"Thánh Horack vào ngày đông ấm áp."
Bà tôi chắp tay lại, lặng lẽ cầu nguyện khi ngọn lửa trước mắt vẫn đang cháy.
Trên cánh đồng cỏ xanh, bầu trời u tối với những đám mây ngả màu xám tro. Giống như thần linh cũng tiễn đưa cho một kiếp người.
Cỗ xe nhỏ làm từ gỗ thạch anh ôm lấy xác của người đàn ông được kính trọng, cháy rực trong sự im lặng của người chứng kiến.
Lặng lẽ một cách bình thản. Không tiếng khóc, không tiếng than.
Đối với họ và đối với tôi, ông là người đồng đội cũ, người anh em thân thiết, người cha, người chồng, và là người con của người bà thông thái nhất trên đời.
Tôi nhìn ngọn lửa đang cháy trước mặt khi nắm tay mẹ tôi, người đang lặng im với đôi bàn tay lạnh, nhưng lại ấm áp.
Rồi tôi đưa mắt sang bà, người vẫn đang cầu nguyện.
Với một đứa trẻ chỉ mới lên mười, tôi cũng biết hẳn bà đau buồn lắm. Nói cho cùng, người mẹ nào lại không đau đớn khi nhìn đứa con mình ra đi đây.
Nhưng có lẽ khóc thương không phải cách bà thể hiện nổi buồn. Vì khác với đứa đã nín khóc như tôi, bà từ đầu đã bình thản như đã đón nhận điều này từ lâu.
Tình thương của người mẹ dành cho đứa con không nên được nghi ngờ.
Thế nên, tôi tự hỏi tại sao bà lại dững dưng đến vậy.
Những người kia, mẹ tôi, sao lại chấp nhận nhanh đến thế?
Họ cũng buồn mà.
Tôi hiểu chứ. Nhưng sao lại chấp nhận, sao lại đối mặt dễ vậy.
Chẳng lẽ vì họ là người lớn sao?
Thế nên tôi không thể làm giống họ. Vì tôi là trẻ con ư?
Tôi cứ tự hỏi điều đó, cho đến tận lúc ngọn lửa dần tắt, cho đến khi những đồng đội cũ của cha mò mẫm thứ gì đó trong đống tro tàn còn sót lại. Tính tò mò của tôi mới đặt câu hỏi mới.
Tôi nắm chặt tay mẹ, đưa ánh nhìn như thể nó sẽ giúp tôi có câu trả lời.
"Đó là một hành lễ cho mạo hiểm giả."
Bà dường như nhận ra những khúc mắc trong lòng tôi, tiến lại và xoa đầu tôi.
Rồi một lúc im lặng, bà khẽ thờ dài, cất tiếng vời giọng chắc chắn:
"Con trai ta là mạo hiểm giả được kính trọng."
Bà nhìn xuống tôi, vỗ vỗ nhẹ.
"Chồng mẹ là người đàn ông tuyệt vời."
Mẹ tôi bên cạnh nói tiếp, như để hoàn thiện phần còn thiếu.
Tôi không hiểu, nhưng lạ thay, tôi lại biết mình nên làm gì đó.
Khi mẹ nhìn tôi với nụ cười và ánh mắt đượm buồn, tôi biết mình phải nói.
"Cha con là người khó ưa."
Mẹ và bà khẽ cười. Lực xoa đầu lại càng mạnh thêm.
Khi buổi hỏa táng cuối cùng cũng kết thúc, khi cuộc sống cuối cùng đã trở lại bình thường, tôi mới muộn màng hỏi bà về những gì đã xảy ra khi đó.
Bà cười rồi giải thích với tôi.
Những người đồng đội cũ của cha tìm kiếm thứ còn sót lại của ông, để nói rằng ông là mạo hiểm giả chân chính. Một cách tôn vinh mà tôi không hiểu được.
Còn với những lời chúng tôi nói, là để khẳng định ông là người tốt. Để thần Horack đưa ông lên thiên đường.
Thần Horack là thần dẫn lối linh hồn lên thiên đường hoặc xuống địa ngục. Một lời chứng giám từ người thân là đủ, nhưng không thể tùy tiện, cũng không thể nói đại. Nếu không, người đó sẽ kẹt giữa trời và đất mãi mãi.
Nghĩ lại mới thấy khi đó, bà và mẹ đã đặt cược vào tôi. Họ bằng một cách vô lý nào đó đã tin tôi sẽ hiểu, sẽ nói ra. Cho dù điều đó khá thừa thãi, vì một người chứng giám là đủ. Nhưng họ vẫn tin rằng tất cả nên chứng giám cho cha.
Tin tưởng sao?
Khi tôi nghĩ về hai từ đó, cảm giác tội lỗi lại nặng thêm.
