Dragon Genesis: I Can Create Dragons/Chapter 1: - Giấc mơChapter 1: - Giấc mơ
20px

"CHẾT TIỆT!!! THẢ BOM HẾT CHÚNG NÓ CHO TAO!!!"

Kael bật dậy khỏi giường như thể vừa bị giật điện. Đôi mắt lam băng lạnh như băng tuyết Siberia trợn to, ánh lên sự hỗn loạn của cơn ác mộng chưa tan: sốc, giận dữ… và một nỗi sợ ngấm ngầm.

"Haah… Haahh… Haahh…"

Toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi, những sợi tóc dính bết vào trán, còn lồng ngực thì phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở hỗn loạn.

Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.

Tiếng tim đập vang vọng như trống trận trong tai. Những tàn dư của giấc mơ vẫn còn in hằn trong tâm trí hắn, như thể chỉ cần chớp mắt thôi là sẽ quay lại ngay cảnh tượng địa ngục ấy.

"Haaaahhh…"

Kael thở dài một hơi thật sâu, áp hai tay lên mặt để tự trấn tĩnh. Mọi thứ xung quanh—bốn bức tường màu be nhạt tẻ nhạt, mùi nước xịt phòng rẻ tiền còn vương trong không khí, chiếc bàn học ngổn ngang sách vở, giấy tờ, cùng ly cà phê cạn khô—bất ngờ trở nên xa lạ như một thế giới khác. Cả chiếc giường nơi hắn đang nằm cũng bừa bộn đến mức chẳng thể phân biệt nổi đâu là gối, đâu là ga trải.

Một ô cửa sổ nhỏ phía trên bàn khẽ hé, để ánh nắng ban mai len qua, vẽ lên căn phòng một lớp ánh sáng dịu nhẹ.

"…Kael?"

Một giọng nói khàn đục, còn ngái ngủ vang lên bên cạnh. Là Mark—bạn cùng phòng của hắn. Tóc tai rối bù như ổ quạ, mắt nhắm mắt mở, trông vừa khó chịu vừa bất lực.

"Lại là giấc mơ đó à…?"

Kael chưa trả lời ngay. Nhịp thở vẫn loạng choạng, bàn tay run nhẹ khi luồn qua mái tóc đen, cố gắng gom góp từng mảnh lý trí vừa tan rã.

"Ừ…" – Hắn đáp khẽ, giọng khàn đặc. "Vẫn là cái đấy—"

BỐP!

Một cái gối bay thẳng vào mặt hắn.

"Thằng khốn!!! Tao đã bảo mày dừng xem anime một thời gian rồi cơ mà!! Bây giờ thì không chỉ mày phát điên, mà cả giấc ngủ của tao cũng bị phá nát nhờ mặt chó mày rồi !"

Mark gào lên. Cú ném gối đánh bật Kael khỏi trạng thái ngẩn ngơ.

"Địt mẹ mày! Cái gì mà liên quan!? Làm như chuyện đó có thể giải thích được mớ hỗn độn tao vừa thấy không bằng!"

Kael quát lại, ném trả cái gối không chút thương tiếc.

"Ồ phải rồi hả!?

Cổng ma pháp xuất hiện khắp bầu trời!

Quái vật tràn ra như vỡ tổ!

Một thằng nửa người nửa rồng dẫn đầu đội quân rồng lao vào lũ quái như một vị thần chiến!

Rồi một ả đàn bà nào đó đứng cười khinh bỉ khi hắn bị xé xác!

Trong số mấy thứ đó, thứ quái nào không giống mấy cái anime rẻ tiền hay truyện tranh mày suốt ngày đọc!? Hả!?

Còn câu ‘Thả bom hết chúng nó’ là sao!? Bom ai? Quái à? Hay cả lũ rồng!? Mày đang xem thể loại anime gì thế hả!?"

"Bom thì vẫn dùng được mà, đúng không…?

Xét về lý thuyết, đó là thiết bị nổ giải phóng năng lượng thông qua nhiệt, ánh sáng, âm thanh và áp suất. Tác dụng chính là gây hủy diệt bằng sóng chấn động, sức nóng và mảnh văng. Chúng có thể phá huỷ công trình, gây thương tích nghiêm trọ—"

"IM MỒM, ĐỒ DỞ HƠI!!"

Mark gắt lên, mặt đỏ gay như người sắp tăng xông.

"Thôi ngay cái thói lảm nhảm nerd của mày đi! Fantasy thì fantasy đi, lôi mấy thứ vật lý đời thực vào làm đếch gì!? Tao rủ mày vào giới otaku là để xả stress, để mày bớt khô khan như khúc gỗ chết dở mà sống vui lên chút thôi!

