Dục Thần Tu La/Chapter 13: Võ Minh NguyệtChapter 13: Võ Minh Nguyệt
20px

Bắc Minh Dạ chậm rãi bước ngang qua gian phòng khách, đôi mắt sắc bén thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc khi nghe thấy giọng nói của hai nữ nhân từ bên trong. Hắn lập tức dùng ám hiệu ra hiệu cho Ánh Nhi ngừng trò chuyện, rồi nhẹ nhàng ghé sát tai vào cánh cửa, cố gắng nghe ngóng nội dung bên trong.

"Sự tình là như vậy, muội muội có thể giúp ta được không?"

Giọng nói quen thuộc của mẫu thân hắn, Uyển Ngọc Khanh, vang lên rõ ràng. Một cơn bất an dấy lên trong lòng Bắc Minh Dạ. Mẫu thân đang nhờ cậy ai? Mà lại phải dùng giọng điệu như vậy?

"Tỷ bằng lòng giao thằng nhóc đó cho muội sao? Không lẽ tỷ chưa nghe về ác danh của muội?"

Một giọng nữ khác vang lên, có chút trầm thấp nhưng lại ẩn chứa nét ngạo nghễ và lạnh lùng. Bắc Minh Dạ khẽ cau mày. "Thằng nhóc đó"? Không lẽ người mà hai nữ nhân này đang bàn luận chính là hắn?

"Ta với muội quen nhau từ khi hai bên gia tộc qua lại, tính tình của muội ta hiểu rõ hơn ai hết. Chỉ là lần này ta có chuyện riêng, không thể mang thằng bé theo bên cạnh mình, nên chỉ có thể nhờ muội chiếu cố nó giúp ta."

Uyển Ngọc Khanh cất lời, giọng điệu tuy bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được vẻ trầm trọng.

Cạch!

Không đợi nàng nói hết, Bắc Minh Dạ đã đẩy cửa bước vào. Hắn đảo mắt một lượt, ánh mắt đầu tiên rơi vào nữ nhân xa lạ ngồi đối diện mẫu thân. Hắn thoáng quan sát, rồi lập tức hướng thẳng ánh nhìn về phía Uyển Ngọc Khanh, giọng nói trầm xuống:

"Nương, người nói vậy là sao? Nữ nhân kia là ai?"

Uyển Ngọc Khanh hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, giọng điệu có chút ấp úng:

"Đây là Võ Minh Nguyệt, hiện tại là Trưởng Lão Nội Viện của Học Viện Bá Vương."

Bắc Minh Dạ nheo mắt. Học Viện Bá Vương? Một nơi chỉ tuyển những thiên tài chân chính trên mảnh đất Nam Kỳ? Hắn đưa mắt nhìn người phụ nữ tên Võ Minh Nguyệt này, ánh mắt chứa đầy sự đánh giá.

Lần đầu tiên đối diện với nàng, hắn đã nhận ra một điều—nữ nhân này hoàn toàn khác biệt so với những người hắn có thể nghĩ tới. Nàng trẻ hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng về một vị trưởng lão, có lẽ chỉ khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi. Bộ vest cao cấp bó sát làm tôn lên dáng người đầy đặn, từng đường cong quyến rũ nhưng không mất đi vẻ mạnh mẽ. Đôi tất đen ôm trọn lấy cặp chân thon dài, kết hợp với đôi mắt lam nhạt mang theo sự lạnh lùng sắc sảo, khiến nàng mang đến một khí chất vừa mê hoặc, vừa nguy hiểm.

Nhưng thứ khiến Bắc Minh Dạ chú ý nhất không phải vẻ ngoài, mà là phong thái của nàng. Một loại khí chất điềm tĩnh, lãnh ngạo, giống như một chiến tướng dày dạn kinh nghiệm hơn là một trưởng lão của học viện.

Hắn chắp tay, giọng trầm ổn:

"Tiểu tử Bắc Minh Dạ, ra mắt Minh Nguyệt trưởng lão."

Võ Minh Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng lướt qua hắn, rồi quay sang Uyển Ngọc Khanh:

"Tiểu tử này là con trai của tỷ?"

Uyển Ngọc Khanh mỉm cười gật đầu: "Ừm, là nhi tử của tỷ với Thần Phong ca ca."

