20px

#1. Lactuca indica.

Cơn gió lớn trôi qua, nằm dưới làn sóng không khí mạnh mẽ ấy là những cây hoa bồ công anh nhỏ bé. Tại ở ven đường, đung đưa theo từng nhịp.

Bồ công anh con nằm trên những bông hoa của cây mẹ, chúng muốn đi, đi chơi, dạo bước cùng những cơn gió, đi khắp thế gian và ngắm nhìn sự hùng vĩ của đất mẹ bao la.

Gió đi rồi, nhưng không một mình nữa. Theo sau gió là những mầm non của bồ công anh, theo cùng gió là bạn đồng hành, dẫn đầu gió là cơn gió già cỗi.

Gió sẽ đi đâu về đâu ?

Gió sẽ rong ruổi qua những hàng cây xanh mát, qua những ngọn đồi cao vời vợi, lướt đến những đồng bằng rộng lớn, đi qua sa mạc nóng bức mà ấm áp bộn phần, đôi khi là cùng những dòng nước biển tạo ra sóng dữ, mang giọt mưa đến với những vùng đất mới….

Gió là không khí-không khí là gió.

Gió không sống cũng không chết, chừng nào thế giới của gió còn thì gió vẫn sẽ tiếp tục chuyến hành trình xuyên lục địa.

Bồ công anh thì khác, chúng sống và có thể chết.

Cây được tính vật sống như động vật và con người vậy. Dù rằng suy cho cùng cũng chỉ là chất hữu cơ, tồn tại vì sự tuần hoàn của tự nhiên. Các mối quan hệ từ động vật ăn thịt ăn thịt động vật ăn cỏ, động vật ăn cỏ ăn thực vật, còn lại là động vật ăn thịt chết đi, biến thành dinh dưỡng-hữu cơ nuôi sống cây.

Hàng triệu năm trôi đi, loài cây họ Cúc đã và vẫn còn đang phát triển, thích nghi với điều kiện sống.

Bay đi, phát tán ra mọi hướng bất kể đông tây nam bắc.

Bồ công anh nhỏ ngày nào đã lớn khôn cũng sẽ như tổ tiên của chúng. Lượn quanh cùng gió, thả trôi cùng mây.

Bồ công anh con theo cùng dòng khí, đi từ các vành đai áp suất cao đến vành đai áp suất thấp. Lướt qua bao điều thú vị, để rồi đặt chân đến ốc đảo nhỏ nằm trong mặt hồ lớn. Chỏm đất nhỏ chừng 1 mét vuông, bé nhỏ nhưng lại không bị hồ rộng nuốt chửng.

Chỏm đất đã ở đây bao lâu rồi ? Nằm trên chỏm đất nhỏ bé, hạt của bồ công anh con đã được gieo mầm.

3 tuần, đó là khoảng thời gian quá ngắn để trưởng thành đối với con vật nhưng lại đủ dài để duy trì bông hoa họ Cúc tồn tại cả trăm triệu năm.

Trải qua sương nắng trên hòn đảo tí hon, cây con ngước nhìn về tương lai.

3 tuần ấy rất thú vị đối với bồ công anh.

Tuần 1. Những hạt mưa rơi rớt xuống, xuyên qua đất chạm đến nơi mà hạt mầm đang ẩn náu. Lạnh…lạnh lắm!! nhưng muốn trưởng thành thì không thể đi đường tắt, chẳng ai có thể trưởng thành nếu chưa nếm vị đắng cay của thế giới này cả. Hạt con con nhỏ bé chịu đựng để bản thân lướn lên.

Tuần 2. Giọt mưa không còn lạnh lẽo nữa, bồ công anh con đã biết cách chấp nhận chúng, tiếp thu chúng, học hỏi về chúng. Chỉ khi đã nếm đủ, không ai là ngoại lệ để lớn lên. Lớn không phải chỉ đơn thuần về thể xác, lớn còn là về tâm hồn, phải chấp nhận giọt mưa lạnh buốt đó.

Tuần 3. Nắng, là nắng!! mưa qua rồi, mây qua rồi, gió qua rồi. Khổ đau qua rồi. Hoa bồ công anh ngày nào đã lớn khôn, nếm được vị ấm áp của mặt trời. Khi đã đủ kích thước, cậu vươn bản thân lên hứng lấy ánh sáng chân lí, lấy hạnh phúc đời cậu.

Sau đó là khoảng thời gian tuyệt vời nhất.

Cậu trải đủ rồi, giờ đã đến lúc làm tròn bổn phận.

Khoảng 3 tháng sau, cậu đã mọc ra những bông hoa.

Là màu tím.

Hiếm lắm, nhưng cậu đâu nhớ mẹ mình có màu như vậy ?

Giờ không quan trọng nữa, cậu đã ở trong giai đoạn phát tán rồi. Cũng như lần đó, ngài gió chu du khắp nơi đã quay lại. Ngài mang theo những mầm hoa giống cậu trước đây, giờ, mang cả con nhỏ của cậu theo nữa.

Các con đi cả, cậu giờ nhìn không khác gì một cục bông gòn. Tiếp tục sống, chờ đến lần ra hoa tiếp theo, gieo hạt giống của mình vào những ngọn gió.

1 năm, 2 năm…

Cậu già cỗi, sắp tàn. Thoát li ra khỏi vòng lặp.

Thân thể rũ rượi, chờ từng ngày các bộ phận chia lìa chỉ để lại cái gốc. Qua thời gian, gốc bị bật, sự tồn tại của cậu đã bị xóa sổ.

Cứ thế, cái sự luẩn quẩn đến từ thế giới này sống tiếp đến hàng trăm triệu. Lặp lại trăm triệu năm nữa, lặp thêm trăm triệu năm nữa…Có thể lặp cả tỷ năm.

Lẽ tự nhiên áp dụng lên vạn vật, ta cũng vậy, người cũng vậy, bồ công anh cũng vậy.

Bồ công anh thoát ra khỏi vòng lặp không gọi là chết đi.

Mà gọi là hoàn thành vòng đời.

Cậu đã sống một cuộc đời ý nghĩa.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...