1

Thư viện yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.

Ai nấy đều cúi đầu giả vờ đọc sách, nhưng thực chất đều đang lén đưa mắt về góc phòng, nơi diễn ra màn kịch náo nhiệt nhất hôm nay.

Hoa khôi trường A – Lâm Phi Phi – ôm cuốn Trăm Năm Cô Đơn bản bìa cứng, ánh mắt đầy mong đợi nhìn người đàn ông đối diện.

“Bạn học Lục Yến, mình đọc quyển này mấy lần rồi mà vẫn còn nhiều chỗ không hiểu. Cậu có thể chỉ giúp mình được không?”

Người được gọi là Lục Yến thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu.

Ngón tay thon dài khẽ lật sang trang mới, giọng nói lạnh nhạt không chút cảm xúc.

“Không được.”

Gương mặt Lâm Phi Phi lập tức đỏ bừng, ngượng ngùng đứng chết trân tại chỗ.

Xung quanh vang lên từng tiếng hít sâu đầy tiếc nuối.

Không hổ là Lục Yến.

Đóa hoa trên đỉnh cao mà chẳng ai với tới của trường A.

Gia thế xuất chúng, ngoại hình hoàn mỹ, thành tích học tập lại đứng đầu toàn trường.

Chỉ có một khuyết điểm.

Quá lạnh lùng.

Lạnh đến mức chẳng giống người.

Đúng lúc ấy, đầu tôi bỗng “ong” lên một tiếng.

Giống như chiếc radio cũ bị ai đó bất ngờ bật công tắc.

Sau vài tiếng rè rè, một giọng nam rõ ràng vang lên trong đầu.

【Phiền chết đi được, ồn như vậy làm vợ mình đọc sách không nổi.】

Tôi: “?”

Theo bản năng, tôi ngẩng đầu lên.

Ánh mắt vừa lúc chạm phải Lục Yến đang khép sách chuẩn bị rời đi.

Gương mặt anh vẫn lạnh lùng như cũ.

Đôi mắt sâu thẳm lại đang lặng lẽ nhìn về phía quyển sách chuyên ngành đặt cạnh tôi.

【May quá, không ảnh hưởng đến cô ấy.】

【Con nhỏ kia còn chưa chịu đi à? Không thấy vợ mình khó chịu sao?】

Tôi đứng hình.

Vợ?

Anh đang nói ai vậy?

Lục Yến đứng dậy, thản nhiên vòng qua Lâm Phi Phi rồi đi thẳng về phía tôi.

Khi bước ngang qua, anh chẳng hề liếc tôi lấy một lần, cứ như tôi chỉ là không khí.

Đám sinh viên xung quanh lập tức xì xào.

“Lục thần đúng là lạnh thật.”

“Ngay cả Giang Diểu xinh như vậy mà cậu ấy cũng chẳng thèm nhìn.”

“Đúng chuẩn nam thần cấm dục.”

Thế nhưng…

Khác hẳn vẻ mặt lạnh nhạt kia, trong đầu tôi lại vang lên một tràng gào thét muốn lật tung nóc thư viện.

【Chết tiệt! Hôm nay vợ mặc tất đen…】

【Chân vừa dài vừa trắng… đẹp chết mất…】

【Muốn bế cô ấy đặt lên bàn học…】

【Không được! Thư viện bẩn lắm!】

【Phải nhịn! Quân sư bảo con gái thích kiểu đàn ông khó chinh phục. Mình phải giữ hình tượng lạnh lùng thì cô ấy mới chủ động…】

【Nhưng thật sự muốn liếm quá…】

Tay tôi siết chặt cuốn sách, suýt chút nữa bóp nhăn cả trang giấy.

Đây…

Là tiếng lòng của Lục Yến?

Tôi có thể đọc được suy nghĩ của anh?

Hay chỉ đọc được mỗi mình anh?

Nhìn bóng lưng anh sắp bước ra khỏi tầm mắt, trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ.

Khóe môi khẽ cong.

Tôi vẫn ngồi nguyên tại chỗ, lặng lẽ duỗi chân mang giày cao gót ra, nhẹ nhàng móc lấy ống quần tây của anh.

Đầu ngón chân truyền đến cảm giác mềm mại của lớp vải.

Ngay lập tức.

Cơ thể Lục Yến cứng đờ.

Anh đứng sững tại chỗ, quay lưng về phía tôi, không nhúc nhích.

Giây tiếp theo.

Tiếng lòng trực tiếp nổ tung.

【A a a a a! Cô ấy chạm vào mình rồi!!!】

【Cô ấy còn dùng chân móc mình nữa!!!】

【Có phải cô ấy muốn ngủ với mình không? Chắc chắn là vậy rồi!!!】

【Xong đời rồi! Quân sư đâu có dạy trường hợp này! Giờ mình phải làm gì đây?!】

【Mình… mình… mình hình như đứng dậy thật rồi…】

【Làm sao đi tiếp được đây a a a!!!】

Tôi cắn môi nhịn cười, nhìn bóng lưng cứng như khúc gỗ của anh.