Võ Minh Nguyệt hơi nhướng mày, khẽ nhấp một ngụm trà, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên:

"Quả nhiên rất giống với Thần Phong ca ca. Gương mặt này, cặp mắt này... vẫn là ánh mắt màu vàng đồng kiêu ngạo đó."

Bắc Minh Dạ nghe vậy, trong lòng khẽ rung động. Hắn không ngờ đến ngay cả người xa lạ cũng có thể nhìn ra sự tương đồng giữa hắn và phụ thân.

Ngay lúc này, hệ thống bỗng nhiên vang lên trong đầu hắn:

Keng! Phát động nhiệm vụ Thần Thoại: Thất Hình Đại Tội.

Phần thưởng: Không rõ. Nhiệm vụ thất bại: Không rõ.

Chi tiết nhiệm vụ: Tập hợp Thập Hình Đại Tội của thế giới chống lại Thập Luật Giới. Số người tìm được: 0/10.

Bắc Minh Dạ sững sờ. Một nhiệm vụ quái quỷ gì thế này? Hắn chưa làm gì cả, thậm chí chỉ vừa mới gặp mặt nữ nhân này mà đã kích phát nhiệm vụ?

Ngay lúc đó, giọng nói ngọt ngào của Ánh Nhi vang lên trong đầu hắn:

"Thiếu gia, hệ thống ban phát loại nhiệm vụ này là có nguyên nhân! Bởi vì nữ nhân đang ngồi đối diện ngài chính là một trong những Thập Hình Đại Tội về sau. Nàng ta chính là—Dục Vọng Đại Tội."

Trong phút chốc, Bắc Minh Dạ hoàn toàn cứng người.

"Nàng nói cái gì?" Hắn vội truyền âm hỏi lại. "Thập Hình Đại Tội? Nữ nhân này là Dục Vọng Đại Tội ư?"

Ánh Nhi từ tốn giải thích:

"Phải, đúng thật sự bọn họ có tồn tại, và đã lưu lạc khắp mọi ngõ ngách trên các siêu vũ trụ. May mắn thiếu gia gặp thời, được chứng kiến ngay Tội Đồ Dục Vọng sau khi luân hồi."

Bắc Minh Dạ tròn miệng, hắn cảm thấy bản thân như một đứa con nít mới lớn vậy! Bản thân hắn đã đọc sách vô số, những thứ như tội lỗi của con người cũng đọc qua không ít, nhưng lúc đó kinh thánh cũng chỉ miêu tả sơ sơ về thất đại tội chứ chưa đến thập đại tội.

"Thập Đại Tội bao gồm: Dục Vọng, Tham Ăn, Lười Biếng, Tham Lam, Đố Kỵ, Kiêu Ngạo, Phẫn Nộ, Thù Hận, Hiếu Chiến, Cuồng Sát. Tuy nhiên người ta thường chỉ biết đến bảy loại tội trạng đơn giản thường gặp trong cảm xúc của con người nên ngài chỉ biết đến bảy cũng là điều dễ hiểu. Còn ba tội trạng còn lại cũng có nhưng nó không rõ ràng, hơn nữa trong các điển tịch cổ cũng không nhắc quá nhiều về chúng."

Bắc Minh Dạ hít sâu một hơi, cố gắng áp chế sự chấn động trong lòng.

"Ta hiểu rồi! Nhưng... liệu ta có phải là một trong mười người đó không?"

Bắc Minh Dạ khẽ nhíu mày, ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi tiếp.

"Mười loại tội đồ này... Thiếu gia không đủ tư cách chen chân vào đâu!"

Ánh Nhi lắc đầu, ánh mắt kiên định. Mười con người mang trên mình mười tội lỗi ấy, từ đầu đến cuối, chỉ có thể là họ, không ai có thể thay thế.

"..."

Bắc Minh Dạ á khẩu, câm như hến. Hắn có hệ thống trong tay mà vẫn bị gạt ra ngoài? Điều này chứng tỏ điều gì thì không cần nói cũng biết...

Phía bên này, hai nữ nhân dường như không để tâm đến sắc mặt trầm ngâm của Bắc Minh Dạ. Uyển Ngọc Khanh lên tiếng trước, ánh mắt thoáng lo lắng nhìn Võ Minh Nguyệt:

"Thể lệ tuyển sinh năm nay như thế nào? Nguyệt muội có thể giải đáp được không?"

Dù hỏi một cách bình thản, nhưng trong lòng nàng không khỏi lo lắng. Bất kể thế nào, đây cũng là chuyện quan trọng liên quan đến tương lai của nhi tử nàng.

