Drownlight/Chapter 2: Vol 2 Just that don't forgetChapter 2: Vol 2 Just that don't forget
20px

Khi tôi về đến phòng, đồng hồ chỉ 22:53. 

Phố dưới vẫn sáng.

Tôi cởi giày, đóng cửa và không bật đèn. Tấm biển quảng cáo cạnh cửa sổ tầng hai cách nào đó đã tiết kiệm cho tôi một khoản. Dẫu cũng chẳng rõ ràng gì, nhưng chí ít tôi sẽ không phải lần mò trong bóng tối với nó. 

Tôi đặt bữa tối của người xa lạ hồi sáng lên bàn, ngay chỗ chiếc đèn đã lâu không dùng tới. Bước lại gần, tôi vỗ nhẹ tấm lưng đang cuộn tròn trong chăn, nằm yên như một phần nội thất.

“... Này.”

Cô ta động đậy. Không rõ đang ngủ hay chỉ đơn giản là… chờ đợi.

Tôi tháo băng trên tay, rửa mặt bằng nước lạnh, rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc gần cửa sổ.

Bên ngoài không có gì hấp dẫn, vậy nên có lẽ tôi sẽ phải làm gì đó với con người ngẫu nhiên xuất hiện trong nhà mình này. 

Gương mặt cô ta chẳng có gì đáng nhớ, không đến nỗi xấu xí nhưng cũng chẳng ưa nhìn. Đặc biệt là chẳng có chi tiết nhận dạng nào gợi cho tôi cảm giác quen cô ta. Có chăng thì có một chút gì đấy ở cách cô ta chuyển động, nhịp thở chậm đều, và tần số rung động không quá lớn. 

Với lấy liều thuốc cuối, tôi nuốt cạn. 

“Cậu bị bệnh gì sao Ata?” tiếng chăn cựa nhẹ đi cùng một giọng nói vang lên, nhỏ, nhưng rõ ràng. 

Tôi không quay lại. “Không.”

“... Thế hôm nay cậu đã gặp lại Mạnh chưa?”

Một cái tên lạ lẫm, như cô gái trước mắt tôi cùng tất cả những điều cô đang nói. Cơn đau như mọi khi kéo lên trên đỉnh đầu, nhưng đáp án nó đưa ra lại chẳng có gì cả.

“Ai?” Tôi hỏi. 

“Cái tên béo luôn đi theo cậu hồi nhỏ ấy. Tôi biết là cậu đã chuyển đi, nhưng tôi không ngờ là bọn cậu cũng mất liên lạc luôn đấy.” 

Cô gái duỗi người, lăn lộn trong tấm chăn mà tôi mới giặt hôm qua. 

“À… 

Cơ mà, cô là ai nhỉ?”

Một khoảng lặng.

“Tôi là Mai Ly. Học cùng cậu hồi tiểu học ấy? Tối qua chúng ta gặp nhau ở quận 2, rồi đi uống vài chén. Nhớ không? Tôi là con bé tóc ngắn trong lớp. Sáng nay tôi đã giải thích suốt rồi mà…”

Tôi nhìn cô ta. Lục lại dữ liệu trong đầu như một thói quen công việc. Nhưng kết quả vẫn là không gì cả. 

“Xin lỗi…tôi chóng quên lắm.”

Cô gái ló đầu ra khỏi đống chăn, ánh mắt gắn lên tôi với vẻ dò xét, có thể là hờn dỗi nữa.

“Thế… sao cô vẫn ở đây?” tôi hỏi.

“Vì cũng có nơi nào để đi đâu?”

“Tôi có nói cho cô ở lại à?”

“Không. Nhưng cậu không đuổi tôi.”

Vô thức tôi lại nhìn xuống tay mình. Lớp da quanh miệng lỗ hôm nay đã ngừng rỉ máu, lớp biểu bì đã lành lại bằng một vành đỏ thẫm của hồng cầu và huyết tương. Qua nó, tôi toan hướng nó về cô ấy nhưng may sao đã kịp dừng lại.

Cô ấy không có gì bất thường. Trong hình hài này, vậy là được rồi.

“Ata này, cậu nên bỏ thói quen đó đi thì hơn. Đó là lý do cậu không có bạn đấy.” Mai Ly nhìn tôi trong khi ngấu nghiến bữa tối tôi mời cô ta.

