Solis nhẹ nhàng đặt tay lên bàn, rồi chậm rãi lấy ra một phong thư có dấu niêm bằng sáp đỏ in hình đồng hồ cát. Cô đưa mắt liếc nhìn cả nhóm trước khi từ tốn mở thư, từng động tác đều cẩn thận, như thể bên trong không chỉ là một nhiệm vụ – mà là một mảnh ghép then chốt của lịch sử.
- Chị vừa nhận thêm nhiệm vụ mới – cô nói khẽ, ánh mắt vẫn chăm chú vào phần nội dung đang dần hiện ra trên mặt giấy đã ngả vàng
- Chắc lại là mấy nhiệm vụ quen thuộc như khảo sát dòng thời gian hay tìm đồ thất lạc ở một thế giới xa lạ nào đó thôi chứ gì? – Ria vừa cắn dở miếng bánh mì còn vương vụn bơ, vừa lơ đãng đáp. Giọng cô mang theo chút bông đùa, như thể chuyện ấy vốn đã trở thành một phần trong nhịp sống hàng ngày của cả đội
- Không – Solis khẽ lắc đầu, rồi từ trong phong thư, cô lấy ra một vật nhỏ lấp lánh ánh kim loại: một đồng xu cổ, có vẻ đã trải qua không ít thời gian. Mặt trước khắc hình một chiếc đồng hồ cát xoay nghiêng, còn mặt sau là hình mặt nạ nứt đôi, như thể phản ánh hai mảnh tâm trí đối lập bị chia cắt bởi thời gian – Lần này có chút đặc biệt. Dường như chúng ta sắp đối mặt với một nhiệm vụ mới mẻ hơn – không còn chỉ là quan sát hay đưa tin nữa
- Tina chưa bao giờ thấy đồng xu nào kỳ lạ đến như vậy đó! – Cô bé tóc vàng sáng rực lao nhanh về phía Solis, mắt sáng lấp lánh như một đứa trẻ nhìn thấy món đồ chơi quý – Cho em mượn xem thử nha, chỉ một chút thôi!
- Không được đâu, Tina à – Solis dịu dàng nhưng dứt khoát, cô xoa nhẹ mái tóc rối bù của cô bé, giọng trầm xuống một chút – Em không nhớ hồi làm mất " Tinh thể Nhiệm vụ " mà cả đội đã phải hủy nhiệm vụ, rồi bị kẹt suốt hai tháng ở vùng hoang mạc thời gian à?
- Nhưng mà… chị Solis… – Giọng Tina rụt rè hẳn đi, cô rụt tay lại, ánh mắt có chút buồn bã
Lúc đó, Vanessa cũng vừa vặn tỉnh dậy sau giấc ngủ ngắn. Cô dụi mắt, rồi lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đồng xu trên tay Solis
- Loại nhiệm vụ này… là gì vậy? – Giọng cô nhẹ, nhưng mang theo sự nghi hoặc và cảnh giác như thể bản năng đã báo trước điều gì đó bất ổn
Solis khẽ thở dài
- Chị tưởng chị đã nói với mấy đứa cả chục lần rồi đấy – Cô cười nhạt, như để che giấu một chút bất lực khi mọi người chẳng mấy ai nhớ nổi những điều cơ bản – Thôi được, để chị nói lại từ đầu vậy
_______________________________________________________
Hệ Thống Nhiệm Vụ của Lữ Hành Thời Gian
"Trong thế giới của Lữ Hành Thời Gian, mọi nhiệm vụ đều không đơn thuần là một mệnh lệnh. Chúng là kết tinh của biến động lịch sử, là phản ứng từ chính dòng chảy thời gian khi nó bị xáo trộn – và từ đó, hình thành nên những tinh thể nhiệm vụ. Mỗi tinh thể mang trong mình năng lượng thời gian riêng biệt, gắn với màu sắc, biểu tượng và cấp độ tác động lịch sử mà nhiệm vụ đòi hỏi"
Cấp 1 – Quan sát
Màu sắc: Xanh lá
Tinh thể : Lá Thời Vĩnh Hằng
Đặc điểm :
+ Đây là những nhiệm vụ thụ động, chỉ yêu cầu theo dõi một sự kiện hoặc nhân vật trong quá khứ hoặc tương lai gần.
+ Không được phép can thiệp, dù là lời nói hay hành động.
+ Thường giao cho tân binh hoặc những người đang trong giai đoạn huấn luyện.
+ Dạng nhiệm vụ này giúp thu thập dữ liệu, làm tiền đề cho đánh giá các cấp cao hơn.
+ Nhiệm vụ có thể kéo dài hàng giờ hoặc thậm chí… hàng thế kỷ (với cơ chế nén thời gian).
