Dục Thần Tu La/Chapter 17: Kho Báu Võ Đế - Nghề NghiệpChapter 17: Kho Báu Võ Đế - Nghề Nghiệp
20px

Khi màn đêm buông xuống, mặt trăng từ từ leo lên bầu trời, ánh sáng bạc xuyên qua những tán lá ven đường, tạo nên những vệt sáng mờ ảo. Cái lạnh của đêm khuya ùa về, thấm vào da thịt, trong khi cơn gió nhẹ thổi qua khiến lá cây xào xạc run rẩy, và tiếng côn trùng vang vọng khắp nơi.

Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh tìm thấy một quán rượu nhỏ trong trấn, ẩn mình dưới bóng cây cổ thụ, mang dáng vẻ cũ kỹ và hoài niệm. Từ bên ngoài có thể ngửi thấy hương rượu đậm đà quyện cùng mùi gỗ trầm, tạo nên không gian ấm áp và dễ chịu. Cùng với tiếng đàn tỳ bà réo rắt vang lên, hoà lẫn những tràng cười nói vui vẻ của các lữ khách, tạo nên bầu không khí sôi động và thân thiện.

Cột chặt con Độc Giác Thú ở bên ngoài cửa, cả hai người cùng bước vào bên trong, mắt nhìn dáo dác xung quanh.

Bước qua ngưỡng cửa quán rượu, Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh cảm nhận ngay sự ấm áp lan tỏa, xua tan cái lạnh thấu xương của đêm khuya. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng đỏ treo trên xà nhà tỏa xuống, nhuộm không gian bằng một sắc vàng dịu nhẹ, tạo nên bầu không khí ấm cúng và thân thiện.

Nội thất quán được bài trí giản dị nhưng không kém phần tinh tế. Những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc, đã nhuốm màu thời gian, được sắp xếp gọn gàng. Trên tường, vài bức tranh thủy mặc phác họa cảnh núi non trùng điệp, sông nước hữu tình, góp phần tô điểm cho không gian thêm phần thi vị.

Ở một góc quán, một nghệ nhân đang tấu lên những giai điệu du dương từ cây đàn tỳ bà, âm thanh réo rắt như kể chuyện về những cuộc hành trình xa xôi, những mối tình dang dở. Tiếng đàn hòa cùng tiếng cười nói rộn rã của các lữ khách, tạo nên một bản hòa ca sống động, phản ánh nhịp sống đa sắc màu của những người viễn hành.

Mùi hương của rượu nồng đượm quyện cùng mùi gỗ trầm, tạo nên một hương thơm đặc trưng, dễ chịu. Những chiếc lồng đèn đỏ treo trước cửa khẽ đung đưa theo làn gió nhẹ, ánh sáng lung linh phản chiếu trên nền đất, tạo nên những vệt sáng huyền ảo, như dẫn lối cho những tâm hồn lữ khách tìm đến chốn dừng chân ấm áp giữa đêm khuya lạnh lẽo.

Bước vào quán rượu, một tiểu nhị nhanh nhẹn tiến đến, khom lưng chào:

"Chào quý khách, xin hỏi quý khách đi mấy người?"

Trước khi Bắc Minh Dạ kịp trả lời, Lý Vân Anh đã lên tiếng:

"Cho chúng ta một bàn hai người. Vui lòng mang lên vài món, bao gồm: một nồi cháo trắng hầm xương, hai cân thịt lợn nướng sa tế, hai con diêu hồng chiên xù, hai phần thịt ba chỉ hun khói và hai bình hảo tửu."

Tiểu nhị gật đầu liên tục, vui vẻ đáp:

"Được... được, mời hai vị theo tôi."

Hắn dẫn họ đến một bàn gần quầy, nơi ánh đèn lồng tỏa sáng ấm áp. Cả hai ngồi xuống đối diện nhau. Bắc Minh Dạ rót trà vào tách, lặng lẽ lắng nghe những câu chuyện xung quanh, nhưng phần lớn chỉ là những chuyện phiếm không quan trọng.

Lý Vân Anh, với ánh mắt tò mò, lên tiếng:

"Ngươi là ai, từ đâu đến đây? Nhìn ngươi cũng trạc tuổi của ta, cộng thêm cách ăn mặc và hành xử của ngươi, ta đoán ngươi xuất thân từ một gia đình quý tộc nào đó."

