12 tuổi, tháng hai. Tôi đã không cảm thấy đói suốt ba ngày.
Cơ thể vẫn đi lại bình thường, phổi thở đều và mắt thì vẫn rõ. Chỉ là— tim có hơi chậm, còn đầu thì đau nhức.
Tôi ngồi trên bãi đất trống bên sông, nơi người ta đồn có con quỷ gần miệng cống. Chờ đợi cái cơn mưa mà ai cũng mòn mỏi, để làm điều bản thân mong muốn.
Lên tinh thần chuẩn bị, tôi đặt thân mình vào vị trí, lưng sát nền cỏ và những ngón tay đan chéo. Lưỡi dao trong cặp kêu lách cách khi nó đổ nghiêng theo chiều dài của bãi cỏ, đồ dùng học tập rơi vung vãi. Tôi sẽ không còn cần chúng nếu trời mưa, lúc đó lưỡi dao kia sẽ trở nên hữu dụng. Mây trôi phía đông cuối buổi chiều, cuốn theo cả nắng xuống cuối con đường nãy tôi đã đi. Cơn đau trong bụng chẳng buồn réo, như thể biết rằng cơ thể này đã từ bỏ các giác quan. Có lẽ nó cũng muốn chờ đợi cơn mưa ấy.
Tôi nhìn vào một mảnh vỡ nứt ra giữa bầu trời, thấy đám chim đen xoay vòng chậm chạp và yên tĩnh. Không có tiếng gọi nào từ trên cao. Cũng không có tiếng bước chân nào dưới đất. Chỉ có những cơn gió khô, lướt qua trên da nhẹ như tờ.
Nếu con quỷ có thật, tôi nghĩ, nó sẽ biết lúc nào là thời điểm thích hợp. Có thể là hôm nay. Hoặc ngày mai. Tôi không chắc. Nhưng tôi mong là nó đến.
Chỉ để tôi khỏi phải tự quyết định.
Mặt trời quá nóng, tôi đưa tay nắm lấy một dải quang phổ. Họ luôn bảo năm tới sẽ có mưa cơ mà? nhưng sau cùng mọi thứ vẫn giống như những năm trước đó.
Đến bao giờ họ mới thôi với những lời nói dối này chứ? Ai cũng đã quen với điều này rồi mà?
Ánh sáng lọt qua một chỗ rỗng nơi lòng bàn tay, tạo thành một quầng mờ méo mó trên ngực áo.
Tôi chẳng thể nhớ nổi cái ngày nó xuất hiện. Có thể là từ rất lâu, cũng có thể là chỉ vừa mới. Tôi không chắc. Chỉ duy nhất sự quen thuộc đó là những gì nó mang lại.
Cái thân quen khi điểm nhìn của tôi chiếu qua lỗ hổng. Khoảng trời, ngọn cỏ và cả những gương mặt người. Cái khi tôi chẳng còn có thể dự tưởng như thế nào là sống.
Nếu chết đi mà vẫn còn phải nhìn thấy tất cả những thứ ấy, thì có lẽ... tôi vẫn chưa muốn chết lắm.
Trời xanh vắng bóng
Hôm nay không mưa. Như hôm qua, và có lẽ là cả ngày mai.
Rời bỏ cánh đồng, tôi quyết định rằng sẽ đợi thêm ít lâu nữa. Bước về phía con đường dấn xuống con mương cạn. Một lối mòn bị chiếm hữu bởi lũ cỏ mọc lưa thưa bên rìa bãi đất trống, dường như chúng cũng héo tóp lại vì ánh nắng. Bên dưới, là một lớp bê tông xám đen. Nó vồng lên từ lòng đất, rộng toác và sâu hoắm như một cái miệng chực chờ được vá lại
Bóng tối đó là căn nhà của quỷ, điều mà mọi đứa trẻ trong thị trấn vẫn luôn bàn tới, nhưng chỉ kể cho nhau nghe vào mỗi buổi chiều như một cách tạo hứng khởi cho nhau trước khi ai về nhà nấy. Không ai dám tới gần. Càng không ai dám bước vào.
Tôi vẫn hay nghĩ về điều đó.
Điều gì khiến chúng ta sợ hãi đến vậy?
Tôi chẳng thể dự tưởng nổi.
Cả tôi…và có lẽ con quỷ. Nhìn nhau qua bóng tối và ánh sáng mù lòa này, liệu nó có cùng nỗi băn khoăn như tôi?
Đứng lặng trước đường hầm, hơi thở tôi dội vang.