Quay người về phía cửa sổ, tôi không đáp. Hơi lạnh phả ra từ thủy tinh chạm lên da tôi. Phía xa, một thành phố ánh lên với hàng tỷ bóng đèn điện, phảng phất trong không trung vẫn cái mùi nhựa cháy ấy. 

Trên hình phản chiếu, tôi bắt gặp một gương mặt chẳng còn giống thằng bé năm 12 tuổi. Cơn mưa năm đó chưa bao giờ đến, cũng như con quỷ kia.

“Hộp cơm đó…50 ngàn nhé.”

“Biết rồi, biết rồi. Không thì mai đến quán của tôi đi, tôi sẽ cho cậu chầu bia.” Mai Ly vươn người đặt một tờ danh thiếp lên bàn. 

Tôi không quay lại. 

Chỉ buộc lại băng.

Và đóng sập cái lỗ bằng chính những ngón tay của mình.

Ngày hôm sau, Tân lại tới, với vẻ tự mãn như thường lệ.

Mắt hắn thâm quầng, môi khô và cổ áo nhàu. Nhưng dáng đi vẫn dẻo như keo, và miệng thì lúc nào cũng sẵn nụ cười nửa mùa kia. Thể hiện đúng chất của kiểu người tin rằng chỉ cần gật đầu đúng lúc là sẽ được tha thứ cho mọi tội lỗi.

“Ê, nghe gì chưa? Trung tâm sắp lập tổ chuyên trách đấy.”

Hắn ngồi xuống chiếc ghế phía sau tôi, lưng không tựa, bàn tay mân mê ly cà phê như thể đang chờ một buổi họp báo.

“Giám đốc sẽ là người đứng đầu. Nghe đồn thôi, nhưng mà đồn kiểu này thường đúng lắm.”

Tôi gật đầu, nhẹ như gió thoảng.

“Cậu nghĩ sao nếu vụ này được ‘kéo dài thêm vài tuần nữa’? Nghe đồn là thế. Lại có thêm người mất tích tối qua rồi.”

Một cái nhếch môi. Có thể là vui thật. Hoặc chỉ là một phản ứng sinh học. Tôi không biết hắn ta đang mong chờ gì lúc này nữa. Tôi còn không nhớ được mặt nạn nhân, nói gì đến kẻ gây ra chứ.

Nhìn lên màn hình. Camera hầm K vẫn chập tắt. 

“... Lần này là học sinh đấy.” Hắn nhấn mạnh như đang nhắc tới giá cổ phiếu. Một loại dữ liệu cần phải cập nhật theo chu kỳ.

Tôi không trả lời.

Cũng không chắc mình còn cần câu trả lời cho những chuyện kiểu đó.

Chiều hôm ấy, khoảng 16:45, hệ thống đường truyền phía Tây gặp trục trặc nhẹ.

Một vài camera chập chờn.

Tổ kỹ thuật rời phòng một lúc để kiểm tra, để lại không gian trống rỗng chỉ còn vài màn hình vẫn sáng.

Tôi ngồi lại, tay vẫn gõ lên bàn phím như thể đang nhập thông số. Nhưng thực ra chỉ đang đợi cái gì đó chuyển động. Bắt gặp một thứ gì đó mới mẻ lúc này cũng tốt, dù sao cũng còn cả tá thời gian trước khi vùi đầu vào đống báo cáo kia mà.

Vừa định rút dây tai nghe thì bỗng có tiếng ai đó nói vọng từ phòng giám sát phụ phía sau. Cánh cửa chỉ khép hờ.

“…Chúng ta sẽ cần ít nhất hai vụ nữa để gây áp lực lên truyền thông.”

Giọng nói đều đều, rời rạc như văn bản chưa được định dạng.

“Tốt. Cứ để tôi xử lý tiếp. Mấy vụ học sinh không sao. Nhưng nếu là một người lớn… thì tốt hơn. Có lý do để mở ngân sách.”

Tôi nhận ra giọng đó. 

Gã giám đốc nói với một tâm thế bình thản, bình tĩnh như người tường thuật của bản tin thời sự. 

“Còn đoạn hầm K thì sao?”

“Để nguyên. Mờ là tốt. Chúng ta có ảnh rồi. Nhưng đừng công bố. Tôi muốn gộp tất cả lại thành một đợt. Một cú đòn lớn. Cậu hiểu mà? ”

Tiếng đóng máy và bước chân tiến lại. Tôi kịp quay lại chỗ. Màn hình trước mặt hiện lên biểu đồ nhiệt khu dân cư.

