Đóa hoa mọc giữa tro tàn/Chapter 15: Chapter 15:
20px

Riika im bặt. Xung quanh không có ai nói gì. 

Mọi người nhìn chằm chằm vào Reimeika. 

Sau một khoảng lặng khó chịu, Riika mới lên tiếng: 

"Em chắc chứ?" 

"..." 

Nàng  không trả lời, nhưng ánh mắt của nàng đã nói lên mọi thứ. Riika lập tức cho gọi đầu bếp trưởng. Trong lúc một binh sĩ đi cho gọi người đầu bếp, Reimeika lặng lẽ gọi Riika, nàng thì thầm: 

"Lát nữa đừng nhắc đến kali xyanua, cảm ơn. Hãy nói trong cháo có mùi lạ, như kiểu mùi của thức ăn cũ quá hạn ấy." 

"Em định làm gì?" Riika hỏi với giọng ngờ vực. 

"Công chúa không cần lo, tôi có kể hoạch của riêng mình." 

Ông có mặt rất nhanh, và sau khi nghe được bảo cháo sử dụng thức ăn hết hạn, ông ta tỏ vẻ nghi ngờ. Ông lắp bắp: 

"Có lẽ là có sự nhầm lẫn nào đó... thưa công chúa... nguyên liệu vẫn vậy." 

Reimeika suy luận trong yên lặng. Trong đầu nàng bây giờ đã có nghi vấn về hung thủ, nhưng vẫn chưa có gì là chắc chắn cả. Nàng hỏi: 

"Ai là người giám sát toàn bộ quá trình nấu ăn và lúc các hầu nữ vào lấy thức ăn?"  

"... Tôi, đó là nhiệm vụ thường ngày của tôi." - đầu bếp trưởng trả lời, giọng run run. "Nhưng tôi kh..." 

"Có ai không có phận sự ra vào trong quá trình chế biến thức ăn không?" - nàng ngắt lời ông ta. 

"Không có." 

"Sau đó thì sao?" 

"Sau đó... là sao?" 

"Lúc chia cháo ra bát ấy." 

"Cũng không có." 

Reimeika yên lặng. Có hai khả năng: 

Thứ nhất là hung thủ đã vào nhà bếp bằng cách nào đó mà không để ông ấy nhìn thấy. Nhưng nàng không cho điều đó là khả thi, vì đường đi vào căn bếp ấy vốn chỉ có một. 

Căn bếp đó cũng không phải chật hẹp, mọi người xếp hàng tử tế chứ đâu phải chen chúc. 

Khả năng thử hai là bếp trưởng cố gắng che đậy cho hung thủ hoặc căn bản không coi hung thủ là người ngoài. Đến đây, nàng hỏi trực tiếp: 

"Trưởng hầu có vào trong không?" 

"Có... nhưng bà ấy..." 

"Bà ấy vào làm gì?" 

"Tôi... không rõ, nhưng bà ấy đi thẳng vào trong gian bếp ngay khi vừa mới bước vào." 

"Gian bếp có mấy khu vực?" 

"Ba khu. Khi mới bước vào cô sẽ thấy chúng tôi để một cái bàn, trên đó là những bát cháo đã được chia sẵn. Tiếp đó là khu vực nấu ăn, hai khu vực được ngăn cách với nhau bằng một tấm mành che. Đi sâu hơn nữa cô sẽ thấy nơi để nguyên liệu, dụng cụ nấu ăn." 

"Lúc trưởng hầu vào trong gian bếp, trong đó có ai không?" 

"Hình như... là không. Nhưng trưởng hầu có quyền đó mà, ý tôi là bà ấy có thể tự do đi lại ấy." 

"Mọi người đi đâu hết rồi?" 

"Họ sẽ sang quân khu để nấu ăn cho các binh sĩ." 

"Không ai ở lại sao?" 

"Đúng vậy." 

"Như vậy, ai sẽ dọn dẹp mớ hỗn độn các người gây ra?" 

"...Đó không phải mớ hỗn độn... nhưng đó là công việc của bộ phận dọn dẹp, chúng tôi chỉ có việc nấu ăn thôi." 