Tội lỗi của tôi là đã coi thường niềm tin thiêng liêng đó. Niềm tin họ dành cho tôi.
Đối với tôi – thằng nhóc chỉ mới lên mười – tôi thà tin vào tên gian thương ở chợ còn hơn.
Tôi không tin vào thiên đường, hay địa ngục, thậm chí là thần linh. Tôi tin vào thực tế, và thực tế là cha tôi đã mất.
Đào bới trong đống tro, chứng giám cho ông ấy, tất cả điều đó làm tôi thấy khó hiểu. Nhưng, cũng làm tôi thấy khó chịu.
Người tốt và người xấu cuối cùng cũng chết.Không ai dám khẳng định những câu chuyện kia là có thật, cũng chẳng ai nói tôi bắt buộc phải tin vào câu chuyện đó.
Tôi có lựa chọn. Và tôi đã chọn tin vào thứ mình thấy.Tin vào vị thần vô hình được hình thành bởi quan sát và thấu hiểu của riêng tôi.
Tôi đã nghĩ có chết cũng không tin vào thần linh.
Rồi tôi lại nghi ngờ điều đó.
Liệu đến khi chết mình có tin vào nó không?
...
Chà, câu trả lời đó cuối cùng là không.
Một điều tôi thích khi làm mạo hiểm giả, đó là được ngắm nhìn nhiều thứ tuyệt vời.
Những thứ không mang giá trị nào về vật chất, thông tin, hay có tính hữu dụng. Đơn thuần, chỉ là những bản màu lướt qua đôi mắt của bao người.
Nơi tôi đang gục xuống nằm đâu đó trong một góc không mấy ai để ý đến. Một hang động, với những phiến trần lấp lánh ánh lục phản chiếu dưới mặt hồ. Nằm ở giữa mặt hồ đó, có tảng đá to như tâm điểm của cả hang động.
Tôi dựa lưng vào tảng đá đó, khi lỗ thủng trên bụng cứ chảy máu. Hơi thở yếu ớt, gần như không thực sự phát ra điều gì. Tâm trí tôi, cảm giác, nhận thức, đều lay động trong mơ hồ và hỗn loạn.
Tôi vẫn còn sống.
Tôi nhận thức như vậy.
Nhưng, tôi biết tôi cũng không thực sự đang sống.
Chỉ là đang ở rìa của hai ranh giới.
Tôi... Chỉ như chiếc lá chầm chậm trôi trên mặt hồ. Đáng tiếc là nơi tôi trôi đi có đích đến: sự kết thúc.
Tâm trí lơ lửng như trên mây, làm mạch suy nghĩ của tôi thêm rối bời.
Tại sao tôi lại kết thúc thế này?
Tôi không nhớ nữa. Cảm giác không cam tâm là thứ còn sót lại, và tôi biết lý do cho cái kết này thật nực cười.
Tôi biết, cái kết này thật hụt hẫng.
Điều tôi biết là sao lại là trái tim tôi đang chậm lại.
Thế này có nghĩa là sắp kết thúc rồi nhỉ?
...Tất nhiên không có ai trả lời câu hỏi đó.
Tôi chỉ một mình. Trong một xó của hầm ngục. Chết mà không ảnh hưởng đến ai.
Điều đó lại làm tôi nhớ về bãi cỏ xanh ngày trước.
Những hình ảnh đã không còn nhớ rõ thoáng qua tôi... rồi cũng chóng rời đi.
Xem ra dù tất cả đều có chung một kết thúc, nhưng cái kết ấy dường như không bao giờ là giống nhau.
Về khoản này, tôi có chút ghen tị với cha tôi.
Một chút thôi. Không quá nhiều đâu.Vì ít nhất không có ai phải chứng kiến kết thúc thảm hại của tôi.
Mẹ tôi, bà tôi, thật mừng vì họ không phải nhìn điều này.Nhìn thấy tên mạo hiểm giả nửa vời như tôi ra đi.Nghe thấy từng nhịp đập thưa thớt, yếu đi theo từng giây của tôi.
Lạnh quá. Không, cũng chẳng thể nói tôi thấy điều đó.
Chỉ là tôi nghĩ mình sẽ thấy như vậy.
Ước gì tôi cảm thấy điều gì đó vào lúc này, thay vì chỉ là sự chìm lắng trong vô định.
Chìm sâu. Sâu thẳm, sâu thẳm, sâu thẳm, cho đến khi tôi chạm vào thứ gì đó.
Thể xác tôi giờ chỉ là cái vỏ, nhưng linh hồn tôi vẫn đang sống.
Có gì đó... ấm áp và dễ chịu.
Nó không đến từ đây. Dù không rõ, nhưng nó đến từ nơi khác.
