Đủ rồi! Anh à, em không phải phụ nữ/Chapter 33: Chúng ta cùng đắp chungChapter 33: Chúng ta cùng đắp chung
20px

Vu Nguyệt giật giật khóe mắt, quay đầu nhìn qua:

“Cậu làm gì thế?”

“Có làm gì đâu,” Đại Hành khẽ cười, lấy một cái gạt tàn rồi nhẹ nhàng gõ tàn thuốc: “Chỉ hỏi bâng quơ thôi.”

Cậu ta chậm rãi nói: “Nghĩ xem khi nào gặp mặt, mời em gái cậu ăn một bữa. Đã là anh em tốt thế này, người nhà cậu cũng coi như người nhà tôi.”

Da đầu Vu Nguyệt bất giác căng thẳng.

Gặp mặt gì chứ, đời này đừng hòng.

“Để sau đi, dạo này bận lắm.” Vừa học bài, Vu Nguyệt vừa phải dành chút tâm trí để ứng phó: “Tôi còn đang học đây, nếu cậu không có việc gì thì ngủ sớm đi.”

Đại Hành nhìn chằm chằm cậu ta, ngón tay kẹp điếu thuốc thả lỏng xuống một bên cơ thể:

“Còn sớm mà, tôi không buồn ngủ, nói chuyện thêm chút nữa.”

Vu Nguyệt: “……”

“Em gái cậu cũng học ở đây à?” cậu ta lại hỏi.

Vu Nguyệt mặt không đổi sắc nói dối:

“Không.”

“Vậy em gái cậu học ở đâu?”

Trong tình huống này, tuyệt đối không thể nói cùng thành phố, nếu không quá dễ bại lộ.

Nhỡ đâu cậu ta nổi hứng, đòi dẫn mình đi tìm em gái thì toi.

Vu Nguyệt cúi mắt, cật lực lục lọi trong đầu để tìm tên địa danh, khó khăn lắm mới thốt ra được hai chữ:

“Hải Thành.”

Cố ý nói một thành phố xa chút, đi tàu cao tốc cũng mất bốn tiếng.

Đại Hành cúi mắt, vài sợi tóc lòa xòa qua chân mày khiến không thể rõ nét mặt cậu ta, tay thì không ngừng bật tắt chiếc bật lửa:

“Cũng khá xa, sao em gái cậu lại chọn học xa thế?”

“……”

Vì để tránh cậu đấy.

Vu Nguyệt mặt không cảm xúc đáp:

“Cô ấy thích biển.”

“Thế à……”

Đại Hành như có suy nghĩ gì đó:

“Năm nhất hả?”

“……Ừ.”

Đại Hành nâng mắt, khẽ bật cười, tiếp tục hỏi bằng giọng nhàn nhạt:

“Vậy sinh đôi thật sự có thần giao cách cảm à? Nếu cậu hôn người khác, cô ấy có cảm giác gì không?”

Câu hỏi kiểu quái gì đây?

Vu Nguyệt trả lời lấp lửng:

“Chắc cũng bình thường, cái đó chắc không cảm nhận được.”

“Ồ,” Đại Hành kéo dài âm điệu:

“Dạo này cậu có dự định đến Hải Thành không?”

“……”

“Bình thường hai người bao lâu gặp một lần?”

“……”

Cậu ta hôm nay làm sao thế?

Nửa đêm không ngủ, lại hứng thú với em gái không tồn tại của mình đến vậy.

Lúc này Vu Nguyệt mới nhận ra mình thật ngớ ngẩn khi bị cậu ta hỏi cả đống câu mà câu nào cũng trả lời răm rắp.

Đặt bút xuống, Vu Nguyệt quay đầu nhìn:

“Cậu đang điều tra hộ khẩu đấy à?”

“Không, chỉ là tò mò thôi……” Đại Hành nhướn mày:

“Hỏi không được à?”

Bị truy hỏi cả buổi, Vu Nguyệt cảm thấy kiệt sức, không suy nghĩ đã buột miệng:

“Tò mò thế làm gì? Không lẽ cậu thích em gái tôi?”

Không khí im lặng thoáng chốc, Đại Hành đối mặt với ánh mắt cậu, chậm rãi nói:

“Không được à? Tôi không thể thích cô ấy sao?”