Reimeika không nói thêm gì nữa. Nhưng trong đầu nàng những mảnh ghép đang dần được ráp lại với nhau. 

Mặc dù nói vậy, nhưng vẫn còn một điểm nghi vấn mà nàng chưa thế giải đáp: Hazumi đã lấy một chất kịch độc như kali xyanua ở đâu? Cho dù bà ta có là trưởng hầu hay thậm chí quản sự như Sakuya nhưng để tiếp cận một chất kịch độc như vậy cũng đâu có dễ dàng gì. 

Nàng im lặng, nhưng người đứng không xa nàng, đệ nhất công chúa của Ichijouin, Ichijouin Riika, đã lên tiếng: 

"Nếu nói như vậy người duy nhất có khả năng gây án là Hazumi..." 

"Có cả bếp trưởng nữa đấy..." 

"Không, tôi không có... Công chúa, người phải tin tôi, có cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám." bếp trưởng phản bác, giọng run rẩy. 

Riika quay sang nhìn Reimeika, trong khi nàng đang nhìn bếp trưởng. Nàng cũng đưa ông ta vào diện tình nghi rồi, nhưng trước mắt chưa thể chắc chắn điều gì. Nàng nói: 

"Bếp trưởng, hoàng gia Ichijouin đang xem xét thông qua dự thảo sửa đổi đối với quyết định về "thỏa thuận nhận tội". Có nghĩa là nếu ông nhận tội thì ông sẽ được giảm án. Ngược lại, nếu ông còn tiếp tục chối cãi, sử dụng thức ăn quá hạn cho hầu nữ sẽ khiến ông vào tù ngồi bóc lịch dài dài đấy. Ông chắc cũng có gia đình rồi nhỉ, hãy suy nghĩ đến họ." 

Lời nói của nàng mang sức nặng kinh hoàng. Bếp trưởng hơi khó hiểu, nhưng khi nghe đến vào tù và liên lụy đến người thân, mặt ông ta biến sắc liên tục. Những người khác thấy nàng nói vậy thì ngơ ngác. Nhưng nàng chẳng quan tâm, nàng vẫn nhìn chằm chằm vào bếp trưởng. Ông ta lắp bắp: 

"Nếu tôi... mà không, tôi không có tội." 

Reimeika tặc lưỡi. Đến đây rồi sao không nhận tội luôn đi, cứ phải lòng vòng. Nàng tiếp lời: 

"Bình thường bếp trưởng có thói quen thử thức ăn không?" 

"Có chứ..." - ông ta hơi khó hiểu vì nàng đang làm căng mà tự nhiên lại chững lại. 

"Bếp trưởng thấy nó có vị gì?" 

Ông ta suy nghĩ một lúc mới trả lời, cố gắng lựa chọn từ ngữ một cách phù hợp: 

"Vị của hành, cà rốt, hải sản..." 

"Vậy sao, tôi không thấy thế. Bếp trưởng có vui lòng thử lại không?" 

Nàng nói, sau đó với tay lấy bát cháo, nhưng không lấy bát bị bỏ độc của mình mà với tay lấy bát cháo của Souka. Reimeika đưa bát cháo đến trước mặt của bếp trưởng. Nàng nhìn thẳng vào ông ta, nói thêm: 

"Nếu bếp trưởng không giám thử thì để công chúa thử nhé?" 

Bếp trưởng tất nhiên không biết nàng đã đánh tráo hai bát cháo với nhau, nhưng ông ta biết nếu để Riika trúng một chất kịch độc thì ông ta sẽ không thể cứu vãn. Ông ta trả lời: 

"Nhưng, không phải trong cháo có...có..." 

"Có chất độc." - nàng nói nốt vế sau. 

"Đúng vậy, kali xya..." - bếp trưởng giật mình, hoảng hốt, ông ta lấy tay che miệng, nhưng mọi thứ đã không còn cứu vãn. 

Căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng. Về phía Reimeika, dù không biểu lộ ra mặt nhưng nàng ta có lẽ rất dễ chịu sau khi tóm được con chuột chũi. 