Gã giám đốc chỉ đi ngang qua phía sau, bóng hắn đổ lên màn hình điều khiển thành một hình thù mờ nhạt.

“Cậu có vẻ chăm chỉ hơn mọi hôm đấy, Ata.”

Tôi không quay đầu.

“Cứ giữ như vậy đi. Chúng ta đều làm việc vì cái tốt chung. Nhỉ?”

Khi ông ta rời đi, tôi vẫn chưa động tay vào bất kỳ báo cáo nào.Mắt dán vào hình ảnh trên chiếc camera chập chờn, nơi có bóng trẻ con hiện lên từ trưa hôm trước. Không động đậy. Không nhúc nhích. 

“Hôm nay chúng không ném ai xuống đó nhỉ…?”

---

Tối hôm đó, tôi đến quán rượu như đã hứa.

Một nơi nằm nép bên dưới cầu vượt cũ, bảng hiệu bị sét đánh cháy một góc, ánh đèn neon chỉ còn nhấp nháy chữ “U”.

Tôi mở cửa, chuông reo và mùi rượu pha dầu bốc lên ngay tức thì.

Mai Ly đã ngồi sẵn, vẫy tay nhẹ như thể chúng tôi từng hẹn nhau suốt nhiều năm.

Chủ quán là một người phụ nữ trẻ tuổi, áo sơ mi trắng nhăn nhúm, tên Thanh Như

Cô ta nhìn tôi.

Mắt dài, sắc. Không phải một kiểu người khiến người ta dễ quên, và lại một người nữa nói câu đã lâu không gặp, nhưng tất nhiên là tôi chẳng nhớ gì cả.

“Cậu vẫn như xưa, Ata. Thích im lặng và lỡ hẹn.”

Tôi gật đầu.

Mai Ly cười trừ.

“Dù gì thì cũng cảm ơn đã đến. Tôi tưởng cậu sẽ biến mất luôn như hồi cấp hai.”

Tôi ngồi xuống.

Cô Như đặt xuống bàn ba chiếc cốc, đầy chưa đến nửa. Rượu trong suốt như dung dịch sát trùng, không đá, không nhãn.

“Của cậu,” cô ta nói, rồi quay vào trong mà không hỏi thêm gì.

Tôi nhìn vào cốc trước mặt.

Mai Ly đã nhấp một ngụm. Môi cô ấy ánh lên dưới thứ đèn mờ hắt xuống từ trần nhà như ánh lửa lạc lõng giữa một khung cảnh tăm tối.

“Quán này không đông lắm, nhưng rẻ,” cô ấy giải thích. “Với lại Như là bạn cũ. Trước học chung trường cấp hai với tụi mình đấy.” Tôi gật đầu, dù sao thì loại này cũng không quá tệ, với khẩu vị của mình, tôi muốn có thứ gì đấy đắng hơn chút. 

Tiếng từ chiếc radio cũ sau quầy phát ra những đoạn nhạc jazz méo mó, chập chờn một bản nhạc từ cái năm nào chẳng rõ, nhưng giai điệu của nó khiến đầu tôi đau nhói. Căn phòng có mùi thuốc lá, rượu đắng và muối loãng từ món gì đó đã cũ. Cạnh cửa sổ, có một chiếc quạt trần quay chậm đến mức gần như đứng yên.

“Cậu nhìn khác nhiều thật,” Ly nói, chống cằm, mắt không rời tôi. “Hồi trước cậu đâu có đeo kính. Cũng không im lặng thế này.”

Tôi định trả lời, nhưng cổ họng khô như thể tôi chưa từng nói ra điều gì có ý nghĩa trong suốt cả tháng.

“Chắc tôi đã quên mất nhiều thứ rồi.”

Tôi cầm cốc rượu lên. Không uống.

Ly khẽ cười. “Thì ai mà không quên được. Chỉ là… cậu vẫn không hề thay đổi ở cái kiểu bỏ đi giữa chừng.”

“Bỏ đi?”

“Hồi đó, cậu từng hứa sẽ chỉ cho tôi thấy ‘cái ở dưới miệng cống’. Nhưng rồi hôm sau, cậu chuyển trường. Mà không nói gì.”

Tôi nhìn vào ly rượu. Lớp nước phản chiếu lặng lẽ, nhưng tôi không thấy mặt mình.