Bắc Minh Dạ ngồi bên cạnh thoáng nhướng mày. Hắn đã nghe danh Bá Vương Học Viện từ lâu, nhưng vẫn chưa rõ nội tình cụ thể. Nếu đã quyết định tham gia, hắn cần nắm vững mọi thông tin.

Võ Minh Nguyệt nhẹ nhàng đặt ly trà xuống, ánh mắt lướt qua Bắc Minh Dạ một chút rồi chậm rãi nói:

"Thể lệ tuyển sinh năm nay có một số thay đổi quan trọng. Theo lệ cũ, cứ ba năm mới tuyển sinh một lần, nhưng do một số sự kiện đặc biệt, kỳ tuyển sinh lần này sẽ diễn ra sớm hơn một năm. Không những vậy, phạm vi tuyển sinh được mở rộng ra toàn bộ Nam Kỳ. Khanh tỷ, tỷ nên chuẩn bị tinh thần đi, đặc biệt là quan tâm tên nhóc này nhiều hơn một chút!"

Câu nói nửa đùa nửa thật của nàng khiến Uyển Ngọc Khanh thoáng chau mày. Nàng cảm nhận được rằng lần tuyển sinh này không đơn giản.

"Thể lệ thay đổi? Là do ý chỉ từ bên trên sao?"

Uyển Ngọc Khanh vội vàng hỏi lại.

Võ Minh Nguyệt gật đầu, chậm rãi giải thích:

"Đúng vậy. Năm nay, học viện tăng cường tuyển sinh với số lượng lớn hơn. Khu vực nội môn đệ tử đã được dời đến địa điểm khác, dẫn đến điều chỉnh về chỉ tiêu. Tuy số lượng tuyển sinh tăng lên, nhưng phần lớn tập trung vào ngoại viện – nơi chuyên bồi dưỡng thiên tài bẩm sinh và những đệ tử xuất thân từ thế gia, nhằm bổ sung nhân lực cho Bá Vương Học Viện. Tuy nhiên, điều kiện tuyển sinh vào ký danh đệ tử cũng đã nâng cao đáng kể – yêu cầu tối thiểu là Võ Sĩ Sơ Cấp và Võ Hồn đạt Tam Phẩm trở lên. Và trong lần tuyển sinh này lại có thêm một cuộc kiểm tra về thực lực, tuy nhiên cái bài kiểm tra này ta không thể nhắc đến."

Nghe đến đây, Bắc Minh Dạ khẽ nhíu mày. Hắn không quá lo lắng về thực lực của bản thân, nhưng hắn chưa từng kiểm tra cấp bậc Võ Hồn, liệu có ảnh hưởng đến việc nhập học không?

Uyển Ngọc Khanh cũng cảm thấy bất an, nhưng nàng vẫn tiếp tục hỏi:

"Chẳng lẽ còn điều gì đặc biệt nữa sao?"

"Đương nhiên là có!" Võ Minh Nguyệt khẽ cười, ánh mắt lấp lánh sự hứng thú. "Học viện năm nay sẽ mở thêm chương trình đào tạo riêng biệt dành cho những tân sinh có thiên phú trong lĩnh vực Luyện Dược và Luyện Binh. Những người này sẽ được đào tạo tách biệt với các tân sinh thông thường – tất nhiên, chỉ có trung cấp ngoại viện mới có chương trình này. Ngoài ra, học viện cũng tổ chức một cuộc thi tuyển chọn dành cho tân sinh. Những ai có thành tích xuất sắc nhất sẽ được xét duyệt vào ngoại viện, thậm chí có cơ hội vào lớp mũi nhọn, nhận tài nguyên tu luyện dồi dào cùng các vật phẩm hỗ trợ phát triển. Ký túc xá học viện cũng đã được nâng cấp đáng kể."

Nghe đến đây, Bắc Minh Dạ chợt bật cười thầm trong lòng.

"Quả nhiên vẫn là mạnh được yếu thua. Nếu có thiên phú, ngươi sẽ nhận được tất cả; còn nếu không, ngươi chỉ là cỏ rác bị đào thải. Chế độ này không khác gì những thế giới mình từng đọc qua trong tiểu thuyết cả."