Không thể phủ nhận sự lợi hại của mánh "Kiến thức của kẻ có tội." 

Riika lập tức ra lệnh cho hai binh sĩ đi theo nàng bắt bếp trưởng lại. Ông ta nghe vậy liền quỳ sụp xuống, lắp bắp: 

"Công chua tha tội... tôi... tôi chỉ nghe theo... người khác sắp đặt, tôi..." 

"Đó có phải Hazumi không?" Riika hỏi, giọng nói của cô không còn vẻ mềm mại và dễ nghe như thường ngày mà thay vào đó là sự tức giận bị kìm nén. 

"Đúng... đúng, chính là bà ta. Công chúa, xin cô tha cho tôi, tôi sẽ nói hết..." 

"Còn gì để nói sao?" Reimeika chen ngang. 

"Có... có thể mà, chỉ cần đó là điều tôi biết..." 

"Vậy ông biết những gì?" Riika hỏi. 

Bếp trưởng ngước mắt lên nhìn Riika, rồi lại quay sang nhìn Reimeika. Ông ta run rẩy hỏi: 

"Nếu tôi nói ra... thì có thể được coi là "thoả thuận nhận tội" không?" 

Nàng ngước nhìn ông ta, chau mày. Cái đó nàng chỉ bịa đại ra mà ông ta tin thật. Thực ra không hẳn là bịa, đó từng là một dự thảo được Daryu xem xét nhưng sau đó bác bỏ. Nhưng dù sao tận dụng điểm này để lợi dụng ông ta cũng được. 

Hazumi là một người xảo quyệt, muốn vạch trần bà ta ắt nàng cần bằng chứng. 

Nàng rời khỏi vị trí, đến gần ông ta và cúi xuống, nói nhỏ chỉ đủ để hai người nghe thấy." 

"Biết đâu đấy. Trả lời tôi, kali xyanua được đựng trong cái gì? Nói bé thôi, có gì tôi sẽ giúp ông bóp méo sự thật.

"Trong một cái túi nhỏ, giống hệt loại để chia đường ấy." 

"Nó đâu rồi, cái túi ấy." 

"Tôi... không biết." 

"Vậy có túi đường nào khác đựng đường giống vậy không?" 

"Trong gian bếp có một cái hộp bằng sứ đựng rất nhiều gói đường nhỏ như vậy." 

"Vậy à." 

"Này, còn tội của tôi, thì sao?" 

Nàng không trả lời điều ông ta hỏi, mà nhàn nhạt lên tiếng, hướng ánh mắt về một góc khuất: 

"Bà cũng không cần trốn nữa, trưởng hầu." 

Bầu không khí lại một lần nữa trở nên ngột ngạt và khó chịu. Không ai lên tiếng. 

Sau đó, tiếng bước chân của ai đó vang lên, ngày càng gần và rõ ràng. Là Hazumi. Bà ta chắc chắn là rất sốc, nhưng gương mặt vẫn làm ra vẻ điềm tĩnh. Bà mở lời: 

"Công chúa..." 

"Bà là người làm ra cái trò này sao?" Riika không đợi bà ta nói hết câu mà trực tiếp chen ngang. 

"Tôi không có, mọi chuyện là do tên đầu bếp này làm." 

Bếp trưởng nhìn Hazumi với vẻ không thể tin nổi. Ông ta toan lên tiếng như Riika đã cướp lời ông ta: 

"Bà chắc không?" 

"Chắc chắn, tôi thừa nhận bản thân không ưa gì Reimeika nhưng cũng không để mức hạ thủ như vậy." 

"Vậy chắc bếp trưởng đây có thù oán gì với tôi sao?" Reimeika vặn lại. 

"Chuyện đó tôi không biết." 

"Đúng vậy, sao bà biết được vì căn bản chúng tôi vốn chẳng thù chẳng oán gì nhau cả." 

Hazumi lườm nàng. Sau đó bà ta phản bác: 

"Nếu cô cứ khăng khăng ta là hung thủ thì giải thích đi. Làm sao ta có thể chắc chắn người ăn bát cháo bỏ độc là cô và ta lấy đâu ra kali xyanua." 

