20px

15

Dòng chữ trên màn hình điện thoại vẫn còn sáng.

Tôi quay đầu nhìn anh.

Anh đang cúi đầu mở hai cúc áo trên cùng của sơ mi, gương mặt nghiêng dưới ánh đèn xe hiện lên đường nét thanh tú lạnh lùng.

“Lục Chính Châu, sao anh tốt như vậy?”

“Như vậy cũng tính là tốt sao?”

Anh hơi nhíu mày:

“Tôi cho rằng chỉ cần để tâm tới một người thì sẽ làm như vậy.”

Người này bình thường luôn đứng đắn nghiêm túc, trừ lúc ở trên giường.

Đột nhiên nói một câu tình cảm như vậy khiến tim tôi đập loạn.

“Chuyện này bắt đầu từ khi nào?”

“Trước tiệc đính hôn.”

Anh nói:

“Vốn định đợi phẫu thuật thành công mới nói với em.”

Trước tiệc đính hôn.

Cũng có nghĩa là lúc tôi đồng ý gả cho Chu Hành, anh đã liên lạc với chuyên gia bên Đức rồi.

Anh nói nhẹ như mây gió, nhưng tôi biết không hề đơn giản như vậy.

Tôi nhìn gương mặt hơi mệt mỏi của anh.

Nhớ tới bóng dáng anh nửa đêm họp xuyên quốc gia trong thư phòng, tim vừa chua xót vừa căng đầy.

“Lục Chính Châu, có phải tôi chưa từng nói với anh rằng thật ra tôi rất thích anh không?”

Cơ thể anh khựng lại.

Tôi đột nhiên cười:

“Anh biết không, năm chị tôi phát bệnh thì tôi mới được sinh ra.”

“Lúc nhỏ tôi tưởng ai cũng được sinh ra với tình yêu thương của ba mẹ, sau này mới phát hiện không phải.”

Giọng bình thản như đang kể chuyện của người khác:

“Tôi tới thế giới này chỉ vì Giang Du cần máu cuống rốn.”

Môi anh khẽ động:

“Giang Nhan.”

“Tôi không phải đang thương hại bản thân.”

Tôi cắt ngang lời anh:

“Tôi chỉ muốn nói với anh rằng tôi hiểu.”

Anh nhìn tôi.

“Tôi hiểu cảm giác đó. Anh được Chu Hoa Minh đưa về vì Ôn Vinh mất con trai, cần một vật thay thế để giảm đau. Cũng vì nhà họ Chu thiếu một người thừa kế.”

“Tôi được sinh ra là vì Giang Du cần máu cuống rốn.”

“Chúng ta đều chỉ là vật thay thế trong cuộc đời người khác.”

Không khí yên lặng xuống, nặng nề vô cùng.

Thành phố ngoài cửa sổ yên tĩnh sáng đèn.

“Không đúng, em là không thể thay thế của tôi.”

Anh kéo tôi vào lòng.

Tôi ôm ngược lấy anh, không nói thêm gì nữa.

Chúng tôi cứ lặng lẽ ôm nhau như vậy.

Cho tới khi tài xế thay lái gõ nhẹ cửa kính, ra hiệu đã tới nơi.

Lục Chính Châu nắm tay tôi, cả quãng đường đều im lặng.

Về tới căn hộ, tôi ôm anh từ phía sau, mặt áp lên tấm lưng căng cứng của anh.

“Lục Chính Châu, vừa rồi tôi còn thiếu một câu —— anh cũng vậy.”

“Anh không phải người ngoài, là điều không thể thay thế của tôi, là người tôi muốn ở bên mãi mãi.”

Trong phòng yên tĩnh như chết.

Anh không quay đầu, chỉ dùng tay phủ lên tay tôi.

Lực mạnh đến kinh người, như muốn vò tôi vào cơ thể anh.

Đêm đó, chúng tôi không làm gì cả, chỉ ôm chặt lấy nhau.

Giống như người chết đuối ôm lấy khúc gỗ duy nhất.

Trong bóng tối, tôi nghe được nhịp tim vững vàng của anh.

Đó là lần đầu tiên, hai trái tim thật sự gần nhau mà không còn khoảng cách.

16

Tối hôm sau, tôi hẹn Chu Hành.

Bên bờ sông, anh ta châm một điếu thuốc.

Gió sông thổi mái tóc vàng của anh ta rối tung.

“Thật ra tôi biết cũng không nhiều.”

“Năm mười tám tuổi ba tôi được tìm về, đám họ hàng kia nói con nuôi cuối cùng vẫn là người ngoài. Chú út chẳng nói gì, chủ động từ bỏ quyền thừa kế, ra nước ngoài, ngay cả họ cũng đổi.”

Gió sông thổi tới, tôi siết chặt áo khoác.

“Sau đó ba tôi tiếp quản nghiệp vụ nước ngoài, hai năm lỗ tám trăm triệu. Là chú út quay về cứu vãn. Kết quả ba tôi lại chạy tới trước mặt ông nội nói chú út muốn nhân cơ hội đoạt quyền.”

Chu Hành búng đầu thuốc lá xuống sông.

“Con người ba tôi, năng lực không xứng với dã tâm. Công ty giao vào tay ông ấy, sớm muộn cũng xong đời.”

“Nhưng phía dưới còn có mấy vạn người chờ sống, nếu có thể, tôi vẫn hy vọng chú út tiếp quản công ty.”

Tôi nhíu mày:

“Vậy còn anh?”

“Anh không muốn sao?”

“Tôi?”

Anh ta cười khẩy:

“Giang Nhan, chẳng phải em luôn lấy việc hạ thấp tôi làm niềm vui sao, sao lại cảm thấy tôi có thể đảm nhiệm vị trí người thừa kế?”

“Tôi cứ làm một thiếu gia ăn chơi lêu lổng, không tốt à?”

Đèn hậu xe Chu Hành biến mất nơi cuối đê sông.

Gió sông càng lạnh hơn.

Tôi đang định rời đi thì một chiếc áo vest còn mang hơi ấm khoác lên vai tôi.

Quay đầu lại, không biết từ lúc nào Lục Chính Châu đã đứng sau lưng tôi.

“Sao anh tới đây?”

“Thấy lúc em ra ngoài sắc mặt không tốt.”

Anh tự nhiên nắm lấy tay tôi nhét vào túi áo khoác của mình:

“Tay lạnh thế này.”

Nếu đã bị phát hiện, tôi cũng không giấu nữa.

“Lục Chính Châu.”

Tôi tựa vào anh hỏi:

“Anh hận bọn họ sao?”

Anh im lặng thật lâu.

Ngay lúc tôi nghĩ anh sẽ không trả lời, anh lên tiếng:

“Trước đây có hận.”

“Nhưng bây giờ, tôi chỉ muốn dành thời gian cho những thứ đáng giá hơn.”

Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi, những ngón tay trong túi áo đan chặt với tay tôi.

“Ví dụ như cùng em nghĩ xem quán lẩu của chúng ta nên trang trí phong cách gì.”

Tôi nghiêng đầu:

“Ồ, vậy phong cách phế tích công nghiệp cũng được sao?”

“Tùy em.”

Khóe môi anh khẽ cong, nắm tay tôi đi về phía nhà.

“Vậy lỡ lỗ vốn thì sao?”

“Không sao, chẳng lẽ tôi lại không nuôi nổi em?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...