Tại sao trong xã hội ngay cả những người được cho rằng có bước phát triển vạch xuất phát như nhau vẫn luôn có một góc nhìn khâc về cuộc sống? Bỏ qua những thứ như giàu nghèo, mặc cảm về khuyến khuyết của bản thân lí do chẳng phải vì không hoà nhập được hay sao? 

Đúng thế sự khác biệt giữa người với người chính là xuất phát ở mỗi cá nhân. Hay nói cách khác là tư duy trong việc xử lý mối quan hệ cũng như hoà nhập với cộng đồng. Thực ra trong cuộc sống tất cả sự vật hiện tượng thường được chia làm ba mức độ khác nhau. Từ thấp đến trung bình và cao. 

Nói cách khác trung bình trong xã hội chiếm phần lớn số đông, chính là loại cảm giác đôi lúc thấy không hoà nhập ở vài môi trường nhất định, đó cũng là việc hoàn toàn bình thường. Một người trẻ chuyển đến khu phố có giá nhà thuê rẻ nhưng bù lại toàn là hàng quán phục vụ sở thích người già, một cô nhân viên văn phòng ít nói làm việc giữa môi trường yêu cầu phải thật hoà đồng như ngân hàng. Tóm lại đôi khi ta phải học cách thích nghi cả với những thứ trái ngược với bản thân mình. 

Tuy nhiên người này người kia mới tạo nên mô hình mang tên xã hội, tâm lý con người có thể định hình và giải thích ở mức độ nhất định dựa trên các quy ước đã được nghiên cứu. Dẫu thế việc tự tin nắm rõ hoàn toàn tâm lý của một ai đó vẫn khá khó. 

Chính vì vậy, xã hội mới tồn tại mạnh mẽ sự đối nghịch giữa những người đứng trên đỉnh cao. Có khả năng thích nghi xuất sâc, với những người cố mãi vẫn không thể tìm nơi thuộc về mình là cực kỳ gay gắt. 

Họ đấu tranh không ngừng với nhau về quan điểm của cuộc sống. Điểm mấu chốt nẳm ở chỗ bên nào hùng biện hay hơn chính là người làm chủ cuộc chơi. 

Nhưng với tôi...xã hội chỉ đơn giản là bộ phim.

Quan điểm của hai trường phái kia chỉ đơn giản là triết lý làm phim của bản thân mà thôi. 

Với tư duy của mình, họ sẵn sàng đặt góc quay làm sao cho bó buộc nhất có thể, đẩy khán giả vào suy nghĩ "nên xảy ra như vậy nhỉ?". "Đúng rồi, thế mới đời chứ." 

Kiếm tìm sự đồng cảm của những người giống mình và lôi kéo thật đông những kẻ trung lập. Suy cho cùng, sự khách quan vẫn là nhìn dưới lăng kính của cá nhân. Nhưng diễn giải làm sao nghe thuận tai nhiều người nhất. 

Tất cả những việc này, thật vô vị.

*

"Nè nè ông làm bài nghị luận chưa?" 

Giọng nói lảnh lót vang lên ngay bên cạnh tôi thật vô tư và khó chịu làm sao. Mà tôi cũng đâu có ghét nó? Nói đúng hơn là chủ nhân giọng nói mới phải.

"Tôi mới đến lớp mà Okyo, chưa gì đã đến hỏi bài là sao?" 

Tôi quay mặt sang, quyết định trả lời bằng khuôn mặt thờ ơ thiếu ngủ 

"Ehe hôm qua tập luyện câu lạc bộ oải quá mà. Về nhà tôi chẳng muốn làm gìiiii ấyyy~".

Tôi không hiểu cái trò kéo dài âm cuối có gì mà thú vị mà dạo này rất nhiều người trong phạm vi giới trẻ sử dụng, nó điệu chảy nước ấy. Giọng còn chua như vắt chanh. 

Ừm, tôi chả thấy tí dễ thương nào ở cái trò này cả. 

"Hehe làm gì trầm ngâm dữ vậy, ông thiếu ngủ hả? Chắc do đêm qua "lao lực" quá?" 

Bỏ ngay cái kiểu nhướng bên lông mày khi nói chuyện đi. Đừng tưởng tôi là trai tân nên lấy nó ra để trêu ghẹo. 

"Ờ thì đâu phải ai cũng có bồ như bà." Tôi bắt chước lại phong thái của Okyo kèm theo tay tạo dáng kiểu bắn tim. 

