Không gian đại điện rộng lớn như bị đóng băng, một sự yên tĩnh đáng sợ bao trùm mọi ngóc ngách.
Tàn hồn Tạ Cổ đứng lặng giữa biển hắc khí cuồn cuộn, đôi mắt đen như vực thẳm vẫn lạnh lẽo và đầy sát khí. Nhưng ngay khi nhìn thấy bóng hình trước mặt, đôi mắt hắn khẽ run rẩy, như thể một cơn địa chấn vừa nổ tung trong tâm hồn.
Một bóng hình mờ ảo, khoác lên mình y phục cung trang cổ xưa, từng đường nét mềm mại tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ giữa hắc khí tràn ngập.
Nàng đứng đó, không xa, không gần, như ánh trăng treo giữa trời đêm, vĩnh viễn không thể chạm tới, nhưng cũng chẳng bao giờ biến mất.
Gương mặt ấy...
Ánh mắt ấy...
Hắn chưa bao giờ quên.
Nàng nhìn hắn, đôi mắt sâu thẳm như đại dương, vẫn dịu dàng như ngày nào. Ánh sáng nhàn nhạt bao phủ lấy nàng, tựa như hư ảo, nhưng lại chân thực đến đau lòng.
"Cổ…”
Chỉ một chữ khẽ thốt ra, nhưng lại như tiếng chuông vang lên giữa linh hồn hắn, chấn động đến tận cốt tủy.
Tạ Cổ siết chặt bàn tay, cảm giác như cả vạn lưỡi đao vô hình đang cứa vào lòng mình.
"Nàng... tại sao lại ở đây?"
Giọng hắn khàn đặc, thấp đến mức gần như không thể nghe thấy.
Hắn không dám tin.
Hắn không muốn tin.
Hắn thà đối diện với ngàn vạn quân thù, với những trận chiến đẫm máu, với cả thiên địa đều trở thành kẻ địch của mình—còn hơn phải đối diện với người trước mặt.
Vì hắn sợ.
Không phải sợ nàng oán trách.
Không phải sợ nàng căm hận.
Mà là... sợ phải nhớ lại tất cả.
Nàng vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn hắn.
Rất lâu sau, nàng mới nhẹ nhàng nói:
“Chàng vẫn chưa buông bỏ sao?”
Một câu nói, nhẹ nhàng như gió thoảng.
Nhưng lại như lưỡi dao sắc bén, trực tiếp xuyên thấu qua vết thương chưa từng lành trong tim hắn.
Hắc khí xung quanh hắn bỗng nhiên rung động dữ dội, tựa như phản ứng với tâm trạng hỗn loạn mà chính hắn cũng không thể kiểm soát.
“Buông bỏ?”
Tạ Cổ ngẩng phắt đầu, đôi mắt đỏ rực, sát khí trào dâng như sóng dữ.
“Làm sao ta có thể buông bỏ?!”
Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khắp đại điện, mang theo oán hận, đau đớn, và điên cuồng.
“Năm đó ta vì nhân tộc mà chiến đấu, vì thiên hạ mà chém giết, vì lời hứa với nàng mà nguyện dùng xương cốt chống đỡ giang sơn này! Nhưng đổi lại, ta nhận được gì?!”
Hắc khí xung quanh hắn cuồng bạo lan tràn, từng tia sáng đỏ như máu lấp lóe trong không trung. Cả không gian chấn động, chúng run rẫy trước sát khí kinh thiên, trước sức mạnh vô biên của nam nhân.
“Ta bị chính những kẻ gọi là huynh đệ phản bội!”
“Ta bị kẻ thù vây giết!”
“Ta bị chính những kẻ mà ta từng bảo vệ đẩy vào con đường chết!”
Tạ Cổ cắn răng, đôi mắt đầy tơ máu, từng chữ hắn thốt ra như tiếng gầm từ địa ngục.
“Ngay cả nàng… cũng không thể cứu ta, đem ta ra khỏi chiến trường thảm khốc đó, không thể cứu lấy thần dân của Thiên Cổ Thành."
Không khí lập tức trở nên đóng băng, bốn phía tĩnh lặng đến đáng sợ, từng đợt gió lạnh lẽo cắt từng vết đoạn không gian.
