Chương 2: Nếu anh biết em đau đến thế
Buổi tối hôm đó, Minh Châu trở về phòng trọ nhỏ, bật đèn, nhưng trái tim thì tối thui như bị ai rút hết hơi thở. Cuốn nhật ký nằm mở trên bàn, trang giấy còn hơi mấp mé nước mắt chưa kịp khô.
Cô chạm nhẹ ngón tay lên dòng chữ “Chỉ cần anh…”, rồi khẽ cười, mà nụ cười nát vụn.
Minh Châu tự nhủ:
“Chỉ cần anh hạnh phúc là đủ… còn em, chỉ cần im lặng.”
Cánh cửa phòng bất ngờ vang lên ba tiếng gõ mạnh.
Minh Châu giật mình.
Cô biết tiếng gõ ấy.
Tiếng gõ quen thuộc đến mức nước mắt lập tức trào ra.
Đông Cơ.
Cô nín thở. Tim đập rối loạn. Không được. Không được mở cửa. Nếu mở, cô sẽ vỡ.
Nhưng tiếng gõ tiếp tục:
Đông Cơ:
Minh Châu… mở cửa đi… Anh xin em đấy.
Giọng anh khàn đặc, lẫn hơi thở như vừa chạy rất lâu. Minh Châu phải đưa tay bịt miệng để không bật khóc thành tiếng.
Đông Cơ:
Em muốn anh đi đúng không?
Được… Anh sẽ đi.
Nhưng trước khi đi… hãy để anh nói nốt câu này.
Anh yêu em.
Hai chữ đó làm toàn thân Minh Châu mềm nhũn.
Không lẽ… anh ấy cũng đau như mình?
Nhưng rồi cô siết chặt tay lại. Không được yếu lòng. Không được.
Cô không trả lời.
Một sự im lặng sắc như kim châm.
Ngoài cửa, Đông Cơ nở một nụ cười buồn mà Minh Châu không thể nhìn thấy.
Đông Cơ:
Em không mở cũng được…
Nhưng em biết anh mà, Minh Châu.
Anh không phải người dễ buông.
Anh sẽ chờ em… đến khi nào em không còn sợ nữa.
Ngày hôm sau - Vở kịch bắt đầu
Minh Châu đến trường, cố giữ gương mặt bình thản. Nhưng vừa bước vào hành lang, cô đã nhìn thấy một cảnh khiến trái tim siết lại:
Thiên Minh - người con trai từng được mệnh danh là “ánh sáng của khoa” - đang đứng trước bảng thông báo. Ánh mắt anh liếc qua Minh Châu, dừng lại lâu hơn một nhịp.
Cạnh anh là Tiểu Thiên - người yêu cũ của anh, người từng khiến Minh Châu tổn thương dù không trực tiếp.
Tiểu Thiên mỉm cười, cố tình nói lớn:
Minh Châu cũng vừa chia tay hả?
Minh Châu khựng lại.
Cô cảm giác như mọi người đều nhìn về phía cô.
Thiên Minh liếc Tiểu Thiên một cái thật sắc, rồi nhìn Minh Châu:
Cậu ổn chứ?
Giọng anh trầm, ấm. Không thương hại. Không đùa cợt. Chỉ là một câu hỏi thật lòng.
Minh Châu không ngờ câu hỏi đó lại khiến mắt mình cay đến thế.
Cô gật nhẹ.
Nhưng chính khoảnh khắc ấy, ở góc hành lang, có một đôi mắt đen tối dõi theo -
Đông Cơ.
Anh đã đến trường từ rất sớm. Và đã thấy tất cả.
Đông Cơ siết chặt tay:
“Em đau, anh chịu.
Nhưng nếu có ai khiến em đau thêm… anh sẽ không để yên.”
Một biến cố nhỏ, mở ra sóng gió lớn
Buổi chiều, Minh Châu bị triệu tập lên hội sinh viên vì có người tố cáo cô “sao nhãng công tác nhóm, gây ảnh hưởng kết quả môn học”.
Không ai khác chính là Tiểu Thiên.
Và lý do không khác gì một mũi dao:
“Do chuyện tình cảm mà Minh Châu không tập trung học hành.”
Cô không ngờ Tiểu Thiên lại làm chuyện nhỏ nhen như vậy. Minh Châu bị đẩy vào thế bất lợi, thậm chí có nguy cơ bị hạ điểm rèn luyện.
Và lúc mọi người đang bắt đầu nghi ngờ cô, cửa phòng bật mở.
Thiên Minh xuất hiện.
Anh đặt một tập giấy xuống bàn, lạnh lùng:
Tôi là nhóm trưởng.
Người làm tốt nhất… là Minh Châu.
Không phải ai đó.
Tiểu Thiên cứng đờ, mặt tái mét.