Nhìn khuôn mặt cô ấy bắt đầu đỏ lên thật thú vị. 

"Ông nói thế là có ý gì hả? B-bọn tôi trong sáng nhé!" 

Trong trường hợp này, nếu muốn tiếp tục trêu chọc đối phương. Phương án khả dị nhất là tỏ ra ậm ừ kiểu sao cũng được và mắt khẽ đảo đi chỗ khác. Nhất quyết không thể thiếu một nụ cười mỉm. 

"N-này ông nói gì đi xem nào? Có gì thì nói ngay!" 

"Sao sớm nay hai người ồn ào vậy? Tôi ghen đấy." 

Bỗng có tiếng nói khác vang lên, kết hợp với bước chân thì địa điểm chắc chắn hướng tới chắc chắn là chỗ này rồi.

"Này nhé tại Kyo cứ trêu tôi ấy." 

"Thì thế tôi mới bảo sẽ ghen đấy, đồ ngốc?" 

"Có Kenzo mới ngốc ấy!" 

"Đến đây làm gì át chủ bài câu lạc bộ bóng đá? Chim chuột thì cút xéo ra phạm vi bàn học của tôi." 

Vuốt vuốt bộ tóc phồng nhẹ của mình, hừm...là Comb Over Hard Part nhỉ? Kenzo quay sang cà khịa tôi. 

"Xin lỗi vì làm ông ngứa mắt nhé, tại ông cứ trêu hoa ghẹo nguyệt nên tôi phải đánh dấu chủ quyền tí." 

Tay phải câu ta choàng lấy Okyo kéo về phái mình, nom thật khó chịu. Rõ ràng cậu ta biết tôi với Okyo chả có ý gì nhưng vẫn cố tình chỉ để phát cẩu lương cho lớp. 

Hay lắm mong bọn có bồ chết hết đi. 

"Kenzo à buông ra, tôi còn phải chép bài tập nữa." 

Chậc chậc phản kháng thế thì người ta chỉ nghĩ là đã thích còn làm bộ Okyo ơi.

"Hửm? Bà chưa làm à?" 

"T-thì sao chứ, vì thế nên bây giờ tôi làm đây" 

"Ky-" 

Tôi đưa quyển vở ra trước mặt, đừng có kéo tôi vào thế giới của hai người. 

"Cảm ơn nha~" thế rồi Okyo cầm lấy rồi cặm cụi chép lấy chép để. Cô nàng chính là loại người đã tập trung là làm cho xong thế đấy. 

Nhìn Kenzo chăm chú quan sát dáng vẻ quyết tâm ngu ngốc của Okyo, tôi thở ra một hơi. 

"Ông không lo làm bài đi à?" 

"Ể" có vẻ bất ngờ, Kenzo quay sang tôi như chưa hiểu gì, rồi vài giây ngẩn người cậu ta bật cười. 

"À có gì đâu, sáng này tôi đến sớm nên chép xong lâu rồi." 

"Vậy à, tưởng hai người hẹn hò với nhau đến mức quên hết mọi thứ rồi." 

"Hả?" 

Chậc, lại ngẩn người nửa rồi, cảm giác như trong hài kịch manzai ấy nhỉ? 

"Sao chứ, cô ấy nói cho ông biết à?" 

"Không, ông nghĩ Okyo là người có thể đi khoe mẽ chuyện tình cảm mình hay sao?" 

"...Thì đấy không phải tính cách cô ấy thật." 

"Nhưng sao ông biết?" 

Lần này giọng của Kenzo bình tĩnh hơn, thậm chí có phần thích thú mong chờ câu trả lời của tôi. 

"Dễ hiểu thôi", tôi nhẹ giọng đáp. 

"Cái quan trọng dựa vào thái độ của cô ấy." 

"...Tức là?" 

Có vẻ Kenzo vẫn chưa hiểu, chắc tôi sẽ giải thích chút vậy.

"Bọn mình năm nay năm hai rồi đúng không?" 

"Ừ thì sao?" 

Kenzo vẫn không hiểu ngoài việc gật đầu nhẹ theo ý tôi nói. Chà đấy là mấu chốt mà. 

"Trường mình không có cơ chế đổi giáo viên nên mọi thành viên trong lớp nắm được hết tính cách của giáo viên chủ nhiệm đúng chứ?" 

"Ừ, trường mình khá là khác đấy, vì chỉ có năm ba là đổi lớp để phân chia nhóm tự nhiên với xã hội thôi." 