Lại là một khoảng trống. Tôi nghĩ, với tất cả những đấu tranh ấy, chẳng lẽ giờ đây ý niệm đó vẫn khiến tôi bận lòng đến vậy? 

Dưới ánh đèn hiu hắt của quán, không giây nào trôi qua mà mang lại cảm giác bình yên.

Để rồi, quyết định cuối cùng được đưa ra lại mang dáng vẻ bồn chồn như vậy sao? Thật là ngớ ngẩn hết sức. 

“Vậy… mai cậu có rảnh không?”

Giọng Mai Ly đột ngột thay đổi. Nhẹ hơn, nhưng không hẳn là dịu dàng. Như thể điều cô ấy muốn hỏi không nằm ở câu hỏi.

Và trong một giây thiếu suy nghĩ, tôi nói 

“Sáng mai, hãy gặp tôi ở bờ đê K” 

mắt không rời khỏi màu sắc của thứ dung dịch trên tay. 

Không đợi cô trả lời, tôi đứng dậy, để lại cốc rượu vẫn chưa động đến, rồi quay người bước ra.

Thanh Như đã đứng sau quầy từ lúc nào, nhìn tôi mà không chớp mắt. Nhưng cô ta không nói gì.

Cánh cửa khép lại sau lưng tôi.

Ngoài kia, gió phả lên từ những ống thoát khí dưới lòng đất, mang theo hơi ấm bất thường. Một đêm không mưa.

Và lại là một đêm không có bóng tối nào đủ lớn. 

Tôi mua một con dao làm bếp từ tiệm tạp hoá gần trạm xe buýt. Một lưỡi mỏng, cong nhẹ, cán gỗ đơn giản. Không quá sắc, nhưng đủ để cắt xuyên qua lớp cơ và màng xơ. Người bán không hỏi gì. Tôi cũng không nhìn vào mắt hắn

Đường phố khi ấy gần như trống rỗng. Ánh đèn trắng hắt từ các tấm bảng quảng cáo khiến mọi thứ có cảm giác như đang nổi trên mặt nước. 

Tôi quẹo sang hẻm 27, lối đi ngắn dẫn ra mặt sau khu dân cư phía Đông, nơi gã giám đốc sống, một khu dân cư mới, được quy hoạch bởi chính những tay như hắn. Sân cỏ cắt gọn, chuông báo hồng ngoại, và một chiếc xe đen còn nguyên hơi ấm. Tôi không đi lối chính. Một hệ thống rãnh thoát nước cũ nối từ trạm điện đến khu nhà phía sau. Tôi đã kiểm tra các camera từ buổi chiều. Có một góc chết.

Không khóa.

Tôi bước vào như thể đã quen đường. Trong phòng khách, một chiếc tivi vẫn sáng. Và một người đàn bà đang nằm bất động. Có thể là vợ hắn. Hai đứa trẻ con thì trong phòng ngủ, cả hai đều chưa quá lớp 3, bàn tay chúng thò ra khỏi chăn như đang vẫy, nhỏ xíu và trong sạch. Tôi trói tất cả bọn họ lại. Tất nhiên là không quá chặt, tôi không muốn làm đau chúng. 

Nhưng ham muốn này, cần phải được giải tỏa. 

Gã giám đốc bước ra từ phòng tắm. Áo choàng trắng. Mắt còn dính bọt. Hắn đứng sững lại, không hét. Có thể vì lưỡi dao đã chạm vào cổ hắn quá nhanh.

“Anh…! Anh là ai?”

Tôi định trả lời, nhưng thôi.

Thật ra có vài phương án khác tôi có thể làm lúc này nếu muốn hạn chế chuyển động của hắn hết mức. Tên tôi, một câu đùa, một lời nguyền hoặc Hãy nghĩ cho gia đình mày trước khi định làm gì đó ngu ngốc. Cuối cùng vẫn là im lặng sẽ tốt hơn nhỉ?

Tôi giáng tay còn lại lên ngực hắn, dồn cơ thể to béo kia về phía tường. Dao vẫn kề sát cổ, không cắt, và hắn cũng chả dám la lên. Hình như đang chờ một sự xác nhận từ phía kẻ lạ mặt này.

Chẳng biết hắn đang nghĩ gì nữa, tôi nghiêng đầu ngắm kĩ khuôn mặt đang hoảng loạn kia phản chiếu qua lớp kính cửa sổ. 

