Hoàn thành hết việc mà trời còn sáng chưng, Reimeika thấy hơi trống trải.
Đúng hơn bây giờ nàng muốn dành thời gian đi khám phá những bí ẩn tối qua. Trèo leo sang cung công chúa giờ này không biết có ổn không nhỉ.
Với nàng thì chuyện đó khả thi nhưng có hai vấn đề:
Một là nàng buồn ngủ. Nhưng mặt khác, nàng rất khó chịu khi không giải mã được những khúc mắc ấy.
Rốt cuộc... là sao chứ?
Vấn đề thứ hai là nàng chưa nhận được liên lạc từ phía Daryu. Đừng nói họ định bỏ nàng ở đây chứ.
Trước mắt nàng cần một khoản tiền để tiêu vặt. Nàng muốn đồ ngọt, nhưng ở nơi này thì lấy đâu ra.
Chưa kể, nàng cũng cần... một ít thuốc an thần và mấy dụng cụ để cạy khoá, leo trèo ở khoảng cách cao hơn hay thậm chí cần dao găm và độc dược.
Nàng sẽ dễ chịu hơn nếu xung quanh có mấy thứ đó.
Cuối cùng, nàng vẫn quyết định mò sang cung công chúa.
Nàng muốn biết Riika đang làm gì, tiện thể tìm hiểu thêm về mật thất ngầm nếu có cơ hội.
Giờ là buổi sáng, đúng hơn là sắp đến trưa, nàng cần cẩn thận và tỉ mỉ hơn tối qua. Nghĩ là làm, Reimeika men theo con đường y như hôm qua để tiến tới cung công chúa.
Cẩn thận đi được một lúc, nàng đến được bức tường ngăn cách cung công chúa với khu dành cho người hầu.
Nhưng khác với hôm qua, cánh cổng không bị đóng mà đang mở ra. Người ra kẻ vào lộn xộn và tấp nập.
Reimeika nghĩ đến việc lẻn vào cung theo cửa chính luôn vì cũng có một số người hầu nữ ra vào nơi này.
Có bị lính gác kiểm tra cũng chỉ cần viện tạm một lí do nào đó. Nhưng điều nàng thực sự lo sợ là việc họ sẽ nhớ mặt nàng. Và nhận ra nàng là hầu nữ bộ phận nào nữa.
Điều đó không tốt cho những lần hành động sau này nên thôi cứ như hôm qua vậy.
Lợi dụng lúc hai lính gác đang bận bịu với công việc của mình, nàng nhanh chóng chạy ra sau cái cây gần tường thành.
Reimeika cảm nhận được sự nhộn nhịp ở bên trong. Không biết có những ai đang đứng cách nàng một bức tường nữa.
Dù gì đứng đây mãi cũng không có câu trả lời, nàng thành thạo leo lên cái cây và núp mình sau những tán lá.
Tận dụng độ cao của cái cây, nàng có thể quan sát được phía bên kia tường thành. Có rất nhiều người hầu, thị nữ, binh sĩ và thậm chí những khách mời nào đó.
Bất ngờ, Reimeika nhìn thấy một ai đó khá quen thuộc. Là Sakuya.
Bà ấy là quản sự, ở đây cũng không có gì là. Có điều bà đang tiến về phía này. Phía bức tường thành.
Như vậy thì thực sự khó cho nàng. Nàng yên lặng một hồi, quyết định quan sát tiếp.
Ngẫm lại mới thấy có khi Sakuya không định tiến đến đây. Vì chỗ này là đường cụt mà.
Và nàng đã đúng.
Nhưng Sakuya lại tiến về phía cánh cổng. Sau đó, bà dễ dàng được cho ra ngoài.
Bình thường, nàng sẽ không để tâm lắm vì cho rằng đó là công việc. Nhưng lần này, nàng đã thấy Sakuya tiến về phía khu hầu nữ.
Nàng hơi bất ngờ, nhưng giờ chính là cơ hội tuyệt vời để lẻn vào trong. Nghĩ vậy, nàng bèn nhảy vào trong.
Động tác y hệt tối qua. Mọi thứ vẫn trót lọt.
Nàng nhanh nhẹn chạy đến bên một cái cây lớn và núp ở đó. Cách nàng không quá xa, có một người thợ làm vườn đang cắt tỉa lại những cái cây.
Một số cái cây hôm qua nàng thấy xù xì và lộn xộn, hôm nay đã được tỉa tót gọn gàng và đẹp mắt.