Ai ngờ giờ mày ngập sâu quá mức, đến nỗi mơ thấy cả người lai rồng với quái vật!?

Mà, đù má, mày mơ tới Đàn Ông!?

Lẽ ra phải là Long Nữ sexy bốc lửa chứ! Hoặc Foxkin với tai dài đuôi fluffy! Thậm chí Catwoman cũng còn chấp nhận được!

Sao mày lại mơ tới Dragon Man!? Thằng đàn ông!?

Ai mà lại thích… đàn ông chứ!? Ai cơ!?"

Mark vừa nói vừa rùng mình như thể cả thế giới vừa bị xúc phạm.

Bỗng, như sực nhớ ra điều gì đó kinh khủng, hắn lùi lại khỏi Kael, mắt trợn trừng.

"…Khoan đã…

Không lẽ mấy đứa con gái trong lớp nói đúng!?

Mày… là gay thật hả!?"

Câu hỏi vang lên như lưỡi dao lạnh ngắt giữa buổi sáng. Mark lập tức bò xa khỏi giường, mặt cắt không còn giọt máu.

Nhưng rồi, như thể sợ bị cancel, hắn lại rón rén bò lại gần, nở một nụ cười gượng gạo.

"Ờ… nhưng mà nghe này…

Dù cho có là thế, tao vẫn chấp nhận con người thật của mày, bro.

Chúng ta sống ở một đất nước tự do. Mày có quyền thích ai mày muốn. Tao hoàn toàn ủng hộ quyết định đó…

…miễn là mày giữ khoảng cách với tao."

Mark nói, ánh mắt đảo đi đảo lại đầy chột dạ.

Miệng Kael giật nhẹ. Một nụ cười tàn độc nở ra.

"Ra là… mày không còn tha thiết tốt nghiệp học kỳ này nữa?"

Giọng hắn nhẹ tênh, nhưng đủ khiến Mark tái mặt.

Hắn lao tới, bám chặt lấy tay Kael như thể sắp chết đuối.

"Không! Không không không! Mày biết tao chỉ đùa thôi mà, đúng không? Không phải mày định làm điều nhỏ nhen chỉ vì mấy câu trêu vớ vẩn đó chứ!? Hahaha~"

"…"

Kael nhìn chằm chằm không nói, nhưng ánh mắt nói lên tất cả.

"Kael! Đừng làm vậy! Tao chỉ còn mỗi mày là bạn thôi đấy!"

Kỳ lạ thay, câu nói đó lại càng khiến Kael nghi ngờ.

Hắn nheo mắt, rồi đột ngột nghiêng đầu, cười như một con ác quỷ đang thương lượng hợp đồng linh hồn.

"Mày biết mày cần làm gì rồi đấy, nhỉ?"

"Không…"

Mark mở to mắt, vẻ mặt như vừa nghe tuyên án tử.

"Này mày—! Đừng có ép tao! Tao không thể! Bất cứ cái gì cũng được trừ cái đó!"

"Ồ, nếu là ‘bất cứ cái gì trừ cái đó’, thì chắc mày không cần mua sách kỳ sau rồi. Mà thật ra, mày có bao giờ mua đâu."

Kael nhún vai, quay đi như thể câu chuyện đã kết thúc.

Mark cắn răng, mắt rơm rớm.

"Không được! Mẹ tao sẽ giết tao mất! Mày biết bả khó thế nào mà!"

"Đấy là lựa chọn của mày, bạn hiền." – Kael nhún vai.

Mark nắm chặt tay, rồi… hét lên:

"Xin người! Cứu con với bố ơi!"

Kael mỉm cười.

"Cha luôn tha thứ cho đứa con hoang đàng."

"Khốn nạn thật…" – Mark nghiến răng, còn Kael thì cười ngặt nghẽo.

"Thôi, ngủ thêm 30 phút nếu muốn. Tao đi rửa mặt đây."

Một giờ sau, cả hai bước trên con đường dẫn đến đại học. Chỉ cách chưa đầy cây số, nên họ thường đi bộ.

Trên đường, Kael im lặng một cách bất thường. Mark nhận ra điều đó và quay sang.

"Lại nghĩ về giấc mơ à?"

Lần này, giọng Mark không còn cà khịa, mà là lo lắng thực sự.

"Tuần này là lần thứ tư rồi" Kael đáp, quay lại nhìn hắn.

"Ban đầu nó chỉ là một hình ảnh mơ hồ, một thứ ảo ảnh lướt qua vài tháng một lần.

Nhưng giờ… nó rõ đến từng chi tiết. Từng gương mặt, từng chuyển động, từng âm thanh.

Nó… không còn giống mơ nữa.

Nó thật đến rợn người."

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...