Nàng cũng không chịu thua. Nhưng hiện tại nàng mới chỉ có câu trả lời cho một trong hai vấn đề. Cái còn lại nằm ngoài hiểu biết của nàng. Nàng nói: 

"Về việc bà làm sao bỏ độc vào bát cháo của tôi, rất đơn giản. Bà biết quan hệ của tôi và trưởng khu tốt nên khả năng cao cô ấy sẽ lấy đồ ăn cho tôi. Nhưng trưởng khu đang bận nói chuyện với công chúa và mới được những người khác giúp đỡ, ý tôi là cô ấy cảm kích và tôn trọng những người kia, nên ắt sẽ đến lấy thức ăn muộn." 

Nàng dừng  lại lấy hơi, sau đó tiếp lời: 

"Như vậy, bà chỉ cần để thiếu một bát cháo trên bàn. Khi trưởng khu đến lấy, vì cô ấy muốn lấy cho cả tôi nên sẽ hỏi hai bát. Lúc đó bếp trưởng chỉ cần mang thêm một bát cháo bỏ độc nữa ra, đầy hơn bát của Souka đang cầm. Cô ấy biết cả ngày nay tôi chưa ăn gì nên nghiễm nhiên sẽ đưa tôi bát cháo đầy hơn." 

"Nghe thì hợp lí đấy, nhưng nếu cô tự xuống lấy đồ ăn thì sao?" 

"Thì người bị bỏ độc sẽ là trưởng khu. Bà trướng mắt cả hai chúng tôi, nên cũng không quan trọng ai mới là người bị đầu độc." 

Souka nghe vậy, nhìn trưởng hầu với ánh mắt ghét bỏ và ghê tởm. Trưởng hầu mặt tái đi nhiều nhưng vẫn cố phản bác: 

"Nếu cô không ăn thì sao?" 

"Đơn giản thôi, trưởng khu biết hôm nay tôi chưa ăn gì nên sẽ xin thêm một bát cho tôi. Hoặc không thì bà sẽ nhờ ai đó đem bát cháo này lên phòng cho tôi." 

"Đó... chỉ là suy đoán của cô... có bằng chứng gì không?" 

Reimeika yên lặng. Không ngờ vẫn phải đi đến nước này. Nàng vốn không thích sử dụng một trò hai lần nhưng ai bảo "Kiến thức của kẻ có tội" quá lợi hại. Đành dùng lại. 

Hazumi thấy nàng không nói gì thì nhếch mép cười, bảo: 

"Không có bằng chứng thì đừng đoán bừa." 

Nàng không đáp lời bà ta, nhưng thay vào đó nàng lấy hai tờ giấy ăn rồi quay sang Souka, nói với cô: 

"Theo tôi." 

Souka không hiểu lắm, nhưng vẫn đứng dậy đi theo Reimeika. Cả hai đi về hướng nhà bếp, cũng là hướng nơi có phòng làm việc của Hazumi. 

Nàng dẫn Souka vào căn bếp, nói: 

"Tìm cho tôi cái lọ hay hộp bằng sứ gì đó có đựng mấy gói đường nhỏ nhỏ." 

Cả hai cùng tìm kiếm, đi qua đi lại một hồi. Reimeika cũng đến bên thùng rác với mong muốn tìm lại được bằng chứng thật sự, nhưng đúng với suy đoán của nàng, thứ đó chẳng ở đây. 

Lúc sau, Souka nói với nàng: 

"Chị thấy rồi này." 

Nàng nhìn Souka, sau đưa tay ra lấy cái lọ sứ cô ấy đang cầm trên tay và mở ra. Quả thực bên trong có rất nhiều gói đường nhỏ. Nàng lấy đại hai gói, sau đó bóc một gói ra, dốc toàn bộ vào miệng. 

Tiếp đó, nàng dùng hai tờ giấy lấy được khi nãy bọc vào gói đường rỗng ruột rồi ra hiệu cho Souka trở ra ngoài. 