Reimeika nhanh nhẹn chạy phía sau những tán cây, chạy qua cả nơi người làm vườn đang chăm chú làm việc mà không để bản thân bị phát hiện.
Lần này nàng không tính trèo lên ban công tầng ba nữa vì có thể ai đó đang dọn dẹp ở đó và gần đó có một số người đang làm việc. Không tiện.
Như vậy thì chỉ còn cách đi cửa chính. Không hẳn là không thể.
Bởi vì ngay lúc này đây, có rất nhiều hầu nữ tất bật ra vào nơi này. Có lẽ là để tân trang lại một nơi vốn nguy nga nhưng đã bị bỏ lại lâu ngày.
Thế là nàng quyết định giả làm một trong số những hầu nữ ấy. Có điều, theo nàng quan sát, hầu nữ nào ra vào trên tay cũng sẽ cầm một xô nước và một cái khăn hoặc cái gì đó.
Mà mấy cái đó thì nàng đào đâu có ra. Vậy nên lần này, có lẽ... thực sự phải ăn trộm rồi!
Nàng theo dõi một hầu nữ lúc đó vừa bước ra khỏi chính điện.
Người đó có một mái tóc vàng nhạt, cùng màu với tóc của nàng dưới nắng cơ mà ngắn hơn tóc nàng nhiều và được buộc kiểu đuôi ngựa. Cô gái còn đeo khẩu trang.
Nàng không biết cô gái này định đi đâu nên quyết định đi theo. Đi được một lúc, nàng thấy cô gái đó tiến đến bên đường cống rãnh chạy xung quanh cung công chúa và đổ xô nước ở đó.
Nàng cũng thấy ở cách đó không xa có một số vòi nước.
Cô gái này đang ở một mình, lại còn ở nơi khuất tầm nhìn, rất thích hợp cho nàng tấn công.
Nghĩ là làm, nàng sử dụng đôi chân vốn nhanh nhẹn, chạy thật nhanh về phía cô gái, nhưng vẫn rất cẩn thận để cô gái kia không phát giác.
Sau đó, khi đã đạt được một khoảng cách đủ gần, nàng vươn tay phải ra bịt miệng cô gái. Cô hầu xem ra rất hoảng và bất ngờ, tay cô thả xô nước và cái rẻ xuống, toan gỡ tay nàng ra.
Reimeika nhìn cái xô sắt đang dần rơi xuống, và theo phản xạ, nàng đưa chân phải ra đỡ lấy xô nước để nó không phát ra tiếng kêu thu hút sự chú ý.
Sau đó, cạnh bàn tay của nàng vung xuống chính xác vào bên cổ của cô gái. Một cú đánh gọn gàng, nhanh như chớp.
Một đòn cắt ngắn toàn bộ dòng điện trong cơ thể, nhắm vào dây thần kinh ngay sau tai và dưới xương hàm. Cô gái ngất đi, ngã quỵ nhưng nàng đã kịp đỡ lấy eo cô nàng và ngăn không cho cô ngã xuống.
Reimeika chưa dừng lại, nàng nhẹ nhàng khom người và đặt cô gái ngồi xuống. Sau đó, nàng vòng ra sau cô gái, dùng cả hai tay đặt lên trước ngực cô gái rồi kéo người hầu nữ xấu số đó ra sau một cái cây.
Nàng còn cẩn thận đặt cô hầu dựa vào cái cây, cũng không quên mượn tạm cái khẩu trang của cô gái đó cùng đôi găng tay và đeo lên.
Thế là xong.
Rồi nàng tiến về chỗ xô nước và cái khăn, nhặt cả hai lên rồi tiến về phía cái vòi nước, vặn một lượng nước vừa đủ.
Nhưng có điều xoã tóc thì hơi kì vì chẳng có hầu nữ nào xoã tóc khi lau dọn cả vì như vậy khá khó chịu. Về phần nàng, do đã quen xoã tóc hoặc búi nên khi không có gì dùng để búi tóc thì nàng sẽ xoã.
Lần này thì nàng sẽ búi, nhưng không phải bằng vật dì thon dài như trâm cài tóc mà là dùng dây buộc tóc.
Nghĩ vậy, Reimeika lại tiến đến gần cô gái, dùng tay gỡ dây buộc tóc của cô ấy ra, đeo tạm vào cổ tay. Sau đó, nàng túm mái tóc vốn rất dài của mình lên, xoay tròn mấy vòng rồi cuộn lại.