Gương mặt Uyên Nhi hơi tái đi, nhưng ánh mắt nàng vẫn không có chút dao động.
Nàng chỉ lặng lẽ tiến lên một bước.
Ánh mắt dịu dàng như nước, nhưng sâu trong đó lại có một nỗi đau không thể diễn tả.
“Chàng nghĩ rằng ta chưa từng cố gắng sao?"
Giọng nàng rất nhẹ, nhưng lại như một mũi tên sắc bén, xuyên qua tầng tầng lớp lớp hắc khí xung quanh Tạ Cổ.
“Chàng nghĩ rằng ta chưa từng muốn cứu chàng?”
Ánh sáng trên người nàng khẽ dao động, tựa như một ngọn đèn nhỏ trong cơn bão, yếu ớt nhưng không hề tắt.
“Chàng biết không, cái ngày chúng ta li biệt, chàng bước ra chiến trường tiêu diệt kẻ thù, bảo vệ giang sơn. Trong lúc đó, gia tộc đã đem ta gã vào hoàng cung, không thể bước ra khỏi đó nửa bước.
Cho đến tin dữ truyền đến, ta phải dùng chính mạng sống của mình uy hiếp mới có cơ hội trốn thoát, tađã chạy suốt ba ngày ba đêm để đến nơi chàng ngã xuống. Nhưng khi ta đến nơi...”
Nàng dừng lại, hai bàn tay khẽ siết chặt, giọng nói run rẩy.
“Chỉ còn lại một chiến trường hoang vắng. Không còn ai cả. Không còn gì cả.”
Nàng ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả bầu trời đầy sao, nhưng lại phản chiếu nỗi đau hàng vạn năm không thể xóa mờ.
“Ta đã đào bới từng tấc đất, lật tung từng ngọn cỏ, nhưng chàng không còn ở đó nữa. Không còn gì chứng minh rằng chàng từng tồn tại, từng chiến đấu, từng đứng nơi ấy."
Giọng nàng nghẹn lại, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười, một nụ cười chua chát đầy đau đớn.
“Ta chỉ có thể gom góp những gì còn sót lại, xây dựng lăng mộ này cho chàng. Ta đã ở đây chờ chàng... suốt hàng ngàn năm.”
Không gian hoàn toàn tĩnh lặng. Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh đứng im bất động, cả hai trợn tròn mắt, vẻ mặt không dám tin những gì mà hai người nghe được.
Lúc này, hắc khí xung quanh Tạ Cổ chấn động dữ dội, từng lớp từng lớp như bị xé rách.
Trái tim hắn rung lên từng cơn, như có một bàn tay vô hình bóp chặt.
"NÓI DỐI!! NÀNG NÓI DỐI!!! TẤT CẢ ĐỀU LÀ DỐI TRÁ!!!"
Tạ Cổ gầm lên, hắc khí bạo liệt chấn động thương khung, cả vùng không gian như muốn nứt vỡ, sát khí như thủy triều tuôn trào khiến vạn vật héo rủ, chết dần chết mòn.
Hự...
Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh hai người khụy gối, khoé miệng phun ra một ngụm tinh huyết, toàn thân run rẫy như thái sơn áp đỉnh.
"Năm đó, nàng phản bội lại lời thề của chúng ta! Nàng đồng ý với gia tộc, gã vào trong hoàng cung, trở thành Thế Tử Phi. Nàng đã..."
Tạ Cổ nghiến chặt răng, gương mặt hắn co rút đầy hung tợn, cơn cuồng nộ trong người bùng phát dữ dội.
"Nếu ta là người phản bội chàng... Vậy lý do gì ta phải đi tới chiến trường năm đó tìm kiếm chàng? Lý do gì ta phải xây dựng ngôi mộ cho chàng và cho chính mình? Lý do gì ta phải tìm kiếm chàng tận ngần ấy năm?"
Thanh âm phiêu dật, như một đoạn hoà âm, nhưng sát thương vô tận.
"Ta..."
Tạ Cổ cứng người, lời của nàng như vạn đạo cắt vào trái tim của hắn.