“Cũng không tệ đấy chứ...
”
Tôi thì thầm, dường như sẽ không ai nghe thấy, như chưa từng được thốt ra.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua. Ở một nơi nào đó trong hầm ngục, có sự yên tĩnh tuyệt đối. Khi cả tiếng thở cũng đã dừng. Khi ánh mắt đã mất đi ánh sáng. Khi tôi – vẫn không cam lòng.
__________
Tôi lẽ ra không nên mở mắt. Đúng hơn là không thể.
Nhưng bằng cách nào đó, khi ý thức chớm thức giấc và đôi mắt từ từ mở ra, tôi cho rằng cái mạng quèn của mình đã được ai đó cứu.
Cơ thể tôi có phần khó cử động. Cũng phải thôi. Bị khoét một lỗ ngay bụng và cơ thể gần như bị phế hoàn toàn. Cử động được mới là lạ ấy.
Tốt nhất tôi cứ an phận dưỡng thương cái đã. Tính gì thì để sau.
Nhưng nếu dự đoán một chút, thì tôi cho là người ngợm cũng sinh ra biến chứng cho coi.
Trời ạ. Đời mạo hiểm giả của tôi sau này xem ra không tươi sáng gì rồi.
Mà trước giờ vẫn vậy mà nhỉ?
Tiếng thở dài chán nản kéo dài trong tâm trí tôi.
Đến cả việc thở dài cũng không thể nữa. Tôi cứ có cảm giác mình không nên làm gì vào lúc này.
Dù bản thân hình như cũng không đau đớn cho lắm, nhưng lại không thể di chuyển dễ dàng được. Đây có phải là một kiểu đau đớn mới không?
Thôi kệ đi.
Sự tò mò về nơi này mới đáng nói hơn.
Nơi này là đâu?
Tôi tự hỏi bản thân.
Một trần nhà lạ lẫm tôi chưa bao giờ thấy qua. Nó có cảm giác như không thuộc về thế giới này, như thể đến từ một nơi nào đó khác với cả thế giới.
Những thiết kế kia, các đồ vật xung quanh, thật lạ lẫm.
Có khi nào đây là thiên đường mà người ta hay nói đến không?
Nơi này phủ một màu trắng nguyên. Nghĩ cũng hợp lý nếu coi đây là thiên đường.
Vậy thì những người quanh tôi là thiên thần sao?
Họ mang đồ trắng, nhưng lại có thiết kế kỳ lạ mà tôi chưa từng thấy.
Điều kỳ lạ hơn là ánh mắt họ dành cho tôi có phần không đúng. Nó ấm áp và có phần hoài nghi.
Chà, tôi biết mình đẹp trai nên những cô gái kia nhìn tôi như thế là chuyện thường. Nhưng lão bịt mặt kia sao cũng nhìn tôi như thế?
Này, nhìn qua là biết tôi thích phụ nữ rồi. Tiết chế chút đi.
Mà nói về phụ nữ, những cô gái này có nét mặt lạ thật. Vẫn là câu nói quen thuộc, chưa từng thấy qua.
Họ có nét mềm mại hơn, không giống với những cô gái tôi từng gặp, và cũng cuốn hút theo chính cái nét đẹp ấy.
Quả nhiên thế gian này rộng lớn thật.
Tôi thầm cảm thán. Đồng thời nhanh chóng kết luận những người này không có ý đối địch.
Biết là không nhìn mặt mà đoán hình dong được, nhưng tôi vẫn thấy họ không có ý gì xấu. Đặc biệt là trong đôi mắt.
Cứ như đôi mắt của một dân thường tôi hay thấy thôi. Thiện chí và không mấy ác ý.
Vả lại, nếu họ là người đã cứu tôi, tôi cũng không nhẫn tâm đến mức nghi ngờ ân nhân của mình.
"...Akdkssn..."
"...djsjfjf..."
"...đjdjdje..."
Hửm, ngôn ngữ gì kia?
Tôi ngạc nhiên với những từ ngữ khác lạ mà họ đang bàn tán.
Rồi cũng nhanh chóng đưa ra nhận định.
Xem ra họ đến từ vùng đất nào đó không có trong Liên Minh Đại Quan.
Tôi nghĩ vậy. Vì một thằng nằm lòng phía Đông như tôi cũng chưa nghe qua ngôn ngữ này bao giờ.
Tạch tạch tạch
Khi tôi vẫn còn đang phân tích, tiếng bước chân dồn dập vang đến tai tôi. Ngay sau đó là tiếng cánh cửa mở toang.
Tích
Ngay cả âm thanh cánh cửa mở ra nghe cũng lạ nữa.
Rốt cuộc tôi đang ở đâu thế này?
