Nhưng ánh mắt thì không ngừng len lén nhìn về phía tôi.
Tiếng lòng cũng chưa từng yên tĩnh.
【Hôm nay vợ đẹp quá…】
【Đúng là yêu tinh nhỏ chuyên câu hồn người khác…】
【Chiếc váy này ngắn quá!】
【Chân đều lộ hết rồi!】
【Không được!】
【Lát nữa xảy ra chuyện, mình nhất định phải lấy áo vest che cho cô ấy!】
【Không cho bất kỳ ai nhìn nữa!】
Tôi làm như không hề phát hiện.
Bình thản nhận lời mời của một đàn anh rồi nắm tay anh ấy bước vào sàn nhảy.
Qua khóe mắt…
Tôi nhìn thấy bàn tay cầm ly rượu của Lục Yến siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
6
Ánh đèn trong hội trường đan xen mờ ảo, phủ lên sàn nhảy một bầu không khí vừa lãng mạn vừa mập mờ.
Đàn anh mời tôi khiêu vũ là người rất biết cách trò chuyện, suốt cả điệu nhảy đều không ngừng tìm chủ đề bắt chuyện.
Còn tôi…
Tâm trí hoàn toàn đặt ở người đàn ông đang đứng nơi góc phòng.
Trong đầu tôi, tiếng lòng của Lục Yến chẳng khác nào màn hình bình luận trực tiếp, liên tục nổ tung.
【Tay hắn đặt ở đâu thế hả?!】
【Đó là eo vợ mình! Ai cho hắn chạm vào?!】
【Cười cái gì mà cười! Có gì đáng cười đến thế chứ!】
【Vợ chỉ được cười với mình thôi!】
【Còn xoay nữa à?!】
【Xoay đến mức mình chóng cả mặt rồi!】
【Xoay thêm chút nữa là vợ bị hắn dụ đi luôn mất!】
【Chu Khải! Người cậu thuê đâu rồi?!】
【Sao còn chưa xuất hiện?!】
【Nếu còn không tới thì vợ mình thật sự bị cướp mất rồi!!!】
Chu Khải đứng cạnh anh cũng cuống đến vã mồ hôi.
“Yến ca, bình tĩnh!”
“Đã thống nhất là đợi sau khi dạ vũ kết thúc mới hành động.”
“Giờ lao ra thì lộ hết kế hoạch mất!”
Lục Yến gần như phát điên.
【Tôi không chờ nổi nữa rồi!!!】
Bản nhạc vừa dứt.
Tôi lịch sự cảm ơn đàn anh, rồi quay về khu nghỉ ngơi, cầm một ly nước trái cây.
Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu.
Một nam sinh lạ mặt đã bưng hai ly rượu bước tới.
“Em gái, đi một mình à?”
“Cho anh mời một ly nhé?”
Gương mặt gã bóng bẩy nhưng ánh mắt lại láo liên, từ trên xuống dưới đều toát lên vẻ chẳng đứng đắn.
Tôi lập tức hiểu.
“Nam chính” của màn kịch xuất hiện rồi.
Đây chính là mấy tên lưu manh Chu Khải thuê đến để phối hợp màn “anh hùng cứu mỹ nhân”.
Tôi còn chưa kịp mở lời.
Tống Chi đã nhanh hơn một bước, chắn ngay trước mặt tôi.
“Xin lỗi.”
“Bạn mình không uống được rượu.”
Tên kia cười nhếch mép.
“Ghê gớm thật.”
“Đúng là cô nàng nhỏ mà cay nhỉ.”
“Không uống cũng được.”
“Đi theo bọn anh ra ngoài chơi một lát nhé?”
Vừa nói, hắn vừa đưa tay định kéo tôi.
Đúng lúc ấy.
Một bóng người lao tới cực nhanh.
Lục Yến chẳng biết đã xuất hiện từ lúc nào.
Anh lập tức giữ chặt cổ tay tên kia.
Ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến người khác rét sống lưng.
“Buông.”
Chỉ một chữ.
Nhưng sát khí ngập tràn.
Tên kia bị dọa đến cứng người.
Cổ tay đau đến mức không cầm nổi ly rượu.
“Choang!”
Chiếc ly rơi xuống đất, vỡ tan.
“Mẹ kiếp!”
“Mày là ai mà dám xen vào chuyện của ông?”
Lục Yến siết chặt thêm vài phần.
Khuôn mặt tên kia lập tức méo xệch.
“Tôi nói lần cuối.”
“Cút.”
Tên kia đau đến gào lên.
Mấy người đi cùng thấy vậy lập tức ùa tới.
“Thằng nhãi!”
“Mày chán sống rồi à?”
“Biết bọn tao là ai không?”
Lục Yến thậm chí chẳng thèm nhìn bọn chúng.
Anh tiện tay hất mạnh.
Tên kia loạng choạng ngã lăn ra ngoài.
Ngay sau đó.
Anh cởi chiếc áo vest trên người.
Không nói một lời.
Khoác thẳng lên vai tôi.
Chiếc áo rộng che kín bờ vai trần cùng phần váy hở phía dưới.
Động tác dứt khoát, mạnh mẽ đến mức chẳng cho tôi cơ hội từ chối.
Cùng lúc ấy.
Tiếng lòng của anh cũng vang lên dữ dội.
【Dám động vào vợ mình?】
【Muốn chết à?!】
【Đám ngu này diễn kiểu gì thế?】
【Ánh mắt nhìn cô ấy bẩn thỉu quá rồi!】
【Chu Khải!】
【Cậu kiếm đâu ra cái đám rác rưởi này vậy?!】
【Đừng sợ nhé…】
【Anh sẽ không để bất kỳ ai làm em tổn thương.】
【Dù chỉ một sợi tóc cũng không được.】
Thấy tình hình sắp vượt khỏi tầm kiểm soát.
Chu Khải cuối cùng cũng cuống cuồng chạy tới.
Mồ hôi chảy đầy trán.
“Hiểu lầm thôi!”
Chaporia
Bình Luận (0)