Phải, nàng ấy đã đi tìm hắn, dù không biết sống chết ra sao! Nàng đã chờ đợi hắn suốt hơn ngàn năm qua, tất cả chỉ để nhìn thấy hắn.
Uyên Nhi tiến lên một bước nữa, ánh mắt kiên định:
"Chàng không phải một linh hồn bị nguyền rủa. Không phải một chiến quỷ vô hồn.”
“Chàng từng là Võ Đế danh chấn thiên hạ.”
"Chàng từng là Thiên Sát Huyết Thương, vị tướng quân khiến yêu ma khiếp sợ, không dám lấn sang bờ cõi.
"Chàng là tri kỷ, là phu quân, là người đã thề cùng thiếp bảo vệ thiên hạ này.”
Tạ Cổ chấn động toàn thân, đôi mắt đỏ ngầu nhìn nàng, trong khoảnh khắc ấy, những hồi ức đã bị chôn vùi hàng ngàn năm bỗng nhiên tràn về như sóng dữ.
—Hắn nhớ.
Nhớ lúc hắn rời khỏi hoàng cung, Uyên Nhi tiễn hắn đi, đứng trên tường thành nhìn theo bóng lưng hắn ngày càng xa.
Nhớ những ngày tháng chém giết nơi sa trường, máu chảy thành sông, xương chất thành núi.
Nhớ khoảnh khắc hắn bị những tên thân tín của mình phản bội, bị đồng đội vây công, máu me khắp người, nhưng vẫn gắng gượng chống đỡ.
Nhớ lúc hắn ngã xuống, mưa lạnh như băng, thiên địa mờ mịt, lòng hắn tràn ngập tuyệt vọng.
Hắn... đã quên quá nhiều.
Nhưng nàng vẫn luôn nhớ.
Uyên Nhi nhìn hắn, đôi mắt ấm áp.
Nàng giơ tay, lòng bàn tay tỏa ra một luồng sáng nhẹ.
Một quyển trục màu đen từ từ bay ra từ hư không, lơ lửng trước mặt hắn.
“Đây là Ma Sát Quyết. Đây là thứ mà trước khi đi chàng đã để lại cho thiếp, để lại cho nhi tử của chúng ta, để cho nó sau này đi theo con đường chính đạo của chàng, cầm thương giết giặc, bảo vệ biên cương.”
Giọng nàng khẽ vang lên.
"Và tất cả chàng để lại thiếp vẫn giữ bên mình, chỉ là nhi tử của chúng ta... ”
"Thiếp không bảo vệ được."
Tạ Cổ vô thức nhìn quyển trục, ánh mắt phức tạp vô cùng.
Hắn nhắm mắt lại, nỗi đau đớn khôn xiết trong lòng dâng trào không ngưng.
Nàng và hắn từng có nhi tử, và tại hắn mà ngay cả giọt máu cuối cùng của hai người không thể giữ lại.
“Chàng hãy nhớ, ta chưa từng hận chàng. Chưa từng trách chàng. Chỉ mong... chàng có thể đi tiếp con đường của chính mình.”
Nàng cười nhẹ, một nụ cười cuối cùng, trước khi thân ảnh nàng dần dần mờ đi, sau đó tan biến trong không gian.
Tạ Cổ vươn tay, nhưng chỉ chạm vào khoảng không.
Cuối cùng, hắn khẽ nhắm mắt, thì thầm như một lời hứa:
“Uyên Nhi..."
Hắn cười khẽ.
Lần đầu tiên sau hàng ngàn năm, hắn cảm thấy bình yên.
Tàn hồn Tạ Cổ ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt sâu thẳm.
Một giọt lệ trong suốt lặng lẽ rơi xuống, tan biến giữa không gian.
Ánh sáng bao phủ lấy hắn, từng mảnh tàn hồn vỡ vụn, hóa thành những đốm sáng nhỏ, như những ngôi sao lặng lẽ bay lên bầu trời.
Hắn…
Cuối cùng cũng có thể rời đi rồi.
Uyên Nhi, ta về rồi.
Còn tiếp...
Chaporia
Bình Luận (0)