Vu Nguyệt: “……”

Nếu thật sự có em gái, cậu ta thích thì thích, vấn đề là… cậu không có em gái…

Đại Hành đột nhiên bật cười, giọng cười nhẹ thoáng qua cổ họng:

“Chọc cậu chơi thôi. Em gái cậu với cậu giống y như đúc, yêu cô ấy hay yêu cậu thì có gì khác nhau?”

Vu Nguyệt thở phào một hơi.

Vậy mà cậu còn bày đặt hỏi mấy câu nhảm nhí, làm người ta sợ hết hồn.

Suýt chút nữa đã nghĩ cậu phát hiện ra điều gì.

Không gian lại yên lặng thêm một lúc. Người ngồi bên cạnh không nói gì thêm, cũng không có ý định rời đi.

Vu Nguyệt ngước mắt nhìn qua:

“Muộn rồi, sao còn chưa ngủ?”

Đại Hành chống khuỷu tay lên bàn, một tay đỡ cằm, thần thái lười biếng, cuối cùng lại hỏi một chuyện khác:

“Hôm nay hình như lạnh hơn phải không?”

Vu Nguyệt đáp bâng quơ:

“Ừ, trời trở lạnh, gió ngoài trời lớn lắm.”

“Chả trách.” Đại Hành lơ đãng cúi mắt, dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn:

“Mền mỏng quá, đắp lên người vẫn thấy lạnh.”

Nghe câu đó, ánh mắt Vu Nguyệt liếc về phía giường của cậu ta.

Thời tiết hơn mười độ, trên giường cậu ta chỉ có một cái mền điều hòa.

Vu Nguyệt khá bất ngờ:

“Cậu không có mền dày à?”

“Không, tính đi mua mà quên mất.” Giọng nói trầm khàn, lại còn phảng phất âm mũi nhẹ.

Không trách được dạo trước cậu ta bị cảm.

Một cái mền mỏng cầm cự qua cả lập đông, không phải vào viện là nhờ cơ thể khỏe mạnh đấy.

Vu Nguyệt nhìn sang giường mình, đưa ra một gợi ý:

“Vương Văn Đông với Chu Mạc hôm nay không về ký túc xá, hay cậu mượn mền của họ mà đắp?”

Đại Hành ngước mắt, ánh nhìn rơi vào hai chiếc giường đối diện, khẽ cau mày, vẻ mặt uể oải:

“Thôi, tôi cứ thế này mà ngủ, tôi không thích đắp mền của người khác.”

Tên này...

Vu Nguyệt đặt bút xuống, ánh mắt nhìn thẳng qua, vẻ mặt không chút biểu cảm:

“Cậu ngủ thế một đêm, e rằng sáng mai tôi phải đưa cậu vào viện.

Đại Hành nửa tựa người vào lưng ghế, nửa mở mắt nhìn cậu ta chằm chằm:

“Ừ, vậy phải làm sao đây?”

Vu Nguyệt lập tức hiểu ẩn ý mờ nhạt kia.

Cậu không nói gì, chỉ bảo:

“...Tôi cũng không có mền dư để cho cậu mượn.”

Sau kỳ nghỉ Quốc khánh, cậu đã đem mền mỏng về nhà, đổi lấy mền dày. Chẳng bù cho vị "Đại công chúa" này, đến cái mền cũng phải đợi mua mới chịu được.

Đại Hành nhướn mày:

“Hay tụi mình đắp chung?”

“?”

Mền người khác không đắp, lại muốn chen chúc đắp chung với mình?

Vu Nguyệt cảm thấy hết sức vô lý:

“Giường bé thế này, cậu không thấy chật à?”

Đại Hành cười khẽ, kéo dài giọng:

“Còn hơn bị cảm.”

Tuy là lý lẽ không sai, nhưng cảm giác có gì đó không đúng.

Vu Nguyệt đột nhiên nhận ra, quay đầu nhìn cậu ta với ánh mắt khó hiểu:

“Không phải cậu nói không thích đắp mền người khác à?”

Đại Hành nhướn mày, chậm rãi nói:

“Chúng ta đã cùng sống chết có nhau, cậu còn coi tôi là người ngoài?”

“...” Vu Nguyệt cúi mắt, lặng im không nói.

“Thôi được, cậu không muốn thì thôi.” Đại Hành nhẹ nhàng mím môi, giọng nói thoảng qua:

“Không sao, tôi cũng không lạnh lắm đâu, mà cú đá tối qua của cậu cũng chẳng đau gì mấy.”

“...”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...