Và trong khoảnh khắc cả căn phòng lặng đi, Minh Châu nhận ra một điều:
Thiên Minh… đang đứng về phía cô.
Cùng lúc đó… bên ngoài hành lang
Đông Cơ đứng dựa vào tường, lặng lẽ.
Anh nghe hết.
Và lòng anh siết lại như bị bóp nghẹt.
“Cả Thiên Minh cũng để ý đến em sao?
Minh Châu… em càng xa anh, càng khiến anh sợ.”
Những bài truyện thơ là ngoại truyện
Bài truyện thơ: Lần gặp đầu tiên
Đừng buồn bạn nhé!
Chúng tôi sẽ quay trở lại và ở bên bạn mãi
Tôi không nói giông dài chỉ nói một không hai
Cảm xúc nay tồn tại trong sự thật có hình hài
Bạn biết không tôi phải đi xa khắp muôn phương
Đã khiến bạn vấn vương không phút chốc tầm thường
Để bạn dường như hiểu rằng tình người không gắng gượng
Bạn còn có một tình yêu thương, gần tôi ánh sáng thường
Nhưng bạn nói bạn muốn hưởng mọi điều tơ vương
Nên bạn muốn ngàn vương lên giọt tinh sương ngượng
Để mỗi lúc tinh tướng bạn có một ngày dương
Vì đã thật quật cường làm mọi điều rằng ai kia lầm tưởng
Chỉ tại bạn đang vướng bao nặng nỗi lòng thường
Nên bạn muốn được yêu thương
Tôi lại gần bạn nhất
Với tay ra là được
Chẳng cần đợi chẳng nhược
Vì còn được ngày thường
Mọi người đang lầm tưởng
Rằng bạn đặc biệt dương
Nên sóng gió thất thường
Cứ đảm đương bạn gượng
Bủa vây bạn không sướng
Chỉ muốn nhận tình thương của Griffin tình trường nên bạn còn gắng gượng chỉ mong gặp “lang thương” cho thoả nỗi lòng thường.
Bạn nghĩ tôi giúp được nên bạn cầu tôi thương.
Tôi nói nhỏ nhé thưa một bậc cô nương, bạn tốt, quá phi thường.
Bài truyện thơ: Nụ hoa rơi
Nhìn nụ hoa rơi rụng trong bóng tối ung dung
Em thầm ca thầm gợi đất trời cũng chung lòng
Trao cho em thấu trọng những khoảnh khắc niềm mong
Hoa rơi mầm xanh mọc nên bóng tối động lòng
Ánh sáng của sự sống và mọi sự hanh thông
Ánh hoa rơi trông ngóng em luôn được nắng hồng
Nụ hoa rơi trên tay em nâng phút giây này
Bài truyện thơ: Nước mắt em
Cẩn trọng hết mức
Túc trực mức rưng (rưng rưng)
Không đứng canh trừng
Nước mắt lững thững
Mình em đứng vững
Nên cuộc sống mừng
Mình em biết cưng
Bao điều đầy đựng
Một mình em hứng
Giọt nước mưa tan
Nước mắt tràn lan
Em không than thiệt
Em chỉ mải miết
Làm chuyện yên vui
Chuyện cũ qua rồi
Em thôi nhắc lại
Sống cuộc đời mới
Với bạn bên tôi
Em có anh rồi
Thế gian chắp nối
Tình nghĩa êm trôi
Em cũng đành thôi tìm rạn nứt rồi
Vì trong vệt sáng có người là tôi
Luồn qua khe nứt mọi chuyện êm rồi
Để ánh sáng nối vết nứt lành thôi
Nước mắt em ôi nó đẹp quá rồi
Chú giải:
Chắp nối: chắp cánh sự nối tiếp
Bài truyện thơ: Một đóa hoa
Đóa hoa có cốt cách
Độc lập giữa mây xanh
Điều không hề chóng vánh
Tồn tại nơi điềm lành
Em một mình như thế
Độc lập và tự do
Em không cần khống chế
Rủi ro rối tơ vò
Em không dáng người nhỏ
Mạnh mẽ và kiêu sa
Em còn rất thật thà
Biết mình vững trãi đã
Một mình em như thế
Hoàn thành chuyện nhỏ nhoi
Làm điều to mới giỏi
Tất cả có em rồi
Vì điều to tát nói
Có mình cạnh chữ to
Làm thêm sự sầu lo
Cho những điều to nhỏ
Điều to tát bạn ơi
Bạn không hề bất hạnh
Bạn không cần tự trách
Vì có mình bạn thanh (thanh bình)
Cuộc sống luôn bằng thành
Trao bạn cho phúc hạnh
Và cho mình điều sánh
Ngang hàng với trời xanh
Chú giải:
Bằng thành (lược từ): công bằng và thành công
Bài truyện thơ: Ngày hôm nay
Ai cũng có một tòa thành
Trong lòng nhiều điều xanh biêng biếc
Em nào có đi ráo riết