Ồ, Kenzo kêu lên thích thú, ngừng lại một chút rồi nói tiếp. "Có phải ý ông là vì đã có thời gian quen biết nên Okyo phải nắm rõ tính tình của Umi-sensei?" 

"Có vẻ ông hiểu rồi nhỉ?" 

Tôi mỉm cười nhẹ mang hàm ý trêu chọc. A mấy dịp như này tôi hay pha thêm chút thượng đẳng vào nữa. Mấy khi được lên mặt với át chủ bài câu lạc bộ bóng đá đâu, nhỉ? 

"Vì Okyo là con người đơn giản nên chắc chắn sẽ không có chuyện chưa làm bài tập mà vẫn có thời gian trêu đùa trước khi vào tiết đúng không?" 

"Thế nên ông đoán rằng chắc hôm qua cô ấy phải trải qua chuyện gì rất vui khiến cho lấn át được sự đáng sợ của tuyết nữ." 

"Chính xác", tôi gật đầu nhưng thế chưa đủ đâu. Nên tôi bồi thêm phát nữa.

"Là do cả ông nữa Kenzo." 

"?" 

"Đúng là bình thường hai người hay chim chuột nhau. Nhưng mà ông vẫn khá ít khi chủ động đấy, bởi đó không phải tính cách ông." 

Chuyển sang tư thế vât chéo chân, tôi nói tiếp. 

"Nên tôi đoán có thể hôm qua cả hai có buổi hẹn hò với nhau. Vì ông biết chắc tôi với Okyo chả có gì nhưng vẫn cố tình đi ra để cà khịa." 

"Không đúng, nói chính xác là nó là phản ứng tâm lý bình thường chỉ là xu hướng khẳng định bản thân." 

Mà..."có khi vì là tôi nên ông sợ Okyo khai ra mọi thứ thì sao!" 

Đáp lại khuôn mặt tươi cười của tôi, ace of hearts chỉ nói. 

"Ông là tính từ của overthinking nhỉ?" 

Cái gì chứ từ đấy là tính từ mà. 

*

Thật may là Okyo đã chép xong bài, cũng suýt soát đấy.

Mùa xuân tươi đẹp có thể bị đóng băng bất cứ lúc nào nếu bà chúa tuyết nổi giận. 

"Được rồi lâu lắm mới gặp lại các em, cả lớp có kỳ nghỉ xuân vui vẻ chứ." 

Nữ chúa nhanh chóng phổ cập năm học mới cho lớp vài câu hỏi thăm xã giao. Đúng chất con người tư bản đây. Mọi thứ cứ diễn ra hoàn toàn bình thường như bao buổi sinh hoạt khác, cho đến khi. 

"Vì thế sắp tới lễ hội xuân cũng như dịp kỷ niệm thành lập trường. Sẽ có buổi hội nhỏ coi như đón chào học sinh mới. Mỗi lớp sẽ có gian hàng riêng." 

"Cô đã quyết định sẽ làm cà phê hầu gái rồi, có thể tùy thêm yêu cầu của khách nên sẽ sâm thêm tai mèo hoặc đuôi cáo. Ý cô đã quyết nên đừng cãi." 

Trời bà cô này đúng là chả khác gì năm ngoái cả, cứ độc đoán mà điều khiển lớp theo thiết quân lập thôi. Ừ thì là chủ nhiệm mà với cả bọn tôi cũng quen rồi nên chả ai có ý kiến cả. 

Không dám thì đúng hơn. 

"Nghe rõ đây, người đảm nhiệm những thứ đồ cần thiết là lớp trưởng Miyoko và..."

"Em ạ?", tôi ngơ ngác hỏi? 

Nhìn thấy rõ ràng ánh mắt của tuyết nữ đang hướng về mình. Tôi không ngăn được bản thân phải rùng mình.

"Cái tội ngủ trong giờ." 

Im miệng đi Okyo, thế phát ngôn vô ý thức trong lớp thì không sao à! 

Mà sao cô lại gật đầu chứ, và tôi lên làm gì bây giờ? Phản đối chắc chắn không công hiệu rồi. Khả thi nhất lúc này chỉ có chấp nhận thôi. 

"Vâng." 

"Tốt giải tán, à Miyoko theo cô nhé." 

"Dạ." 

Tôi khẽ liếc sang chỗ âm thanh vừa phát ra. Mái tóc dài đen nhánh chạy dọc xuống lưng, cơ thể mảnh mai tựa hoa lan. Sống mũi cao thẳng dọc dừa kết hợp cùng xương quai xanh thu hút. Bông hoa quý phái trên ngọn đồi hoang. Hừ chuẩn xác quá, đến đáng sợ. 