Những người xung quanh hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra.

Phải mất gần nửa phút.

Lục Yến mới chậm chạp quay người lại.

Động tác cứng ngắc như một cỗ máy lâu ngày không được tra dầu.

Từ cổ đến tận vành tai anh đỏ bừng.

Ánh mắt né tránh, hoàn toàn không dám nhìn tôi.

Tôi chống cằm, nghiêng đầu cười.

“Bạn học, cậu làm rơi đồ à?”

Tôi chỉ xuống nền nhà trống trơn.

Môi anh khẽ động.

Nhưng điều tôi nghe được lại là…

【Không rơi gì hết! Là anh em của mình đứng dậy rồi!】

【Vợ ơi đừng nhìn nữa! Nhìn nữa là nó chào cờ thật đó!!!】

Cuối cùng tôi vẫn không nhịn nổi.

“Phụt!”

Tôi bật cười thành tiếng.

Đứng dậy, chậm rãi bước đến gần anh.

Mùi hương gỗ nhàn nhạt trên người anh khẽ lướt qua chóp mũi.

Tôi ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đỏ như sắp bốc khói của anh, cố ý hạ thấp giọng.

“Bạn học…”

“Sao mặt cậu đỏ dữ vậy?”

“Không phải bị sốt chứ?”

2

Vừa dứt lời.

Lục Yến lập tức như con mèo bị giẫm trúng đuôi, lùi phắt về sau một bước.

Anh ôm quyển sách chắn trước người.

Chuẩn xác hơn…

Là chắn phần thân dưới.

Động tác mạnh đến mức suýt húc đổ cả giá sách bên cạnh.

Trong đầu tôi, tiếng lòng vẫn không ngừng gào thét.

【Không được để cô ấy phát hiện!】

【Tuyệt đối không được!】

【Quân sư nói rồi, đàn ông trước mặt người mình thích nhất định phải bình tĩnh, phải điềm đạm!】

【Nhưng mình còn điềm đạm kiểu gì nữa! Hình tượng sụp hết rồi a a a!】

Anh lí nhí để lại một câu.

“Cô… nhận nhầm người rồi.”

Sau đó ôm chặt quyển sách, luống cuống bỏ chạy.

Tư thế lóng ngóng đến mức tay chân như chẳng biết phối hợp thế nào.

Nhìn bóng lưng ấy, tôi cười đến run cả vai.

Thú vị thật.

Quá thú vị luôn.

Nam thần học bá nổi tiếng lạnh lùng, cấm dục.

Ai ngờ nội tâm lại là một cậu trai ngây thơ, đầu óc đầy những suy nghĩ vàng chóe.

Khoảng cách giữa vẻ ngoài và nội tâm đúng là khiến người ta cười không chịu nổi.

Vừa về ký túc xá, tôi lập tức kể hết mọi chuyện cho bạn cùng phòng kiêm bạn thân là Tống Chi.

Nghe xong, cô ấy há hốc miệng, khoai tây chiên còn chưa kịp nhai.

“WTF? Giang Diểu, cậu chắc không phải đang viết tiểu thuyết đấy chứ?”

“Tớ thề luôn.”

Tôi giơ ba ngón tay.

“Bây giờ hình tượng Lục Yến trong lòng tớ tan nát hết rồi.”

“Từ từ!”

Tống Chi đập mạnh xuống giường, mắt sáng rực.

“Đây đâu phải sụp đổ! Đây là nâng cấp!”

Cô ấy nắm vai tôi lắc lấy lắc để.

“Cậu tưởng tượng thử xem.”

“Một anh chàng cao mét tám tám, cơ bụng tám múi, đẹp trai như nam chính ngôn tình.”

“Bên ngoài lạnh như băng, không thèm nhìn cậu lấy một cái.”

“Nhưng trong đầu thì ngày nào cũng muốn ăn sạch cậu.”

“Đây chẳng phải thiết lập thần tiên sao?”

Cô ấy kích động đến mức hai mắt phát sáng.

“Đây mới gọi là cảm giác chinh phục!”

“Đỉnh cao của nghệ thuật câu cá là kéo được người mà ai cũng nghĩ không thể kéo xuống khỏi thần đàn!”

Bị cô ấy lắc đến chóng cả mặt.

Nhưng tôi cũng phải thừa nhận.

Cô ấy nói không sai.

Từ năm nhất đến giờ.

Người theo đuổi tôi chưa từng thiếu.

Tặng hoa.

Tặng túi.

Thậm chí có người còn muốn tặng cả xe.

Có người ngày nào cũng ôm đàn đứng dưới ký túc xá hát.

Nhưng tôi chẳng hề rung động.

Chỉ riêng Lục Yến.

Ngay từ lần đầu nhìn thấy anh phát biểu trong lễ khai giảng, tôi đã chú ý đến người này.

Anh luôn lạnh nhạt với tất cả mọi người.

Tôi từng nghĩ đó là bản tính của anh.

Cho nên chỉ dám ngắm từ xa.

Nhưng bây giờ…

Ha.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...