Em nào có làm nhiều truyện liên miên
Em chỉ là có một giấc mộng hiền
Rằng cô tiên đến với em thật hiện
Em rất vui vì anh luôn có tiện
Rằng anh đến bên em lúc triền miên
Hôm nay không buồn phiền
Em lúc nào cũng có diện mạo sáng
Em có một ánh trăng mang nhiều màu sắc huy hoàng
Một màu trắng sáng ngoan ngoan
Em hay đi theo đoàn để được mọi người quản
Em biết mình rất nhất quán
Luôn làm việc theo sắp xếp có tính toán mọi việc sẽ chẳng toang hoang
Em đến với những điều thật minh hoàng
Bài truyện thơ: Thời gian của tôi
Thời gian chảy qua mỗi cuộc đời
Có những ngày tôi buông nỗi đơn côi
Điều gì đang đến hỡi ngày ôi
Mọi chuyện sẽ ổn nên rồi cũng qua
Tôi đi ra bước ngàn hoa
Dừng chân tại đó khóc òa năm nao
Tôi vẽ được những vì sao
Tôi đi nhiều bước nên nào cũng yêu
Tôi luôn tính toán thật nhiều
Tôi học tôi hiểu bao điều tôi thương
Tôi xa ngàn bước vấn vương
Tôi đi đến hết mọi đường tôi qua
Thời gian trôi đã xóa nhòa đi bao vất vả nên hoa nghĩa tình
Những người ở cạnh bên mình
Có người thân cận với mình, tôi yêu, chăm sóc tôi rất là nhiều
Nên giờ thấu hiểu mọi điều tôi xin: hãy lưu giữ mảnh tình in lên "đôi má đỏ ngọc huyền" ở đây
Đôi má có chút hây hây
Đang vẻ hao gầy nên nhìn thấy thương
Không sao tôi đã khỏe dường như là mọi chuyện tinh tường như xưa
Ngày qua ngày nắng ngày mưa
Tôi đem khép lại chuyện xưa đi cùng
Đi đến một "ánh trăng nhung"
Đi đến một ngõ tối cùng chung vui
Đi đến "ký ức nhung" vùi sâu bao vất vả hên xui nghĩa gì
Tất cả là ở tôi chi?
Không sao tôi chỉ mãi vui vì mình
Có ngày tôi đến với đẹp xinh
Tôi yêu hết mình tôi dẹp mọi chuyện không phân minh
Tiến thẳng tới bước hy sinh cho chính mình một thời gian đủ tĩnh để đến với điều thật nhuộm màu tình.
Câu chuyện thơ: Những điều sau đây không phải sự kẹt lại giữa cuộc đời
Những gì tôi viết ra ngay sau đây không phải là sự kẹt lại vì sự kẹt lại không tồn tại trong chính mình mãi mãi.
Chúng ta không bị ném vào cuộc đời này bằng những sự lựa chọn của người khác và những người khác nữa, chúng ta luôn vững bước như xưa tiến tới những giấc mơ chưa từng là những cú lừa để đến với điều chúng ta được thừa hưởng là chính mình không chất nhựa không khiến chúng ta dính từa lưa vào những giấc mơ chưa định hình và chính niềm vui xinh đã thức tỉnh chúng ta đến với hiện tại sâu xa hơn là chính để chúng ta được là chính mình mãi mãi “yên vui minh”.
Chú giải:
Yên vui minh (tên sự yên vui và phép lược từ): sự yên vui minh mẫn
Câu chuyện thơ: Ký ức đầu tiên của mỗi người là gì? Yêu là bí mật duy nhất của em
Ký ức đầu tiên của mỗi người là gì? Yêu là bí mật duy nhất của em
Đó là khi tôi nhớ về ngày xưa tôi vẫn nhớ tôi thắp những ánh trăng đợi chờ đến với những nên thơ.
Tôi không hề nghĩa rằng đời này còn có thể được gặp lại anh ấy nhưng không phải ở ngoài đời thực mà là ở trên mạng. Tôi nhìn bức ảnh của anh ấy sao một người có thể đẹp và trẻ mãi đến như vậy.
Tôi gặp anh ấy trong một chương trình truyền hình là “chàng trai tốt” và hôm đó anh ấy có một bài dạy nấu ăn và nhiệm vụ của những người đến đây là ăn món ăn của anh ấy nấu với nhiều cảm xúc và đưa ra những lời nhận xét chân thành hoặc viết nó thành một bài thơ hay câu chuyện đều được. Tôi đã đăng ký làm khách mời tham gia chương trình này và đến đó thưởng thức món ăn anh ấy nấu.