Bắc Minh Dạ đặt tách trà xuống, giọng lạnh nhạt:

"Ta đã nói ngươi đừng quá tò mò. Ta là ai và từ đâu đến không liên quan đến ngươi."

Lý Vân Anh mỉm cười nhẹ:

"Nhưng dù sao chúng ta cũng là bạn đồng hành ở chốn này, chẳng phải nên hiểu về nhau hơn sao?"

Bắc Minh Dạ thở dài, nhún vai:

"Ta họ Bắc Minh, tên Dạ, đến từ một tiểu trấn cách đây hơn hai trăm dặm."

Lý Vân Anh ngạc nhiên:

"Hai trăm dặm? Quả là một quãng đường xa."

Nàng nhìn hắn, suy nghĩ về hành trình dài mà hắn đã trải qua. Sau một lúc, Bắc Minh Dạ liếc nhìn miếng ngọc bội khắc chữ "Lý" bên hông nàng, rồi hỏi:

"Còn ngươi, phận nữ nhi không ở nhà mà lại phiêu bạt khắp nơi? Phụ thân ngươi để ngươi tự do bay nhảy như vậy sao?"

Lý Vân Anh hơi chột dạ, nhưng nhanh chóng đáp:

" Ta...Ta là muốn khám phá thế giới bên ngoài không được sao. Dù gì sư phụ ta cũng từng nói, chu du thiên hạ, học hỏi từ nhiều người sẽ giúp ích cho bản thân."

Bắc Minh Dạ nhếch môi, thầm nghĩ:

"Có quỷ mới tin được lời của ngươi!"

Tuy nhiên, hắn không nói ra, chỉ tiếp tục lắng nghe xung quanh, hy vọng tìm được thông tin hữu ích.

Quả nhiên không làm hắn thất vọng, cách đó không xa, một nhóm người đang tụ lại một chỗ, ước lượng khoảng chừng mười mấy người, trong số đó,

Khói trắng lơ lửng trong không trung, hòa cùng sương mù lạnh lẽo của rừng rậm. Ngọn đèn dầu chập chờn hắt bóng lên những gương mặt bí ẩn.

Trung niên nam tử vác đại đao đặt chén trà xuống bàn, giọng trầm khàn như tiếng đao va vào đá mài:

"Minh Châu Sâm Lâm... nơi ấy không đơn thuần chỉ là một cánh rừng. Các ngươi có nghe truyền thuyết về Võ Đế Tạ Cổ chưa?"

Nữ tử khoác áo lụa tím khẽ cười, đôi mắt lấp lánh vẻ bí hiểm:

"Truyền thuyết thì có nhiều, nhưng có mấy ai sống sót rời khỏi đó mà kể lại? Bảo vật hắn để lại ư? Chỉ sợ không phải ai cũng đủ tư cách nhìn thấy."

Dị nhân nam không ra nam, nữ không ra nữ chợt cất giọng quái dị, tựa hồ như gió rít qua tán lá:

"Người không đủ tư cách, chưa kịp nhìn thấy bảo vật đã thành cát bụi trong rừng. Nghe nói, kẻ nào chạm vào thứ ấy mà không có 'Thiên Cổ Lệnh', tất sẽ mất mạng trong khoảnh khắc."

Lão nhân gia ngồi trong góc quán, bộ râu bạc khẽ động, nhấp một ngụm trà rồi chậm rãi lên tiếng:

"Thiên Cổ Lệnh... vật này đã biến mất hơn trăm năm. Giờ lại có kẻ nhắc đến, hẳn là có người đã lần theo dấu vết của nó. Nhưng các ngươi có biết vì sao Võ Đế Tạ Cổ lại giấu bảo vật trong Minh Châu Sâm Lâm không?"

Thiếu niên cầm trường kiếm, từ đầu đến giờ vẫn im lặng, bỗng nhiên nhướng mắt nhìn lão:

"Tiền bối có vẻ biết nhiều chuyện? Chẳng lẽ người đã từng vào đó?"

Lão nhân cười nhạt, ánh mắt thâm sâu khó lường. Những người xung quanh bất giác siết chặt vũ khí. Không khí trong quán trà bỗng trở nên nặng nề, chỉ có tiếng gió rừng thổi qua khe cửa, tựa như lời thì thầm của những bí ẩn chưa ai giải đáp...