Cấp 2 – Cảnh báo
Màu sắc : Xanh dương
Tinh thể : Giọt Nước Ngược Dòng
Đặc điểm:
+ Cho phép tác động gián tiếp hoặc đưa tín hiệu điều chỉnh dòng thời gian.
+ Thường dùng để ngăn những sai lệch nhỏ
+ Nhiệm vụ cần sự chính xác tuyệt đối và khả năng phán đoán: sai lệch quá ít thì dòng thời gian vẫn lệch, can thiệp quá sâu lại gây hậu quả phụ.
+ Yêu cầu Lữ Hành phải có kỹ năng ngụy trang và khả năng thao tác tinh tế trong môi trường đương thời.
Cấp 3 – Can thiệp
Màu sắc : Vàng
Tinh thể : Đồng Xu Thời Gian
Đặc điểm :
+ Nhiệm vụ thay đổi một điểm rẽ nhỏ của lịch sử, nhưng ảnh hưởng đến dòng thời gian đó.
+ Cần đánh giá sâu về hệ quả chuỗi
+ Thường giao cho Lữ Hành trung cấp với quyền can thiệp có giới hạn.
+Tinh thể khi kích hoạt sẽ đồng thời hiển thị cả “mạch chính” và “mạch lệch”, giúp người thực hiện so sánh ảnh hưởng giữa hai dòng thời gian.
Cấp 4 – Sửa chữa
Màu sắc : Đỏ
Tinh thể : Mảnh Đồng Hồ Nứt
Đặc điểm :
+ Chỉ được cấp khi dòng thời gian rạn vỡ hoặc đứt đoạn, có thể gây nhiễu loạn không-thời gian diện rộng.
+ Nhiệm vụ yêu cầu xác định và hàn gắn điểm đứt, bằng cách tái lập sự kiện gốc, thay thế nhân tố, hoặc thậm chí tạo ra ký ức giả.
+ Rất dễ gây ra nghịch lý, nên luôn cần hai hoặc ba Lữ Hành cùng tham gia.
+ Các tinh thể cấp đỏ sẽ tự phát nổ nếu vượt quá thời gian xử lý, để ngăn thông tin bị rò rỉ hoặc bị lợi dụng.
=> Một số trường hợp, người thực hiện có thể không bao giờ trở về, trở thành “kẻ ở lại” trong quá khứ.
Cấp 5 – Cấm tuyệt
Màu sắc : Đen
Tinh thể : Chìa Khóa Nghịch Lý
Đặc điểm :
+ Mức độ nguy hiểm cao nhất.
+ Nhiệm vụ liên quan đến nghịch lý thời gian, như một nhân vật tồn tại trước khi được sinh ra, hoặc hai bản thể gặp nhau và làm vỡ logic thực tại.
+ Chỉ có những Lữ Hành cấp tối cao mới được tiếp cận – và thường phải có sự than gia của các quản lý thời gian
+ Tinh thể nhiệm vụ cấp đen không thể được tạo ra bằng tay – nó hình thành từ chính nghịch lý, và thường xuất hiện tại khu vực bị "đảo xoáy thời gian".
=> Việc thất bại gần như đồng nghĩa với xóa sổ toàn bộ một nhánh thời gian – hoặc có thể ảnh hưởng đến cả thời gian gốc
________________________________________________________
Sau khi kết thúc phần giải thích, Solis đặt tinh thể nhiệm vụ xuống mặt bàn gỗ, nơi ánh sáng từ chiếc đèn treo hắt xuống tạo thành một vầng sáng nhàn nhạt. Cô đưa mắt nhìn khắp lượt từng gương mặt thân quen trước mặt, như muốn khắc ghi phản ứng của từng người
- Lần này – giọng cô chậm rãi, trầm hơn một chút so với thường lệ – chúng ta được giao một nhiệm vụ cấp 3
Từng lời rơi xuống, đều đặn như kim giây gõ nhẹ vào bề mặt thời gian.
Solis nâng phong thư lên, mở ra đoạn cuối được viết bằng mực tím ánh bạc
- Mục tiêu – cô ngừng một nhịp – là giúp một người… không trễ chuyến tàu, ở dòng thời gian số 17, thuộc thế giới R-795
Một thoáng yên lặng, rồi Ria nhướn mày, môi khẽ cong lên như thể chưa kịp tin vào điều mình vừa nghe
- Chờ đã. Trễ tàu? – RIa nhắc lại, nửa như ngạc nhiên, nửa như đang đùa – Chúng ta, một nhóm Lữ Hành Thời Gian, được cử đi… ngăn một người bị lỡ tàu? Có cần nghiêm trọng vậy không?