Sự thật là sức lực tôi cũng chẳng đủ để khống chế hắn, một người đàn ông trạc 50. Mắt còn ẩm, da cổ thừa, hầu như không còn cơ trơn. Mọi chuyển động đều chậm nhưng sức sống vẫn rung nhẹ trong đồng tử hắn, như mọi kim giây quét qua từng khoảnh khắc của một đời người bằng sự trốn tránh.

Cùng nỗi tò mò dâng trào tôi siết chặt tay.

“Xin lỗi… chỉ là, tôi phải được thấy nó.”

Tôi đập mạnh đầu hắn vào bệ tường. Máu trào ra từ trán, nhưng chưa đủ lực để làm hắn bất tỉnh. Việc này sẽ dễ hơn nếu hắn chịu nằm im, nhưng thôi kệ vậy dù sao cũng chẳng thể ép buộc nếu cơ thể hắn không muốn. Tôi trói tay hắn, chèn khăn vào miệng và che đầu bằng một túi ni lông đen dày. Tất nhiên là có một chút sự phản đối từ chủ nhà, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng mấy.

Tôi vặn đầu hắn sang phải, đầu gối đè chặt lên lưng ép hắn nằm nghiêng.

Cuối cùng, là bắt đầu trích xuất.

Mắt phải, đó là bên nhìn về phía đường hầm trên bản đồ giám sát. Tôi đặt ngón tay lên nhấn nhẹ rồi tăng dần lực.

Póc! da thịt tách rời. 

Đồng tử hắn bật ra khỏi hốc mắt như một lỗi cơ học. Máu tươi, ẩm và nóng, dính vào tay tôi. Màu hồng nhạt như thứ ánh sáng bên ngoài căn hầm đó

Một khoảng trống hiện ra khi tôi chọc mũi dao vào hốc mắt hắn và rạch một viền xung quanh.

Không nhanh.

Nhưng tôi tin là mình đủ chính xác.

Tiếng cọ sát của kim loại với sụn mềm phát ra như tiếng nhỏ như dây phơi quần áo.

Một âm thanh lạ lẫm, nhưng không hiểu sao nó khiến tôi nhẹ lòng đến lạ, như thể một công việc thường nhật đáng quên, hoặc đã từng nhìn thấy điều đó.

Cuối cùng, con mắt lồi ra, nhớp nháp và dính. Tôi cầm nó lên, máu vẫn chút hơi ấm thân nhiệt, nhỏ xuống tấm thảm. Bên trong, ánh sáng từ niêm mạc bắt đầu méo mó, khuất bóng khi tôi đưa nó lên nhìn qua chiếc đèn trần.

Cởi bỏ băng trắng, đến bây giờ tôi mới nhận ra kích cỡ của nó giống với thứ gì. 

Vừa vặn đến lạ, tôi đặt con mắt vào chiếc lỗ.

Và nhìn xuyên qua.

Một nhân dạng không xương, méo mó nhưng chân thật. Một bóng người được dệt bởi những bản thảo tách rời, văn bản, phê duyệt, email chưa gửi, các tờ báo cáo chưa ký, nối với nhau bằng những sợi dây thừng, không máu cũng chẳng nội tạng. Không gì hơn ngoài một chuỗi logic tự động hóa, từ sự ngây thơ của những đứa trẻ, đến cả những quyết định lấp liếm tử thần.

Mỗi giây trôi qua, mỗi gương mặt của nạn nhân hiện chiếu, cơ thể hắn lại phát sáng như được sạc điện. Từ trên cổ mọc ra dòng kí tự: Tăng tỷ lệ duyệt ngân sách

Buông bỏ ý định, tôi bỏ tay xuống. 

Bên ngoài trời nổi gió nóng, cuốn tấm rèm cánh cửa phía Tây tung bay, một con mèo đen chạy vụt qua bãi cỏ. Dưới phố vẫn nhộn nhịp, lấp lánh ánh xanh đỏ cùng còi xe tiến lại.

Tôi đã quan sát đủ rồi.

Thứ khiến con người không thể ngừng lặp lại tội ác ấy.

Bóp mạnh con mắt. Con ngươi trắng vỡ ra trong lòng bàn tay, mềm như nho chín, bắn ra thứ dịch trắng mờ đục.

Quay người bước về phía cửa.

Hôm nay không mưa, như hôm qua và có thể là ngày mai.

______

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với mùi máu khô dính trên cổ tay áo.