Lão nhân gia khẽ đặt chén rượu xuống, ánh mắt mơ hồ nhìn về khoảng tối ngoài cửa sổ, nơi rừng sâu đang rì rào trong hơi thở của màn đêm.

Thiếu niên cầm trường kiếm siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt sáng quắc:

"Tiền bối, nếu đã biết nội tình, sao không nói thẳng?"

Lão nhân nhếch môi cười nhạt, những nếp nhăn trên khuôn mặt tựa như ẩn chứa bao tang thương của năm tháng.

"Ngươi nghĩ, chuyện của Võ Đế Tạ Cổ là thứ mà ai cũng có thể tùy tiện nhắc đến sao?"

Trung niên nam tử vác đại đao hừ lạnh, đôi mắt sắc bén quét qua lão nhân:

"Lão già, đừng vòng vo! Nếu ngươi biết điều gì, tốt nhất là nói ra. Nếu không—"

"Nếu không thì sao?" – Giọng nói quái dị của dị nhân vang lên, cắt ngang lời đe dọa. Hắn cười khẩy, đôi mắt như hắc động sâu không đáy – "Ở đây, kẻ nào cũng đang ôm mưu đồ riêng. Nhưng các ngươi đừng quên, Minh Châu Sâm Lâm không phải nơi ai muốn vào là vào, muốn ra là ra. Đừng để mình trở thành một trong những bộ xương trắng nằm rải rác trong rừng."

Nữ tử áo lụa tím khẽ phe phẩy chiếc quạt trong tay, giọng điệu nhẹ bẫng nhưng ẩn chứa ý vị sâu xa:

"Người chết trong đó không thiếu, nhưng thứ mà Võ Đế để lại thì vẫn chưa ai lấy được. Vậy thử hỏi, vì sao?"

Không gian rơi vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng gió rít qua từng tán lá ngoài rừng.

Lão nhân gia cuối cùng cũng mở lời, chậm rãi như đang nhấm nháp từng con chữ:

"Vì bảo vật ấy... không phải thứ dành cho kẻ yếu. Kể cả các ngươi, e rằng cũng chưa đủ tư cách. Thậm chí ngay cả ta cũng không thể diện kiến được vật đó."

"Nhưng mà ta nghe nói đám người của Xích Huyết Dong Binh Đoàn đi vào bên trong đó để tìm kiếm, người dẫn đoàn lần này là Huyết Hồng Ảnh, muội muội của Huyết Trường Sinh."

Thiếu niên cầm trường kiếm lên tiếng.

"Là nàng ta ư. Nói về nàng ta thì ta đây cũng phải khâm phục, mười tám tuổi đã là Võ Linh Cảnh, nhiệm vụ cấp B của Dong Binh Công Hội cũng có thể hoàn thành."

Trung niên nam tử vác đại đao lên tiếng, giọng điệu có vẻ thán phục.

"..."

Mọi chuyện mà họ nói bên này, tất cả đều lọt hết vào tai của Bắc Minh Dạ, hắn hơi nhíu nhíu mày một chút, hắn truyền âm:

“Ánh Nhi, trên quốc gia này có bao nhiêu chức nghiệp?”

Là khí linh, nàng hẳn phải hiểu rõ về những điều này.

Ánh Nhi xuất hiện trên vai hắn, nàng khẽ nghiêng đầu, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh trăng mờ ảo, chậm rãi đáp:

“Tại Việt Long Đế Quốc, nghề nghiệp vô cùng đa dạng, nhưng những nghề nghiệp phổ biến nhất gồm có: Luyện Dược Sư, Luyện Binh Sư, Ngự Thú Sư, Dong Binh Nhân, Thám Hiểm Giả...

Luyện Dược Sư và Luyện Binh Sư đều có hệ thống cửu phẩm cấp bậc, khởi đầu từ Nhất Phẩm và tăng dần theo năng lực.

Riêng Dong Binh Nhân thì khác, muốn hành nghề phải gia nhập Dong Binh Công Hội, có huy hiệu và y phục đặc trưng. Công hội chia cấp bậc thành: Dong Binh Thạch Đoàn, Dong Binh Sắt Đoàn, Dong Binh Bạc Đoàn, Dong Binh Vàng Đoàn, Dong Binh Bạch Kim, Dong Binh Lục Bảo, Dong Binh Kim Cương, Dong Binh Cao Thủ, Dong Binh Siêu Việt, Dong Binh Bậc Thầy và cao nhất là Dong Binh Chí Tôn.”