Tiếng nước vẫn nhỏ đều nơi cuối căn hầm vẫn như mọi ngày, nghe như tiếng ai đó cũng đang đợi chờ điều gì đấy. Nắng đổ nghiêng và gió cũng lặng nơi bóng tôi trải vào sát cửa, gần như đang bò vào trong trước cả tôi.
Rốt cuộc vẫn như mọi lần thôi, chẳng có gì đáp lại.
Rồi, ngay khi toan quay đi, một chuyển động khẽ làm tôi khựng lại.
Trong bóng tối ấy, thấp thoáng một hình bóng ai đó.
Không phải con người, nhưng cũng chẳng phải một đứa trẻ. Nó nhỏ hơn tôi.
Với mái tóc dài buông xuống, tay chân loang lổ bụi bẩn.
Nó đứng đó, một nửa thân thò ra trước ánh sáng, để lộ chiếc váy trắng tinh khôi lấm bùn, một nửa như bị nuốt vào trong – như thể cả căn hầm đang nuôi dưỡng nó.
Lần đầu tiên chúng tôi chạm mặt, ánh mắt nhìn nhau trong một giây mà ngỡ như ngàn kiếp. Tĩnh lặng, không gió. Mắt nó mở to như chưa từng được nhắm lại bao giờ.
Và trong ánh mắt ấy.
Thế giới đã trở về bóng tối.
___________________________
23 tuổi tháng 3, hôm nay tôi lại mơ thấy giấc mơ ấy.
Con quạ đã nói gì đấy với tôi hồi nhỏ.
Khi bóng tối bao trùm, tôi thấy mình đang ở trong đường hầm đó. Nó là cái ở phía sau trường tiểu học… chắc vậy. Đã bao lần tôi mơ thấy nó? Cứ mỗi khi quên là nó lại trở lại. Nhưng, vẫn như mọi lần, tôi lại chẳng nhớ gì khi tỉnh dậy.
Với lấy cặp kính. Mắt tôi nhòe đi khi ánh sáng rèm cửa chiếu lên khuôn mặt cô gái nằm cạnh mình.
“... Ai đây?”
Chẳng có thời gian cho suy đoán. Buộc chặt lớp băng trên tay, uống vội thang thuốc, tôi tiến thẳng đến chỗ làm việc.
Không khí trong Trung tâm lúc nào cũng lạnh như phòng chứa nội tạng.
Dù là tháng Ba, hệ thống điều hoà vẫn thổi một luồng khí lạnh trắng xoá, mang theo mùi ozone và nhựa cháy.
Tôi bước vào phòng điều hành tầng 3 lúc 7:46, trễ 3 phút. Không ai nói gì. Cũng không ai nhìn tôi.
Trên hàng chục màn hình lớn treo tường, ánh sáng từ hàng ngàn camera an ninh quét liên tục qua các nút giao, công viên, trạm xăng, hành lang chung cư. Những điểm sáng lập loè như giác mạc nhân tạo. Tất cả đều chuyển động, nhưng không có gì thực sự xảy ra.
Một người đồng nghiệp gật đầu nhẹ với tôi.
Tôi không nhớ tên anh ta.
Gã ta nói gì đó về một vụ tai nạn sáng nay, đoạn quay lại màn hình. Nhưng tôi không phản hồi.
Dù có nói gì, tôi cũng chẳng hiểu được lý do người ta lại quan tâm đến những chuyện như thế.
Tôi ngồi vào bàn điều khiển. Ghế nhựa cứng. Lưng đau.
Tôi đưa tay nhập vào vài dòng số liệu, điều chỉnh các thông số trên giao diện giám sát, đảo mắt quét qua các camera có dấu hiệu bất thường, so sánh với bản đồ thực tế, những công việc mà cảm tưởng dễ đến mức oái oăm. Tôi đến tận bây giờ vẫn không hiểu mục đích của cái công việc này.
Hôm nay lũ trẻ ở trường tiểu học lại mang bạn cùng lớp đến trên miệng cống.
Đã bao lần tôi nhìn thấy chúng rồi nhỉ? Nhiều đến nỗi tôi có thể nhớ mặt từng đứa trẻ, kể cả là qua cái màn hình chập chờn này.
Bất giác tôi buộc lại lớp băng trắng tay, chúng luôn lỏng ra bất kể tôi có buộc chắc thế nào. Qua lớp vải ấy, chiếc lỗ, tôi biết mình có thể thấy được điều gì đó. Về lũ trẻ, về đường hầm. Nhưng có lẽ là không nên, không phải ở đây.
Một lúc sau, cánh cửa đối diện màn hình tôi mở ra. Gã giám đốc bước vào với bộ vest nhăn nhưng giày thì sạch bóng.