Không có cuộc truy lùng. Không có cảnh báo khẩn. Trên bảng tin nội bộ, chỉ có một thông báo họp khẩn về “điều chỉnh phân quyền giám sát khu vực.”

Không ai nhắc đến vụ đột nhập.

Cũng không có ai nhắc đến gã giám đốc.

Tôi chắc chắn rằng hắn vẫn sống, ít nhất là cho đến khi tôi rời đi. Có thể, như phần lớn những người tôi từng nhìn xuyên qua, hắn không muốn đối mặt lại chuyện đó lắm. 

Hôm nay tôi không đến trung tâm.

Tôi đi bộ suốt buổi sáng dọc theo các tuyến dẫn khí, qua những khu dân cư mới xây, những công viên chưa trồng cây, và những bức tượng chưa được đặt tên.

Khi tôi đến nơi, trời đã bắt đầu nắng gắt.

Nơi đó vẫn chưa bị phá.

Những vết bút xóa cũ trên bản đồ thành phố vẫn để lại khoảng trống hình chữ L, nơi từng có đường ống cũ và một lối dẫn xuống lòng đất.

Không có ai ở đó.

Chỉ có tôi. Và một con quạ.

Nó đậu trên cột báo cháy gỉ sét, nghiêng đầu nhìn tôi bằng đôi mắt đen không phản chiếu.

Tôi nhắm mắt. Rồi mở ra.

“Xin lỗi… tôi đến trễ.”

Giọng của cô ấy vang lên sau lưng, nhỏ, khàn.

Mai Ly đứng đó, vẫn với dáng vẻ bình thường, hai tay cho vào túi áo khoác mỏng.

Cô ấy nhìn tôi không như một người quen, mà như người đang đứng trước câu hỏi khó nhất trong cuộc đời. 

“Cậu vẫn nhớ chứ?”

“Chuyện gì?”

“Cái ở dưới miệng cống.”

Tôi nhìn xuống tay mình. Băng đã được thay từ đêm qua. Lớp vải trắng dính nhẹ vào da như đang chờ một câu hỏi lớn hơn khác. 

“Thật ra thì không chắc.” Tôi nói.

“Vì hồi đó tôi cũng không biết rõ mình đã thấy gì.”

Chúng tôi cùng tiến đến cửa hầm. Ly đi trước một bước. Cô ấy mang một chiếc đèn pin nhỏ, loại thường dùng trong sơ tán khẩn cấp.

Mỗi bước của cô đều tạo ra tiếng lạo xạo, vang vọng qua những vết nứt cũ của lòng hầm.

Hơi lạnh dần ập vào như một tiếng thở dài kéo dài hàng thập kỷ.

Nhìn vào bóng lưng cô, tôi nghĩ: Nếu thế giới này sắp kết thúc, liệu có ai xứng đáng để mình bước vào hư vô cùng họ?

---

“Cậu biết không,” cô nói, không quay lại, “đêm qua tôi mơ thấy một con quạ.

Nó có tám cánh. Đen thẫm. Và trên từng cánh đều dính máu.”

Tôi dừng lại.

“Trong giấc mơ đó,” cô tiếp tục, “nó nói với tôi rằng có một kẻ đang chờ. Ở cuối đường hầm. Và nếu không ai đến, hắn sẽ mở cánh cổng kia ra lần nữa. Mưa sẽ trở lại. Nhưng không phải loại mưa chúng ta từng biết.”

“Cánh cổng?” tôi lặp lại.

Mai Ly quay lại. Đèn pin chiếu thẳng vào gương mặt tôi — hoặc là vào cái thứ vô hình phía sau nó. 

“Cậu từng thấy nó. Phải không?”

Chiếc đèn pin rơi khỏi tay Ly khi tôi kích động nắm lấy cô ấy.

“Này! Tôi chỉ đùa thôi, đó là điều cậu đã nói 11 năm trước mà?” giọng cô ấy bình thản. Không có vẻ gì như nói dối. 

“Vậy còn…”

“Thôi nào! Quay lại thôi, tôi bắt đầu thấy lạnh rồi đấy.”

Ly quay người. Bỏ lại mình tôi trong bóng tối. 

Trong giây lát, tôi tự hỏi không biết lựa chọn này có thực sự đúng hay không. Nhưng hơi ấm của căn hầm, có cảm giác như mặt trời, nhất quyết không buông tha tôi. 

… và rồi, trong tĩnh lặng, tôi đã nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt một lần nữa. 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...