Không ai cười. Solis đặt phong thư xuống, tay vẫn giữ lấy góc giấy như sợ nó bay đi
- Nghe thì có vẻ tầm thường – cô nói khẽ, ánh mắt tối lại – nhưng thực tế… người đó vì trễ chuyến tàu ấy mà đã đánh mất cả ước mơ đời mình. Còn người bạn thân, trong nỗ lực chạy đua với thời gian để giúp, đã bỏ mạng ở khoảnh khắc quyết định. Hậu quả là tâm lý nhân vật chính bị bẻ cong vĩnh viễn
Căn phòng lặng đi hẳn.
Peter ngả người ra sau ghế, khoanh tay, lẩm nhẩm:
- Nhưng dòng thời gian 17… là loại có kết cục phân nhánh mà? Tức là vẫn còn khả năng xảy ra phiên bản tốt, phải không?”
- Lý thuyết là vậy – Solis gật đầu, nhưng trong giọng cô mang theo một nốt trầm lạ lùng, gần như chán nản. “Nhưng dòng thời gian 17 đang gặp lỗi phân tách. Mỗi nhánh mới sinh ra đều tự động quay về một kết cục giống nhau – cái chết của người bạn, và sự lụi tàn của nhân vật chính. Không ai biết nguyên nhân thực sự nằm ở đâu… chỉ biết rằng, mọi lần sửa lỗi đều thất bại.
Một tiếng tách nhẹ vang lên – là Vanessa vừa rút ghim buộc tóc, để lộ mái tóc xõa dài xuống vai, như thể động tác ấy giúp cô tập trung hơn. Cô không nói gì, chỉ nhìn chăm chăm vào đồng xu đang nằm trên bàn, nơi ánh sáng mờ phản chiếu thành một vầng sáng rung rinh như bề mặt nước.
- Tức là… nếu tụi mình thất bại… – Tina nuốt nước bọt:
- Thì một mắt xích trọng yếu của lịch sử sẽ bị bẻ gãy – Solis khẽ nói, không lên giọng, không nhấn mạnh – nhưng mỗi chữ thốt ra như một nhát gõ đều đặn vào tâm trí họ – Và nếu mắt xích ấy sụp đổ, thì nhiều dòng thời gian cũng có thể… tan biến.
Không ai trả lời. Gió từ cửa sổ khẽ lùa qua, thổi làm rung sợi dây treo mấy mảnh ngọc nhỏ bên khung cửa – chúng va vào nhau lách cách, như tiếng vọng lại từ quá khứ đang rạn vỡ.
Trong sự im lặng ấy, ánh vàng mờ nhạt từ đồng xu như càng trở nên rõ ràng. Nó không chỉ là biểu tượng của một nhiệm vụ – mà là khởi đầu của một hành trình… nơi mà mỗi bước đi, có thể cứu một người – hoặc xóa sạch một tương lai.
- Chị đã quyết định rồi, nhiệm vụ này dành cho hai em — Ria và Peter – Solis quan sát cả hai, ánh mắt sắc bén đặt tay lên bàn
Ria bĩu môi, đôi mắt không giấu nổi vẻ không hài lòng. Cô quay sang Peter, tay nghịch ngợm chiếc bánh mì trong tay:
- Tôi vẫn thấy chuyện này hơi phiền đấy, cậu không thấy à? Chẳng phải mấy nhiệm vụ này cứ lặp đi lặp lại mãi sao?
Peter thở dài, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi phong thư, đôi mắt đăm chiêu như đang đếm từng từ trong lá thư.
- Cậu biết mà, chúng ta không có quyền chọn lựa nhiệm vụ. Dù cậu có thích hay không, nó vẫn phải làm.
- Vậy thì thôi, nhưng chắc chắn tôi sẽ không thích gì mấy chuyện này đâu – Ria khẽ nhún vai, ánh mắt bắn lên một tia khinh thường
Cảm thấy không thể để yên, Solis đặt tay lên bàn, giọng chị không có gì thay đổi nhưng có chút sắc bén hơn.
- Ria,thái độ của em là sao?
- Em chỉ nói sự thật thôi mà. Mấy nhiệm vụ này cứ như một vòng lặp. Chúng ta cứ phải quay lại những thứ đã làm bao nhiêu lần, chẳng có gì mới mẻ cả. – Ria quay lại, đối diện với Solis, đôi mắt ngập ngừng.
Solis hơi nhíu mày, ánh mắt không hề thay đổi.
- Em biết mà, nhiệm vụ của chúng ta không phải là để cảm thấy vui vẻ hay tìm kiếm sự mới mẻ. Chúng ta là Lữ Hành Thời Gian. Nhiệm vụ là nhiệm vụ. Và đôi khi, chúng ta phải làm những việc không mong muốn.