Bước chân của nàng khi đi ra có phần gấp gáp hơn khi nãy. Nàng tiến một mạch đến trước mặt Hazumi, đưa một phần của gói đường bị xé đang bị bọc trong khăn giấy ra, nói: 

"Chúng tôi tìm thấy cái này trong phòng của bà." 

Hazumi nghe vậy mặt trắng bệch, hốt hoảng, bà ta lắp bắp: 

"Cô nói dối." 

"Sao tôi phải nói dối?" 

"Sao cô biết được độc được đựng trong cái gì?" 

"Bếp trưởng nói với tôi. Trưởng khu đã theo tôi từ nãy đến giờ, nếu bà không tin có thể hỏi cô ấy." 

Souka nghe Reimeika nhắc đến mình thì cho dù không hiểu vẫn gật đầu lịa lịa. Reimeika tiếp lời: 

"Bằng chứng có đây rồi, bà còn muốn cãi nữa không?" 

"Không thể, các cô... các cô... chắc chắn liên minh với nhau hãm hại tôi." 

"Vậy bà nghĩ tôi lấy cái này đâu ra? À, bếp trưởng, có lẽ ông ấy muốn tố cáo bà hay hoàn lương chăng? Dù gì thì chỉ có ông ấy, người đã làm việc cùng bà ta, mới biết bà giấu cái này ở đâu."  

Hazumi như suy sụp. Bà ta đã hoàn toàn mất bình tĩnh. Bà lao về phía bếp trường, quát lớn: 

"Mày đã làm gì? Rõ ràng tao đã vứt nó xuống bồn rửa bát rồi kia mà!" 

"Chà, là vậy sao?" 

Hazumi im bặt, động tác túm lấy cổ áo bếp trưởng cũng khựng lại. Bà ta quay sang nhìn Reimeika với vẻ không thể tin nổi. Bà ta ngã quỵ xuống đất. 

Còn về "nữ thám tử" vừa phá án, nàng ung dung và điềm tĩnh như bình thường, nàng nói thêm: 

"Về vấn đề bà đã lấy chất độc ở đâu thì e rằng phải điều tra thêm. Nhưng chi bằng bà tự khai ra và nhận ân xá?" 

Chưa để Hazumi trả lời thì một giọng khác đã cắt ngang, là Riika: 

"Không cần đâu. Reiji mới kể với ta Hazumi trước đây là người của gia tộc Yoiyami (宵闇), một gia tộc nổi tiếng nghiên cứu độc dược. Sau này, gia tộc đó đã đầu độc gia chủ của một gia tộc khác, đồng thời chống lại hoàng tộc nên đã lụi bại. Có lẽ kali xyanua cũng đến từ đây." 

"Tuy vậy, vẫn không thể một mực khẳng định kali xyanua đến từ đó." Reimeika phản bác rồi lại tiếp lời "Để chắc chắn hơi thì công chúa vẫn nên cho người tìm hiểu thêm. Với quyền lực của hoàng gia thì chuyện này không thành vấn đề đâu, nhỉ?" 

"Vậy theo em, ta phải làm sao?" 

"Trước hết nên tìm kiếm xem trưởng hầu còn giữ kali xyanua không đã, sau đó mới đến nguồn của thứ đó. Nếu may mắn, biết đâu công chúa sẽ phá được một đường dây lớn đấy." 

"Vậy... được rồi. Ta sẽ nhờ Reiji." 

Reimeika chau mày. Riika đồng ý dễ hơn nàng nghĩ. Hơn nữa, nàng có đang thể hiện quá nhiều không. 

Ngay từ đầu, nàng vốn không có ý định thu hút quá nhiều sự chú ý. Nhưng xem ra mọi thứ đi hơi xa so với những gì nàng tính. 

Riika ra lệnh cho hai binh sĩ của cô áp giải trưởng hầu và bếp trưởng đi, bản thân cô cũng rời đi. Cô lướt qua Reimeika và nói nhỏ: 

"Em thông minh thật đấy." 

Nàng hơi khó hiểu. Rốt cuộc ý của Riika là gì và liệu thân phận thực sự của nàng có bị nghi ngờ không? 

Nàng không biết nữa. 

(Hết chương 15) 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...