Bắc Minh Dạ gật gù, lại hỏi: “Còn Thám Hiểm Giả thì sao?”

Ánh Nhi nhún vai: “Nghề này không có cấp bậc cụ thể. Chỉ cần có đủ thực lực và đầu óc, bất kỳ ai cũng có thể trở thành Thám Hiểm Giả. Nhưng nó cực kỳ nguy hiểm, bởi những kẻ theo nghề này thường xuyên phải đối mặt với tử vong khi khám phá phế tích và kho báu bị chôn vùi.”

Dừng một chút, nàng tiếp tục:

“Ngoài ra còn có những nghề nghiệp đặc thù hơn như Vong Linh Sư, Dự Ngôn Sư, Mục Sư, Hồn Điêu Sư, Thời - Không Sư...”

Bắc Minh Dạ nhíu mày:“Vong Linh Sư? Là nghề triệu hồi thây ma, xác sống sao?”

Ánh Nhi bật cười khúc khích:“Có thể xem là vậy. Vong Linh Sư sử dụng vong linh ma pháp để triệu hồi sinh vật đã chết như khô lâu và cương thi. Vong linh pháp thuật chủ yếu thiên về số lượng để bù đắp chất lượng.”

Bắc Minh Dạ trầm ngâm, lại hỏi tiếp:“Vậy Thời - Không Sư là gì? Chẳng lẽ họ có thể điều khiển thời gian và không gian?”

Ánh Nhi nghiêm túc gật đầu:“Đúng vậy. Chỉ những ai sở hữu ma pháp thời - không mới có thể trở thành Thời - Không Sư. Dù chiến lực không mạnh, họ lại có khả năng bẻ cong hoặc rút ngắn thời gian và không gian. Tuy nhiên, việc cưỡng ép sử dụng năng lực này sẽ tổn hại tuổi thọ nghiêm trọng, vì thế đa số Thời - Không Sư đều làm việc trong viện nghiên cứu của quốc gia, phụ trách chế tạo truyền tống trận.”

Bắc Minh Dạ thoáng suy tư, sau đó hỏi tiếp:“Còn Dự Ngôn Sư thì sao?”

Ánh Nhi khẽ thở dài:“Dự Ngôn Sư là nghề bói toán, có thể dự đoán tương lai. Nhưng giống như Thời - Không Sư, việc cưỡng ép tiên đoán sẽ làm giảm tuổi thọ. Vì thế, rất ít người dám sử dụng năng lực này một cách tùy tiện.”

"Ta hiểu rồi."

Bắc Minh Dạ gật đầu, không hỏi thêm. Dù biết thêm về những chức nghiệp kia, hắn cũng chẳng thể áp dụng vào thực tế ngay lúc này.

Bỗng, một giọng nói trong trẻo vang lên, kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Này, ngươi sao nãy giờ im lặng thế?"

Lý Vân Anh ngồi đối diện, ánh mắt có chút tò mò. Từ nãy đến giờ hắn cứ chăm chú lắng nghe điều gì đó, thậm chí thức ăn đã dọn lên bàn mà vẫn chẳng buồn động đũa.

Bắc Minh Dạ nhún vai, thản nhiên đáp: "Không có gì, chỉ là nghe ngóng một chút thôi."

Ánh mắt hắn vô tình lướt qua hai bình rượu trên bàn, khẽ cau mày.

"Mà ngươi có uống rượu không? Sao lại gọi ra hai bình?"

Lý Vân Anh chống cằm, đôi mắt long lanh như thể chuyện này rất đương nhiên."Ta không biết uống rượu, gọi cho ngươi đó. Phụ thân ta từng nói rượu rất tốt cho cơ thể, còn giúp hồi phục nhanh hơn nữa."

Nghe vậy, Bắc Minh Dạ bất giác thở dài. Quả nhiên, tiểu cô nương này bị nuôi dưỡng trong khuê phòng quá lâu, chẳng hề hiểu sự đời.

Không ai nói thêm gì nữa, cả hai lặng lẽ dùng bữa trong ánh đèn dầu lấp lánh...

Còn tiếp...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...