*

"Ra là vậy sao? Đúng là mệt cho anh rồi." 

Âm thanh nhẹ nhàng như tiếng sáo trúc này luôn làm tôi thấy yên tâm qua bao chuyện. Ngay từ khi tan học tôi đã rất muốn lao thẳng về nhà để gặp em. 

Thế mà còn phải chờ đến đúng giờ nữa, thật buồn làm sao

"Sao anh lại thở dài chứ?" 

"Vì chúng ta ở xa nhau quá, Yumeka." 

Khuôn mặt tôi đang như thế nào? Tôi không biết vì gương không phản chiếu nó mà là hình bóng của một cô gái xinh đẹp, à nói thế thì tôi cũng rất xinh đẹp. 

Vì hình bóng người con gái đó chính là người em gái sinh đôi thất lạc của tôi. Shinju Yumeka. 

Nhưng tôi cảm nhận được khuôn miệng mình đang rất méo xệch, ánh mắt thì hơi khép xuống và giọng nói thể hiện rõ sự mệt mỏi. 

Tôi hiện giờ chắc y như ông chú ba mươi nhưng vẫn thất nghiệp và chỉ làm thêm mỗi tối ở cửa hàng tiện lợi.

"Anh vẫn tìm kiếm nó nhỉ, bản ngã thật." 

"Đúng thế, anh không muốn nhìn thế giới này với ánh mắt tất cả là giả dối." 

"Nhưng hiện tại anh vẫn cho nó là giả đối?" 

Giọng Yumeka vẫn điềm tĩnh như mọi khi không cảm xúc nhưng lại mang đến cảm giác chữa lành. Nó không phải giọng nói của thiên đường, không phải vậy. Nhưng là giọng nói từ nơi sẽ đón nhận tôi. 

"Là vì nó đập vào mặt anh sự giả dối." 

"Con người vẫn cứ phải chạy theo nhau. Những người bộc trực và thẳng thắn trong một tập thể không nhiều. Họ cũng không đủ mạnh mẽ để điều khiển được bầu không khí. Nếu nói đúng ra thì con người không thường chọn đi theo sự lãnh đạo của người quá thẳng thắn." 

"Sao anh nghĩ thế? Ai cũng yêu quý những người tốt bụng và thẳng thắng đúng chứ? Họ là người có đủ phẩm chất đại diện cho sự công bằng về đạo đức và pháp luật. Là những người mà ai ai cũng chào đón phải không?" 

Tôi lắc đầu, tôi không phủ nhận những điều Yumeka nói. Đúng vậy, loại người thẳng thắn bộc trực thì đâu ai ghét. Tôi chỉ không công nhận vị thế của họ mà thôi. 

"Quá ngay thẳng thì càng dễ bị sợi xích đạo đức trói buộc mà thôi. Và lí do chính họ thất bại là lợi ích chung. Lợi ích chung chính là một con thuyền, con thuyền không ưu tiên phụ nữ, người già và trẻ nhỏ. Mà thứ nó ưu tiên là mục đích của cá nhân. Chúng ta không phải luôn bị thu hút là bởi ích cá nhân sao? Như là khi bắt đầu năm học mới, thông qua khuôn mặt, vóc dáng và những điểm ngoài như phụ kiện. Chúng ta thường có xu hướng làm quen hoặc ngó lơ những người bạn khác. Đấy không hẳn là thu hút cá thể có tập tính giống nhau. Mà vì giống nhau mới dễ hợp tác cũng như thoả mãn lợi ích đầu tiên, đó là sự vui vẻ." 

Chậm lại một nhịp để quan sát Yumeka, căn phòng trắng chỉ tô điểm thêm không khí im lặng của căn phòng. Em ấy chả nói gì cả, lặng lẽ đứng đấy hai tay đan vào nhau lắng nghe tôi.

Rồi tiếng gió bất chợt thổi mạnh, vì tôi đang mở cửa sổ phòng nên gió từ ngoài hắt vào trong. Tóc tôi bay nhẹ, em ấy cũng vậy. 

Cảm giác phải phá vỡ bầu không khí này, tôi tiếp tục. 