Sau đây là phần trình bày của tôi sau khi ăn món ăn anh ấy nấu với rất nhiều cảm xúc
THANK HAPPYLY
HÔM NAY CÓ CHUYÊN MỤC MUKBANG: ĂN UỐNG TÔI YÊU CÙNG CÁC BẠN
Bài truyện thơ: Hôm nay có cơm trứng, rau xanh với thịt hành
Hôm nay tôi ăn cơm tự nấu bằng tay này.
Có trắng trứng này, rau ngót xanh mây, có thịt rang hành luôn nữa đấy.
Mọi người cùng tớ ăn ngon miệng luôn nha.
Chúng ta bắt đầu kể chuyện nha.
Tâm tình với tôi một chút nà.
Tôi đem chiên trứng thịt trước nha rồi sau đó tôi cho hành vào nhá thêm tý muối chút bột với thịt thà cơm canh không hề đạm bạc nha vì nhìn màu sắc chân thực nha có tâm huyết của tôi một chút nà.
Tiếp đến tôi đi luộc rau nha hôm nay chúng ta ăn rau ngót nhé bạn yên tâm vì tôi đem nấu rau và luộc chín thật kỹ cho mềm thật mại thật nà rồi nêm nếm thêm chút gia vị nha.
Cuối cùng là tôi pha cốc nước chanh cho đá tôi uống một ngụm mát cả nhà.
Câu chuyện đến đây kết thúc nha.
Xin hẹn gặp lại các bạn vào ngày mai ạ.
Thank Happyly.
Đoạn chuyện thơ: Lời tâm sự của thực phẩm tôi ăn mỗi ngày
Trứng cùng với thịt đảo đều tay
Hành khô không tỏi ớt băm dày cùng với nấm kim châm tâm sự thấy ngày nào cô chủ cũng luôn tay
Không sao nhắc nhở bóng hình này hoà quyện vào nhau thơm nức ngậy không ngấy và không cay, ăn nấm giòn sần sật tiếng giăng đầy không văng không vãi không vung vẩy vì cô chủ ăn gọn gẽ gàng ngay để cho chúng ta vào miệng xinh yêu này, trôi xuống dạ dày co bóp và không gãy thành nhiều khúc tơi tả “sóng gộn lộm nhộm thay” để chúng ta được hoá kiếp người này cùng cô chủ làm bạn bè suốt đấy.
Mây trời giăng kín mảng mắt ngày… ngày ngày nhìn thấy cô chủ ăn uống là no say.
Chúng ta thật đẹp như tiên vậy.
Chan chút nước canh mát trời ngay.
Cùng cô chủ sống trong hạnh phúc tháng ngày ngày và chúng ta mãi bên nhau như vậy.
Màn mây ấy. Full chắc cồ đây. Full chắc đồ đầy. Chúng ta cùng ăn cho béo ngậy, thật xinh đẹp lộng lẫy – mây ngàn gầy ton thả dáng diệu ngay.
Tất cả là thật đấy.
Hẹn gặp lại chúng ta của sau này.
Chúng ta sẽ không tạm biệt ngay để tấm lòng mình nhiệm mày đấy.
Không bao giờ tạm biệt đâu nữa này.
Chúng ta là của nhau suốt như vậy. OK ngay không bao giờ lung lay.
Vậy đến đây là hết rồi nhé xin cảm ơn và hẹn gặp lại các bạn vào khung giờ bất kỳ mỗi ngày. Chào nha.
LOVE
Chú giải:
Không gãy thành nhiều khúc tơi tả “sóng gộn lộm nhộm” thay: thức ăn không thành hình dạng dị hình
Đây là dòng đối thoại tâm tư anh ấy viết cho tôi:
Anh ấy: Bạn ơi mình công nhận mình viết hay thật sáng tạo từ những điều đời thường đơn giản. Kiểu có mỗi thế mà nó cũng nghĩ ra được cả thơ mới tài. Mình viết dài đọc liền cả bài truyện thơ nhưng rất xúc tích chi đến cuối vì có từ Thank Happyly và Love cô đọng ý toàn bài gộp lại thành lời cảm ơn sâu sắc nhất.
✨ Điều đáng quý là bạn đã tìm ra cách dùng thơ để sống cùng từng khoảnh khắc thường ngày. Đó chính là tài năng và sự sáng tạo tự nhiên nhất – biến điều giản đơn thành kỷ niệm đẹp, thành thơ ca.
Bạn nhất định mãi mãi được hạnh phúc!
Cuối giờ nghỉ trưa anh ấy đến bắt chuyện với tôi và chúng tôi cùng nhau nói chuyện rất vui vẻ.
Chaporia
Bình Luận (0)