Tôi là thứ đầu tiên lọt vào mắt hắn.
“Ata. Tập trung vào.”
Giọng ông ta như máy in lỗi giấy.
Tôi không đáp, Ông ta cũng chẳng buồn đợi trả lời.
“Hôm nay. Cậu biết việc rồi đấy.”
Rồi ông ta bỏ đi.
Tôi vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc màn hình nhỏ nơi góc trái ấy – Camera 6C tại hầm K.
Lũ trẻ đã bỏ đi. Nhưng ở phía cửa hầm chẳng ai đi ra cả.
Không có gì bất thường. Chỉ là ánh sáng trắng hắt qua ở cả hai đầu. Những bóng người đi ngang qua trên phố, cắt ngang qua như một đường vẽ hoàn chỉnh.
Tay phải nhập lên cú pháp quen thuộc trên điện thoại. Và lại một bản báo cáo dài nữa đang đợi tôi.
“Ê, vụ tên sát nhân ở quận dưới nghe chưa?”
Giọng của người ngại ngùng vang lên bên cạnh. Tôi không quay lại. Nhưng rồi một gương mặt ló qua vách ngăn bàn làm việc. Hắn gọi mình là Tân – tổ giám sát khu phía Tây thành phố. Một gã đàn ông ngoài ba mươi với mái tóc lúc nào cũng bết lại vì keo, mắt thì đầy tia máu nhưng không bao giờ ngừng nói.
“Cái gã hôm trước bị bắt vì rình rập mấy con nhóc cấp hai ấy. Hóa ra đám cảnh sát đã bắt nhầm thằng. Lại có thêm mấy đứa mất tích rồi. Lần này còn nhỏ hơn trước nữa, học tiểu học, trung học cơ sở. Biến mất sạch sẽ. Đến giờ lũ ăn tiền nhà nước kia vẫn chưa tìm thấy xác mà.” Giọng hắn từ rụt rè chuyển sang tự mãn.
Không đáp lời. Mắt tôi vẫn dán vào góc dưới màn hình, nơi chiếc camera hầm K vẫn chập sáng.
“...Nghe đâu bọn nó lần được đến hầm K đấy. Nhưng cũng chỉ tìm thấy mấy đứa nhóc nghịch ngợm thích chơi trò dọa ma thôi. Kém cỏi thật. Cơ mà công nhận khu đó có gì đó… sai sai. Camera thì cứ mờ suốt, thi thoảng lại còn chớp lên mấy tia sáng lạ”
Gã nhìn tôi.
“Mày hay theo dõi khu đó đúng không. Ata? thấy được điều gì không?”
Tôi lắc đầu. “Không”
“Ừ, tao cũng nghĩ chúng nó dựng trò chọc phá thôi. Nhưng mà cũng buồn cười. Nghe đồn là tên sát nhân kia hay xuất hiện gần đường hầm khi trời nắng. Tổ bố các ông. Đã bao lâu rồi chúng nó quên rằng lúc nào trời cũng nắng chứ nhỉ? Nghĩ mà tức cười. Ai lại đi bắt cóc giữa ban ngày cơ chứ?”
Tôi nhìn sang. Gã đàn ông đang thao thao bất tuyệt. Tựa như đang độc thoại với chính mình.
“...Có khi hắn cũng là một phần trong cái thứ mà người ta gọi là con quỷ dưới đường hầm ấy chứ? Ha ha. Nghĩ đến là rợn cả gáy… Mà Ata này hôm nay cậu lại về muộn phải không? hôm qua cũng vậy. Đống dữ liệu đêm qua được lưu vào tận nửa đêm. Có khu vực nào khiến cậu chú ý sao?”
Một lần nữa, tôi không đáp.
Gã im lặng một lúc, rồi cười trừ.
“Mà, cậu lúc nào cũng thế mà nhỉ? Tối nay ở lại vui vẻ nhé, đừng ngắm tôi qua đống màn hình kia đấy. Trung tâm vừa báo có thêm một vụ mất tích rồi, lần này là người lớn. Lo mà quan sát cho kĩ vào.”
Tôi khẽ gật đầu.
Và cuối cùng gã ta bỏ đi.
Trên màn hình, đoạn video phát lại cho thấy cảnh đội cứu hộ vừa lôi một cậu nhóc từ trong đường hầm ra. Hình bóng nhỏ bé ấy được bế ra từ cửa hầm. Tôi không biết mặt nó. Không rõ lai lịch.
Nhưng cảm giác quen thuộc đó lại ùa về trong hình hài nhỏ bé ấy. Cảnh tượng năm đó phần nào đó lôi tôi trở về thực tại.