Võ Minh Nguyệt tiếp tục:

"Không chỉ vậy, để bồi dưỡng nhân tài, Quốc Vương đã trích một phần bảo khố hoàng cung để hỗ trợ ngoại viện đồng thời điều động các chuyên gia luyện dược và luyện khí từ trong cung để giảng dạy. Các giảng viên ở nội môn cũng được điều xuống huấn luyện trực tiếp cho tân sinh, giúp họ phát triển nhanh nhất có thể."

Nghe đến đây, Uyển Ngọc Khanh không khỏi ngạc nhiên. Quốc Vương đích thân can thiệp vào học viện? Điều này chứng tỏ lần tuyển sinh năm nay có ý nghĩa vô cùng quan trọng!

Võ Minh Nguyệt khẽ nhấp một ngụm trà, giọng nói vẫn điềm nhiên nhưng ẩn chứa sự hứng thú:

"Thêm vào đó, học viện đã sửa đổi quy chế thi đấu. Các lớp học giờ đây có thể cạnh tranh trực tiếp với nhau để thăng cấp bậc. Điều này có nghĩa là ngay cả một lớp hạng bét yếu kém cũng có cơ hội khiêu chiến với những lớp trên để giành lấy vị trí cao hơn."

Vừa dứt lời, nàng khẽ liếc Bắc Minh Dạ một cái, khóe miệng nhếch lên đầy ẩn ý:

"Vậy nên, ngươi hãy chuẩn bị tinh thần đi là vừa!"

Bắc Minh Dạ nhướng mày, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh.

"Muốn ta chuẩn bị? Chẳng lẽ không phải bọn chúng mới cần chuẩn bị đối phó với ta sao?"

Bầu không khí chùng xuống trong thoáng chốc. Uyển Ngọc Khanh lại chợt nhớ đến một chuyện quan trọng:

"Nhưng mà... hiện tại Dạ nhi vẫn chưa xác định được cấp bậc Võ Hồn. Vậy thì phải làm sao để xét tuyển?"

Võ Minh Nguyệt mỉm cười, đáp lời:

"Không cần lo lắng! Học viện đã chế tạo ra một Võ Hồn Bia – một loại bia đá có thể đo đạc và xác định bất kỳ cấp bậc Võ Hồn nào. Nếu hắn sở hữu Võ Hồn chưa xác định, học viện cũng đã có phương án – sẽ sắp xếp hắn vào một lớp đặc biệt trong ngoại viện."

Bắc Minh Dạ khẽ gật đầu. "Xem ra, vẫn còn có cửa cho ta."

Hắn trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp:

"Vậy những người có thiên phú trong lĩnh vực luyện dược và luyện binh thì sao? Họ sẽ được đào tạo thế nào?"

"Ban ngày, họ sẽ học chung với các tân sinh khác theo giáo trình bình thường, nhưng ban đêm, họ sẽ tham gia các lớp chuyên sâu về luyện dược hoặc luyện binh."

Nghe vậy, Bắc Minh Dạ nhếch miệng:

"Chậc, nghe có vẻ thú vị đấy!"

Nhưng ngay sau đó, Võ Minh Nguyệt liền dội một gáo nước lạnh lên sự phấn khích của hắn:

"Đừng mừng vội! Ngươi có thể bị học viện đuổi bất cứ lúc nào. Ta nói cho ngươi biết, tân sinh bình thường khi gia nhập học viện, phần lớn đều bị quy tắc của học viện gò bó mà không trụ nổi quá hai tháng!"

Bắc Minh Dạ thoáng nhướng mày, sau đó bật cười, trong đầu liền nghĩ.

*"Vậy ta sẽ là người đem cái quy tắc chết tiệt kia mà đạp xuống dưới chân."

Nhìn hắn với vẻ mặt tự tin đầy thách thức, Võ Minh Nguyệt chỉ khẽ lắc đầu. Nàng đứng dậy, chỉnh lại y phục rồi nói:

"Hôm nay nói đến đây thôi. Ta phải trở về học viện vì còn tý việc phải xử lý. Muội chào tỷ."

Dứt lời, nàng khẽ cúi chào rồi rời đi.

Bắc Minh Dạ nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt ánh lên tia sắc bén.

"Học viện Bá Vương sao? Hãy chờ xem ta khuấy đảo các ngươi thế nào!"

Siết chặt nắm đấm, khóe môi hắn khẽ nhếch lên. Một con đường đầy chông gai vừa mới bắt đầu – con đường để hắn trở thành kẻ mạnh nhất đại lục!

Còn tiếp...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...