"Cho nên những con người mờ nhạt trong việc thoả mãn sự vui vẻ của người khác đã là sự thất bại đầu tiên. Việc không mang lại kết quả thực tiễn nghĩa là hành động chung như học tập, hoạt động nhóm sẽ là thất bại thứ hai. Tuy nhiên, thông thường khi thất bại ở bước đầu tiên, dù chúng ta có giỏi như thế nào cũng không thể tạo ra lợi ích tương đương trong tập thể. Nó dễ dàng bị phản ngược lại, thay vì hoà đồng, ta phải hoà mình vào công việc của hai đến năm, mười người. Lúc này đây chính thức là lúc ký vào bản hợp đồng nộ lệ vô hình."

Đến đây vẫn không có phản ứng gì, không một lời đáp lại.

"Anh không cho rằng như thế là sai, cố tình hoà hợp hoặc làm thân với những người không cùng tần số rất mệt mỏi. Kể cả với những ai là người hoà đồng đích thực. Họ sẽ không bỏ rơi bất cứ ai, nhưng vẫn ưu tiên dành thời gian cho những người mang lại lợi ích niềm vui hơn." 

"Cuối cùng có một sự thật góc nhìn con người dường như rất đơn giản. Ai sống cả đời trong nhung lụa sẽ cho rằng đời là màu hồng, kẻ ngụp lặn dưới vũng bùn xã hội chỉ thấy màu đen. Người bình thường lại thấy một màu bảng màu giao thoa giữa màu tối và sáng." 

"Trải đời hơn, lăn lộn hơn, bao bọc, sung sướng từ nhỏ? Tư duy nghèo hèn?...tất cả vẫn từ một góc nhìn của bản thân. Làm gì có đúng sai trong chuyện này? 

Lần này gương khẽ cười, à cô gái mới đúng đã khẽ cười. Giống như đoá hoa quỳnh nở về đêm. 

"Nhưng anh sai rồi, tỉ phú vẫn cho con mình lao động cực khổ như thường mà." 

Yumeka dùng chất giọng lém lỉnh tạo bầu không khí hài hước trêu chọc tôi. Khiến tôi thấy không khí dễ thở hơn chút, có vẻ em ấy muốn tôi định thần lại. 

"Đúng vậy, nhưng sự khác biệt nằm ở tư duy. Dù có lặn lộn cuộc sống thì so với cha mẹ từ khó mà lên, cái tư duy nhận định vấn đề vẫn khác hơn rất nhiều. Đó là sự khác biệt nằm ở lợi ích đồng tiền, mối quan hệ, cân bằng lợi ích và trung thành. Những thứ tinh hoa mà đứa con được học từ sớm. Bố mẹ có khi mất đến ba mươi, bốn mươi năm cuộc đời. Thế nên bảo đứa con đấy không thể sử dụng các góc quay phim giống như bố mẹ mình được dù cùng một thể loại, cùng bộ phim đầu tay." 

"Ý anh muốn nói là?" 

"Là thiếu sự vụng về đấy." 

Sau đó tôi lắng nghe Yumeka kể về cuộc sống của em ấy, đây là một thói quen của hai anh em chúng tôi. Câu chuyện khá thú vị và đầy màu sắc của nàng công chúa. Em ấy liến thoắng kể cho tôi rằng hôm nay phải khổ sở biết bao khi ở giữa đôi uyên ương. Chà đúng là anh em sinh đôi, tôi cảm thám. Vì hôm nay tôi cũng mắc kẹt với đôi chim câu...ờ hai con gà chứ. 

Có vẻ gia đình nuôi em ấy rất tốt, mới có thể nuôi dậy em ấy trường thành với khí chất nàng công chúa như vậy. Từ tận đáy lòng tôi thấy vui sướng biết bao. 

Bộp Yumeka vỗ tay, mắt sáng bừng nói với tôi. 

"Cuối tuần này em có hẹn với bạn Koyomi vể một buổi đi chơi đấy. Em suýt quên nói với anh. Cuối tuần này anh cũng có buổi đi chơi với lớp trưởng đúng không?" 

"Ơ." 

Tôi hơi đơ ra, xong cũng nhanh lấy lại tinh thần, em ấy vẫn chưa hiểu nhiều về tôi nhưng thế cũng tốt. 

"Ừ, rồi mình sẽ trao đổi ngày hôm ấy với nhau nhé." 

"Vâng anh hai." 

Ánh đèn phòng được tôi tắt đi, hình ảnh Yumeka biến mất trong gương. Nhưng vẫn không thấy bóng tôi, a vì tôi tắt đèn mà. 

Ngu ngốc quá đi, tôi thầm nghĩ.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...