Cuối cùng, nàng dùng tay không đeo dây gỡ chiếc dây và vòng qua búi tóc.
Hoàn tất!
Sau đó, không phí một giây nào, nàng cầm xô nước và cái rẻ lau tiến vào trong cung công chúa.
Hai binh sĩ thấy nàng mặc đồ hầu gái, đeo khẩu trang còn cầm xô nước và cái khăn, liền không nghi ngờ gì cho qua.
Bây giờ điều nàng muốn tìm hiểu nhất là về căn mật thất, nên nàng men theo chiếc cầu thang lên được tầng hai. Nhưng tiến thẳng đến đó để rồi bị phát hiện thì khó giải thích lắm.
Vậy nên trước hết cứ tuỳ cơ ứng biến đã.
Đang lơ mơ thì nàng cảm nhận có tiếng bước chân đằng sau mình. Theo thói quen, nàng muốn trốn.
Vậy là nàng toan bước lên tầng ba, nhưng giọng nói đó đã gọi nàng lại:
"Này, cô bé,... đi theo ta chút..."
Giọng nói cực kì quen thuộc. Là Sakuya.
Nhưng không phải bà ấy đã đi ra ngoài hồi nãy sao? Chẳng lẽ Sakuya đã quay về lúc nào mà nàng không hay biết?
Nàng quay đầu lại, đối mặt với Sakuya, sau đó nhẹ nhàng gật đầu đồng ý rồi đi theo bà. Sau đó, bà dẫn nàng đến... trước cửa căn phòng kho, nơi có mật thất ngầm.
Sakuya thậm chí còn than thở với nàng:
"Haiz... thật không thể hiểu nổi... tại sao công chúa điện hạ lại không cho phép ai vào căn phòng này chứ... Nó bẩn kinh. Này cô bé, ta muốn phiền cô bé lau dọn căn phòng này, nhưng đừng nói cho ai biết nhé!"
Bà mỉm cười với nàng. Xem ra Riika thực sự không muốn ai biết về mật thất ngầm. Quả là cơ hột tốt cho nàng.
Reimeika không chần chừ nữa mà vâng một tiếng với Sakuya rồi đẩy cánh cửa đã được bà mở sẵn ra.
Xem ra Sakuya có chìa khoá căn phòng này, có lẽ là chìa dự phòng chăng.
Nhưng nếu Riika không muốn ai biết về căn phòng thì sao lại đưa cho Sakuya chìa khoá?
Là để loại bỏ sự nghi ngờ sao?
Nàng không chắc, nhưng trước mắt thì nàng hiểu bản thân sẽ không có được câu trả lời.
Sau khi nàng đã vào trong, Sakuya cũng rời đi, bà dặn nàng sau khi dọn xong thì hãy khoá cửa lại, chỉ cần ấn nhẹ là được. Nàng lại vâng, chuyện đó thì nàng biết chứ.
Vào được căn phòng, nàng sập cửa lại. Reimeika đảo mắt quanh căn phòng.
Nàng để ý thấy kệ sách, đúng hơn là phần sàn chỗ kệ sách hôm qua, nơi Riika đã đứng, đã được lau sạch sẽ. Nhưng ngoài cái đó ra thì đâu vẫn vào đó, bụi bẩn và lộn xộn.
Nàng đặt xô nước, tiến đến bên kệ sách, dùng cái giẻ lau lau sạch những hàng sách.
Bằng động tách nhanh nhẹn, bụi bẩn và mạng nhện bám trên những cuốn sách đã nhanh chóng bị loại bỏ. Giờ là lúc nàng tìm kiếm chiếc chìa khoá mở mật thất.
Nàng nhìn vào từng hàng sách, chăm chú.
Mọi thứ trông có vẻ ổn, nhưng đôi mắt của nàng bất ngờ va phải một hàng sách được sắp xếp rất lộn xộn.
Đó là hai bộ sách khác nhau, mỗi bộ có nhiều tập nhưng không giống như các hàng khác, xếp số theo thứ tự lớn dần mà xếp vô cùng lộn xộn.
Thậm chí nàng còn thấy có hai quyển trùng số nhưng không nằm cạnh nhau.
Thứ tự các tập của bộ đầu tiên lần lượt là: 5,2,7,4,3. Bộ thứ hai có thứ tự các tập: 4,1,5,1.
Các tập khác của hai bộ chẳng thấy đâu cả.
Thật khó hiểu...
(Hết chương 9)
Chaporia
Bình Luận (0)