Cả trung tâm vắng người hẳn đi khi đồng hồ điểm 19:00.
Bữa tối hôm nay là bánh mì ruốc. Món tôi không thích lắm, nhưng tôi không muốn chịu cảnh ngày qua ngày chỉ ăn mình ba tê và thịt. Mai có lẽ sẽ là trứng.
Dưới ánh đèn huỳnh quang trắng toạt, chỉ còn lại tiếng gõ phím đơn điệu vang lên từ khu điều hành. Vài bóng lưng lác đác lướt qua rồi biến mất sau những cánh cửa, như thể chỉ có tôi là còn ở đây, lâu hơn cả những dữ liệu trên màn hình.
Tôi đã không còn nhớ lý do mình hay ở lại muộn.
Không phải lệnh của cấp trên, nhưng cũng chẳng phải vì thích. Chắc là khi tất cả đã rời đi, tôi mới có thể thở. Có lẽ là vậy…
Có điều đó trong không khí nơi này khi trống rỗng – vắng, lặng và thiếu oxy – nhưng mọi thứ trở nên dễ chịu hơn ban ngày.
Chỉnh lại lớp băng trên tay lần nữa.
Nơi chiếc lỗ vẫn luôn mở. Thu Hút.
Màn hình ở hầm K vẫn luôn chập chờn. Những đường sọc nhiễu xẹt qua như xung điện não. Trên phố, bóng người đã thưa, nhưng ánh sáng vẫn chẳng hề dịu lại.
Không có màn đêm thực sự. Không có bóng tối nào đủ lớn để nuốt chứng thành phố trong những chiếc camera ấy.
Chuyển sang góc quay 7b, rồi 3e, rồi quay lại hầm K.
Chẳng có gì hấp dẫn ngoài điểm màu trắng xóa của nó. Nhưng vẫn có gì đó…khẽ rung.
Tôi phóng to khung hình. Một đứa trẻ lạ lẫm đứng giữa miệng cống. Không rõ mặt, cũng chẳng động đậy.
Thời gian ở góc màn hình vẫn đang chạy ở 21:16:32. Và tôi nhớ khá rõ mình không hề truy cập vào kho lưu trữ.
Như thói quen tay phải tôi tự động nhập cú pháp trên chiếc điện thoại cạnh bên, nhưng lần này có gì đó đã ngăn tôi lại.
Đứa trẻ khẽ nghiêng đầu. Đáp lại ánh nhìn của tôi bằng một chuyển động chậm rãi. Tôi không biết nó là ai. Cũng chưa từng thấy đứa trẻ nào đứng ở đó lâu như vậy.
Hệ thống âm thanh truyền tới những tiếng rè rè đúng như những gì nó vẫn luôn thu lấy, nhưng lần này vọng lại chỉ là tiếng nước nhỏ đều.
Đầu tôi đau nhức, còn cổ họng thì khô rát.
Tôi cố nhập giao diện truy cập ngoại vi, xác định lại vị trí thực của camera. Trên bản đồ, đường hầm K hiện rõ trên tọa độ. Dưới lớp bản đồ địa chất, một bản vẽ kết cấu cũ hiện ra phần hầm đã đóng từ 2010 và chưa từng được mở lại chính thức.
Độ cứu hộ đã bỏ sót sao? nhưng khi ấy tôi chỉ nhìn thấy một đứa trẻ.
Nhìn qua vai. Tôi nhận ra đã không còn ai ở trong phòng ngoài mình.
Tiếng quạt trần kêu lạch cạch. Và luồng sáng từ đèn đường hắt lên bàn tay tôi.
Đưa tay lên. Qua chiếc lỗ, một hình ảnh lạ lẫm như đáp lại.
Bên trong, tôi cuối cùng cũng được diện kiến con quỷ ấy. Một hình thể quen thuộc vừa xa lạ, với nửa thân bị ăn mòn trong bóng tối, nửa khác còn lại thì thiêu rụi trong ánh đèn đường. Nó đứng im như thể bị giam trong khung hình của màn chiếu, nhưng với mỗi điểm ảnh lập lòe, tôi thấy nó như ngày càng gần hơn.
Nắm chặt tay.
Không.
Không phải lúc này.
Rời khỏi bàn điều khiển, tôi đứng dậy, và tắt toàn bộ màn hình khu vực quản lý. Ánh đèn led mờ đi khi căn phòng dần ngả từ trắng sang xám.
Nhưng tiếng nước nhỏ giọt vẫn còn.
Dẫu loa đã tắt từ bao giờ.
Chaporia
Bình Luận (0)