô – nằm im trên nền đá, xoắn nhẹ lại như thể từng quấn quanh cổ ai đó.

Anh cúi sát hơn, lấy khăn tay gấp lại nhặt sợi tóc.

Cảm giác… nó vẫn còn ấm.

Đúng lúc ấy, từ phía sau, một giọng đàn ông vang lên sát tai – rất gần:

— Có người đi theo cậu từ khi bước chân vào cổng.

Khải Lâm xoay người – không nhanh, không hốt hoảng – chỉ đơn giản như phản xạ tự nhiên của người từng được đào tạo.

Người đứng phía sau là một người hầu già, tên Thúc Phùng, người gác đèn hương trong nhà tổ từ năm Khải Lâm còn bé. Mắt ông đục như thủy tinh mờ, tay phải luôn run nhẹ. Nhưng giọng thì vẫn chắc.

— Cậu nghĩ là tôi không biết sao? – ông nói, chỉ tay vào chén trà Khải Lâm. — Có dấu móng tay trong đó. Ai đó chạm vào nó trước khi cậu đến bàn.

Khải Lâm đưa mắt nhìn vào chén. Mặt nước trà phẳng lặng, không sủi bọt.

Nhưng đúng là… có một vệt xước rất nhỏ trên thành chén – cong cong như dấu móng tay vuốt lên từ dưới đáy.

— Tôi chỉ nói một điều, Thúc Phùng tiếp, cúi sát hơn. — Kẻ theo dõi cậu không đến để giết… mà để đợi. Chúng nó chỉ hành động khi máu trong người cậu đổi hướng.

— Đổi hướng?

— Khi long mạch gọi đúng tên.

Ông đứng thẳng dậy, rút từ trong áo một chuỗi tràng hạt bằng đồng đen, đặt lặng lẽ xuống bàn cạnh chén trà.

— Khi cần, hãy cắn lưỡi rồi niệm tên mình ba lần. Không được nói tên người khác. Không được nói dối. Không được sợ.

Nói xong, ông quay lưng đi, biến mất vào bóng tối phía sau nhà bếp.

Khải Lâm ngồi yên. Cầm chuỗi tràng hạt lên – nó nặng hơn vẻ ngoài, và có mùi sắt cũ, giống như máu rỉ trong sắt mục.

Dưới chân bàn, nơi sợi tóc từng nằm, có một giọt nước đang nhỏ đều từng nhịp – nhưng không ai biết từ đâu rỉ xuống.

Trống tang đánh ba tiếng ngắn, hai tiếng dài – âm điệu cổ xưa để bắt đầu nghi lễ máu của gia tộc Triệu. Cả sân trong im bặt. Những cây nến dọc hành lang được thổi tắt đồng loạt, chỉ còn ánh sáng xanh nhạt từ đèn thạch tín đặt quanh bàn thờ tổ.

Khải Lâm đứng giữa hàng, vai anh thẳng, mắt nhìn về phía trước – một chiếc bàn gỗ tròn thấp, trên đó đặt một chén rượu đồng khắc hình long văn, có nắp bằng ngọc, bên cạnh là một lưỡi dao nhỏ bằng đá thiên thanh đã ngả màu tím đen theo thời gian.

— Mỗi người dâng một giọt máu, để long mạch nhận diện, Tông Hải cất lời, giọng ông vang như trống đồng gõ dưới nước. — Ai phản ứng, người đó được quyền bước vào Hội nghị. Ai bị từ chối… sẽ bị rút tên khỏi cây phả hệ.

Bầu không khí trong sân đặc quánh, như sắp mưa – dù tuyết vẫn rơi đều. Khải Lâm liếc lên, thấy những bông tuyết gần như đông cứng giữa không trung – chậm hơn bình thường, như thể thời gian cũng phải dè chừng khoảnh khắc này.

Người đầu tiên bước lên là một cô họ, cắt tay, để một giọt máu rơi vào rượu. Chén rượu bốc lên khói trắng mờ nhẹ – như sương sớm lướt qua mặt nước.

Người thứ hai. Thứ ba. Thứ tư.

Khói vẫn trắng. Mờ. Im lặng.

Đến lượt Khải Lâm.

Tông Hải đưa dao. Khải Lâm không cầm, mà tự rút con dao gấp nhỏ từ túi áo – loại dao gọt giấy bằng bạc anh thường dùng.

Anh không hỏi. Không nói gì. Chỉ rạch một đường nhỏ ngay ngón tay cái, máu rịn ra – đỏ tươi, không đặc, không loãng.

Một giọt.

Rơi xuống.

Chạm vào rượu.

BÙNG.

Không ai kịp phản ứng. Trong một nhịp tim đập, khói từ chén rượu chuyển thành màu đen đặc, cuồn cuộn bốc lên như tro rừng cháy.

Người đứng gần nhất lùi lại theo phản xạ.

Tiếng xèo xèo nhỏ phát ra – như tiếng da cháy dưới than. Nhưng không ai chạm vào. Không ai làm gì.

Chén rượu rung nhẹ.

Từ trong khói đen, một âm thanh rất nhỏ – rất giống tiếng ai đó thì thầm bằng thứ tiếng xưa cũ mà không còn ai dạy nữa – văng vẳng như vọng từ đáy giếng cạn:

"Máu thật... chưa bao giờ ngủ..."

Tông Hải bước tới. Tay ông khựng lại giữa không trung, như đang định gạt chén đi – nhưng rồi rút lại.

— Đây là… phản ứng chưa từng có, ông nói, chậm rãi. — Từ thời Triệu Văn Tổ đến giờ… chén rượu chưa từng chuyển màu như vậy.

— Vậy là tốt hay xấu? – ai đó trong đám đông hỏi, giọng run.

Không ai trả lời.

Khải Lâm đứng yên, mắt vẫn dán vào chén rượu.

Khói đen tan dần – rất chậm. Khi nó rút hết vào không khí, rìa chén đã loang màu tím xám, giống như có thứ gì đó bị ăn mòn từ bên trong.

Cuối cùng, Tông Hải cất lời:

— Long mạch… đã nhận máu.

Một trưởng lão khác thì thầm:

— Nhưng có thật nó nhận người không?

Không ai cười. Không ai bàn tiếp.

Tiếng trống tang nổi lên lần nữa, dài, thấp, nghe như tiếng tim đập trong lồng ngực người đã chết.

Khải Lâm quay đi. Không một lời.

Nhưng trong túi áo, lá thư niêm phong bằng sáp đỏ lại nóng lên rất nhẹ – như đang thở.

Mục Lục

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...