Ria hất cằm lên, đôi mắt kiên định tiếp tục nói.
- Vậy thì sao, chị không nghĩ là đôi lúc có những nhiệm vụ thật sự vô lý sao?
Peter, dù không phải là người thích can thiệp vào tranh luận, nhưng lúc này thấy cần phải lên tiếng.
- Ria, cậu đừng quá bướng bỉnh. Chị Solis đã giao nhiệm vụ rồi, và chúng ta phải làm. Còn chuyện có thích hay không, đó không phải là vấn đề.
Ria quay sang Peter, có vẻ khó chịu nhưng không thể không thừa nhận sự thật.
- Cậu thì lúc nào cũng đứng về phía Solis, có bao giờ nghĩ gì khác không?
- Tôi không đứng về phía ai cả. Tôi chỉ thấy nhiệm vụ là nhiệm vụ, và chúng ta đều có trách nhiệm với nó. Còn cậu, đừng để những cảm xúc cá nhân chi phối quá nhiều. – Peter không để sự chế nhạo làm bản thân mất bình tĩnh, chỉ khẽ cười
Solis im lặng quan sát cuộc tranh luận, ánh mắt cô vẫn kiên định, cô từ tốn nói ra lý do vì sao chọn cả hai.
- Một phần vì cả hai đã có nhiều kinh nghiệm thực chiến, phần khác… Vanessa vẫn đang trong đợt hồi phục, còn Tina thì còn quá nhỏ để tham gia.”
Ria không nói gì, chỉ nhìn xuống bàn, vẻ mặt khó chịu nhưng rồi cũng cất giọng:
- Thôi được rồi, em sẽ đi. Chị đừng nhăn mặt nữa.
- Cảm ơn em, Ria – Solis mỉm cười, một nụ cười nhẹ như không thể che giấu được sự nhẹ nhõm trong lòng cô
Peter lặng lẽ liếc sang Ria, đôi mắt vẫn giữ vẻ lạnh lùng của người đã từng trải qua quá nhiều trận chiến. Cậu đứng dậy, không một lời thừa thãi.
- Tôi sẽ chuẩn bị thiết bị – Rồi cậu quay sang Ria, đôi mắt như xuyên thấu vào cô – Cậu nhớ mang theo bộ giả lập đấy, lần nào cậu cũng quên
- Rồi rồi, tôi đâu có lần nào quên đâu - Cô làm vẻ mặt như thể chuyện này chẳng đáng để nói, nhưng đôi tay vẫn vội vã kiểm tra lại túi đồ.
Cả hai nhanh chóng thu xếp vật dụng, chuẩn bị đầy đủ đồng phục hành trình. Sau khoảng mười lăm phút, họ có mặt tại đại sảnh rộng lớn — nơi các cánh cổng thời gian được sắp đặt tráng lệ. Không gian nơi đây giống như một ngôi đền cổ xưa, với trần vòm cao chạm tới ánh sao, và những cột trụ xoắn vươn lên như những dòng mã hóa thời gian sáng lấp lánh. Ánh sáng lập lòe từ những cột trụ như đang dẫn lối họ vào một thế giới mới, đầy ẩn số.
Ria đưa tay lên mặt kính điều khiển, mười ngón tay khẽ lướt trên bề mặt lạnh lẽo. Đột nhiên, Peter cầm đồng xu nhiệm vụ lên cao, đưa vào khe cắm giữa cổng. Cánh cổng từ từ mở ra, một vệt sáng màu vàng rực lập tức hiện lên, rồi nhanh chóng chuyển sang ánh bạc, mở ra một cánh cửa vỡ vụn giữa chiều không gian, như thể thời gian đang bị xé toạc.
- Thế, cậu sẵn sàng chưa? – Peter nhìn sang Ria, đôi mắt anh trở nên nghiêm túc hơn.
- Tôi lúc nào chẳng sẵn. – Cô nói, nhưng lần này, có lẽ sự hờ hững đã giảm đi một phần. Trong sâu thẳm, cô cũng cảm nhận được trọng trách đang chờ đợi.
Không lời chào, không lời tạm biệt, cả hai bước vào cánh cổng cùng một lúc. Thế giới xoay tròn trước mắt họ, một dòng thời gian mới mở ra, đưa họ đến một nơi mà ngay cả thời gian cũng không thể giữ lại được. Lúc đó, tiếng gió xé của thời gian hòa cùng bước chân của họ, và ánh nhìn lặng lẽ của Solis từ phía xa, tay cô vẫn siết nhẹ lấy lá thư chưa kịp xếp lại, như một lời nhắc nhở rằng, công việc của Lữ Hành Thời Gian chưa bao giờ là chuyện đơn giản.
Chaporia
Bình Luận (0)