Nghĩ về điều đó, cả cơ thể tôi chợt bị nhấc bổng lên.
Này này này này này này này!
Tôi nặng cũng 70 kg. Ấy thế mà cái lão trông như thủ thư kia lại dễ dàng nâng tôi lên đến thế.
Mà lão khóc cái gì chứ!
Có phải đồng đội cùng sinh ra tử quái đâu!
Nói chung là không quen! Mau dựng lại đi!
Bản năng bị đe dọa tự nhiên lại bùng lên, làm tôi muốn òa khóc.
Tất nhiên tôi vẫn kìm được.
Nhưng tôi lại sợ cái gã nhìn mặt dễ bắt nạt này sao? Còn bị nhấc lên nữa chứ...
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thế này?
Nói mới thấy, mặt gã có phải hơi to quá không?
Không...
Đúng hơn là tầm nhìn tôi có hẹp quá không?
...
Một ý nghĩ viển vông xuất hiện trong đầu tôi.
Mà chắc là tưởng tượng thôi nhỉ?
Tôi gạt ý nghĩ đó đi sau một lúc nhận định.
Đúng lúc đó, giọng nói của một người phụ nữ dường như nói với gã thủ thư. Tôi không hiểu nội dung, nhưng âm điệu thật mạnh mẽ và lạnh lùng.
Gã thủ thư khi nghe xong, cười một cách vui vẻ rồi đưa tôi đến phía khác, một cách dễ dàng.
Một bàn tay thon thả đón lấy tôi từ phía bên kia, rồi lại đặt gần vào lòng.
Tôi yếu đến mức người ta có thể thoải mái di chuyển tôi vậy sao?
Tôi cười giễu trong lòng, nhưng lập tức bị hình ảnh trước mắt làm cho ngây người.
Ô trời. Người phụ nữ này đẹp thật. Đặc biệt là khi cô ấy đang ôm lấy tôi như đứa bé.
...Đứa bé sao?
Tôi nghĩ. Rồi cũng nhanh chóng gạt phắt qua.
Một người phụ nữ có thể ví như vẻ đẹp của mùa đông, lại có một nụ cười ấp áp như trời xuân. Thật làm tim người thêm xao xuyến.
Đặc biệt khi nụ cưới ấy còn dành cho tôi nữa chứ.
Đây là món quà nhỏ của số phận sau khi tôi vượt cửa tử sao? Hậu hĩnh quá mứt rồi đấy.
Người phụ nữ kia nhẹ nhàng nhấc tôi lên và ôm vào lòng.Hơi ấm và mùi thơm từ từ lan đến da tôi.
Thật dễ chịu. Nhưng đông người thế này thì tiết chế chút đi chứ. Đâu thể thoải mái làm người ta khó xử được.
Với lí sự đó, tôi lần đầu tiên cố cử động cơ thể, nhằm rời khỏi vòng tay cô.
Nhưng mà...
Trái tim tôi ngừng đập một nhịp.
Bàn tay tôi thô ráp và xẹo chằng chịt, nhìn nhiều đến mức phát chán.
Ấy thế mà lần này tôi lại thấy nó có chút khác.
Không, phải nói là-Đôi bàn tay nhỏ nhắn đang ve vẩy này là sao!?
Bàn tay của tôi đâu rồi!?
Một cơn sóng lạnh buốt chạy qua người tôi. Điều này thật vô lý. Chắc chỉ là ảo giác thôi nhỉ?
Tôi tự trấn an bản thân.
Như để xác nhận, tôi thử nắm và mở hai bàn tay ra, và hai bàn tay bé tí kia cũng đang nắm và mở ra theo.
Đến cả cảm giác cũng khớp nữa.
Giây phút đó, với tâm trí mông lung, tôi nghiêm túc suy nghĩ về sự thật và tình trạng thực của tôi, thứ vô hình đã hiện lên trong đầu ngay từ đầu.
Trước mắt tôi, gã thủ thư và người phụ nữ lạnh lùng đều nở nụ cười mãn nguyện.
Hồi xưa, hai người đồng đội của tôi đã kết hôn và có con với nhau. Khi lần đầu cả hai người họ ôm đứa bé, họ đều cười một cách hạnh phúc, như nụ cười của hai người trước mắt.
Với tâm thế ngổn ngang, tôi không biết mình nên phản ứng thế nào, lại nghịch ngợm bàn tay một lần nữa như muốn trốn tránh sự thật, nhưng cảm giác và cử động đều khớp với suy nghĩ trong đầu.
Tôi đoán câu chuyện sắp tới sẽ khó mà nói trước được.
Nhưng tóm lại, bằng cách nào đó — tôi đã trở thành một đứa trẻ sơ sinh.
Chaporia
Bình Luận (0)